9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc

Chương 62: Hoài Niệm




Đường Hoan có cảm giác bị sét đánh phải
“Hải Đường…”



Hắn thế mà lại nhớ rõ
Khi cái tên này được thốt lên từ trong miệng Tống Mạch, Đường Hoan đã biết, nàng sẽ không bao giờ có thể hy vọng vào may mắn nữa
Thôi thì cũng may, cùng một dạng sai lầm, nàng sẽ không bao giờ để mình phạm phải lần thứ hai
“Tạ thiếu gia ban tên, về sau nô tỳ…nô tỳ tên là Hải Đường.” Trên mặt Đường Hoan tràn đầy vẻ vui mừng và cảm kích thi lễ với nam nhân
Cái tên Hải Đường này tốt xấu gì cũng hay hơn Nhị Lan, lại còn là do chủ tử ban cho, vậy nên nàng nhất định phải tỏ vẻ vui mừng
Về phần ý đồ dò xét của Tống Mạch, nàng cũng nhất định không được thừa nhận
Bây giờ mà thừa nhận, có lẽ sẽ có thể mau chóng cùng Tống Mạch đồng giường cộng chậm kết thúc giấc mộng này, dù sao “hai kiếp kia” Tống Mạch yêu nàng yêu đến đào tim khoét phổi, nhưng còn ba giấc mộng trước thì sao
Vẫn là logic kia, Tống Mạch có thể nhớ lại một lần, nàng phải làm tốt chuẩn bị hắn có thể nhớ lại tất cả các giấc mộng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ nàng mà thừa nhận mình có nhớ, đợi đến khi Tống Mạch nhớ lại giấc mộng Cẩm Chi, có thể hắn sẽ hỏi nàng có còn nhớ hay không, nàng bảo nàng không nhớ rõ, hắn làm sao mà tin được
Vì sao nàng chỉ nhớ rõ cái tốt, đến phiên mấy giấc mộng ức hiếp hắn thì lại quên sạch
Tống Mạch đâu có ngốc như vậy
Nàng không thể thừa nhận, một lần cũng không được, chỉ có thể giả vờ như mỗi lần nàng đều mất đi ký ức “kiếp trước”
Cứ như vậy, Tống Mạch sẽ không thể đem Cẩm Chi gian trá lừa gạt gán lên đầu nàng
Không chỉ như thế, mấy giấc mộng còn lại từ đầu tới cuối nàng đều phải thể hiện cho hắn thấy nàng toàn tâm toàn ý một mực với hắn, như vậy cho dù Tống Mạch hoài nghi, ban đầu có thể oán hận nàng cũng sẽ bởi vì tình cảm sau đó, vì nghĩ nàng không nhớ rõ mà không thể giận chó đánh mèo với nàng
Nếu đến lúc đó Tống Mạch hỏi, vậy nàng sẽ trả lời: “Chàng bảo kiếp trước ta lừa chàng, chàng hỏi ta vì sao, nhưng ta chẳng nhớ chút nào, chàng bắt ta làm sao nói nguyên nhân cho chàng được đây
Nếu đó là thật, nhưng ta yêu chàng như vậy, làm sao có thể lừa chàng được?”



Rốt cuộc Tống Mạch có thể nhớ được bao nhiêu, khi nào thì nhớ ra, Đường Hoan không thể nào biết trước, chuyện nàng có thể làm là chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cố gắng trôi qua mỗi một giấc mộng thật hoàn hảo
Có lẽ sau này khi tỉnh mộng, Tống Mạch cũng sẽ nhớ lại cả ân oán trước khi hai người nhập mộng, sẽ lại giết nàng
Nhưng đó là khi nàng bó tay chịu trói, cuống cuồng không làm gì cả
Bây giờ nàng vẫn còn có thể tác động, trước khi Tống Mạch khôi phục trí nhớ ở trong mộng, nàng sẽ tiến theo đúng kế hoạch, không thể để mình chết ở trong mộng được
Sống lâu một ngày thì cũng là một ngày, cho dù có là mộng
Nàng thoáng đỏ mặt nhìn chằm chằm xuống dưới chân Tống Mạch, từ đầu đến cuối không hề tỏ vẻ gì là khiếp sợ kinh ngạc cả
Lòng Tống Mạch trầm xuống
Tại sao lại như vậy, chẳng lẽ thật sự thì nàng không nhớ gì sao
“Ta cũng không quá coi trọng quy củ như vậy, về sau ở trước mặt ta, ngươi không cần tự xưng là nô tỳ
Mặt khác, ta nghĩ lại thấy tên Hải Đường này quá yếu ớt, vẫn nên đổi một cái tên khác đi, gọi ngươi là Tiểu Ngũ, thế nào?” Tống Mạch vẫn nhìn nàng chằm chằm như cũ, từ tốn nói
Ngay từ đầu, hắn đã không tính gọi nàng là Hải Đường, ở kiếp đó tự tay hắn gả nàng cho người khác, hại hai người khốn khổ như vậy, Tống Mạch không muốn như vậy nữa
Nàng là Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ của hắn, chỉ có thể là người của hắn
Đường Hoan kinh ngạc ngước mắt nhìn hắn, trên mặt vương nét khó xử, “Thiếu gia, Tiểu Ngũ nghe giống như tên nam tử… Tạ ơn thiếu gia ban tên.” Nói được một nửa thì cúi đầu chấp nhận
Thật ra nàng còn muốn xem xem, hắn còn có thể đổi thành Thủy Tiên, Cẩm Chi, thậm chí *, nam nhân chết tiệt, rốt cuộc hắn nhớ lại được bao nhiêu
Trong lòng Tống Mạch phức tạp
Tiểu Ngũ của hắn ngây thơ đơn thuần, nếu thật sự nhớ rõ, sẽ không thể nào giả vờ mà không để lại chút dấu vết gì như thế này, huống hồ hắn đã nói đến thế rồi, nàng không cần phải giả vờ
Cho nên nguyên nhân chỉ có một, nàng không nhớ, khi đó thấy hắn rồi khiếp sợ là có duyên cớ khác
Bây giờ hắn nên làm cái gì đây
Nàng có biết hắn muốn ôm nàng biết bao nhiêu không
Nàng có biết hắn kìm nén rất khổ cực không
Chỉ cần nàng nhớ hắn, hắn sẽ lập tức ôm nàng vào lòng, thương nàng yêu nàng lấy nàng
Đáng tiếc, nàng quên rồi, ở trong mắt nàng, hôm nay là lần đầu tiên hai người gặp mặt, hắn không thể nào đường đột đi ôm nàng, không thể nào để cho nàng hiểu lầm hắn là một gã thiếu gia hám sắc
Hắn chỉ có thể nhịn, chỉ có thể khiến nàng yêu hắn một lần nữa
Tống Mạch cười khổ, Tiểu Ngũ không nhớ rõ cũng không sao, chỉ cần là nàng, hắn đã mãn nguyện rồi
Nếu sau mỗi lần chuyển thế nàng đều có thể đến bên cạnh hắn, vậy đã chứng tỏ hắn với nàng nhất định sẽ được ở bên nhau
Hắn đứng lên, đi vào trong nội thất: “Ngươi đi theo ta, về sau, con mèo này sẽ giao cho ngươi chăm sóc.”



Đường Hoan thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn theo sau hắn
Nam nhân này thế mà lại nuôi mèo, đúng là đáng ngạc nhiên
Bước vào phòng dành để tiếp khách, trong phòng có tháp có bàn đọc sách, là nơi để hắn đọc sách thư giãn, đi tiếp vào bên trong mới là nội thất hắn nghỉ ngơi, bài trí vẫn lịch sự tao nhã như trước, là tác phong đã quá quen thuộc của hắn
Chỉ có điều, bên cạnh giường của hắn còn có thêm một cái giường nhỏ hình tròn, bên trong đặt một cái đệm màu trắng mềm mại, trên cái đệm, có một con mèo đang nằm ngủ say
Lông mèo trắng như tuyết, chỉ có lỗ tai với cái đuôi là có màu xám tro
Nghe thấy tiếng động, con mèo khẽ động lỗ tai, mở to mắt, mắt mèo xanh lam như nước biển
Nhìn thấy chủ nhân, nó lập tức ngẩng đầu lên, vui vẻ quay đầu về phía Tống Mạch kêu một tiếng
Mèo này…đẹp quá
Lòng Đường Hoan mềm như nước
Nàng đã từng thấy nhiều con mèo hoang, về cơ bản đều là vừa gầy lại bẩn, thật sự không thể nào lọt vào mắt được, nhưng con trước mắt này chỉ có thể dùng tới chữ “tuyệt sắc”
Không biết Tống Mạch tìm được nó ở chỗ nào
Nàng cũng muốn mang theo con mèo này đi lắm
Tống Mạch nhìn vẻ mặt tràn đầy yêu thích của nàng, mỉm cười, vươn tay ra với mèo trắng, giọng nói dịu dàng không tả được: “Tiểu Ngũ, lại đây, ta ôm cái nào.” Nếu là bình thường, hắn muốn ôm mèo, sẽ không bao giờ nói lời này, nhưng giờ, lời hắn là muốn nói cho nàng nghe
“Meo meo…”



Con mèo tên Tiểu Ngũ nhẹ nhàng nhào vào lòng Tống Mạch
Tiểu Ngũ
Nhất thời Đường Hoan không còn tâm tình nào mà yêu mèo nữa
Hắn gọi một con mèo là Tiểu Ngũ cũng không sao, nhưng giờ hắn lại đặt tên nàng với tên con mèo giống nhau như đúc, còn thân thiết với con mèo đó ngay trước mặt nàng, hắn không sợ nàng hiểu lầm sao
Tựa như vừa rồi, suýt chút nữa nàng đã nghĩ Tống Mạch muốn ôm nàng
Nam nhân này chắc chắn là cố ý
Thôi vậy, thoáng buồn bực ngắn ngủi qua đi, Đường Hoan lại thấy yên tâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Mạch còn có tâm trạng mà trêu nàng, có thể thấy được hắn không nhớ ra hai giấc mộng đầu
Đại ca thì không nói, chứ Tống sư phụ quá bá đạo, lấy tình cảm của hắn với Tiểu Ngũ, chắc chắn sẽ lại ăn nàng tiếp thôi
Như vậy nàng cũng không cần phí tâm tư đi quyến rũ hắn, chỉ cần từ từ bình tĩnh phối hợp với Tống Mạch, sau đó vào lúc thời cơ chín muồi dụ hắn muốn nàng…Ừm, nói không chừng chưa cần nàng dụ, hắn đã chủ động tới trước rồi
Khoan hãy nghĩ về sau này, giấc mộng này chỉ cần không bị hắn phát hiện là nàng có nhớ, tất cả sẽ đều nhẹ nhàng
Thấy hắn quay sang nhìn nàng, Đường Hoan xấu hổ quay mặt đi, “Thiếu gia, như vậy không được đâu
Hay là người đổi lại cho ta một cái tên khác đi?”



Tống Mạch ôm mèo ngồi lên giường, vừa vuốt lông mèo vừa tỏ vẻ nghi hoặc hỏi nàng: “Có gì không ổn sao?”



Diễn giỏi lắm
Đường Hoan cố nén xúc động muốn trừng hắn, cúi đầu nói: “Thiếu gia gọi mèo là Tiểu Ngũ, ta cũng tên là Tiểu Ngũ, như vậy lúc thiếu gia gọi mèo, ta sợ mình sẽ hiểu sai ý.”



“À, thì ra là như vậy.” Tống Mạch làm ra vẻ đã hiểu phụ họa theo, sau một lát hắn lại trấn an nàng: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi hiểu lầm đâu
Nói cách khác, khi ta gọi Tiểu Ngũ rót cho ta ly trà, vậy nhất định là nói với ngươi, nếu ta bảo Tiểu Ngũ lại đây cho ta ôm một cái, vậy nhất định là đang nói với mèo, chắc chắn ngươi sẽ không hiểu lầm là ta muốn ôm ngươi, có phải không?”



Phải cái rắm ấy, sao giờ nàng mới phát hiện da mặt gã Tống Mạch này lại dày tới vậy
Tim giống như bị ai bóp nghẹt, Đường Hoan vô cùng vô cùng không cam lòng
Từ trước tới nay đều là nàng đùa giỡn nam nhân, thế nhưng nay lại bị cái gã nam nhân vẫn luôn bị nàng đùa giỡn đùa giỡn lại nàng, ấy vậy mà nàng lại không thể đánh trả, cái cảm giác này, thật sự là nghẹn đến sắp nội thương rồi
Nàng cúi đầu, che giấu tức giận và không cam lòng trong mắt: “Dạ, vậy, ta nghe lời thiếu gia.”



Má nàng hồng hồng, Tống Mạch biết nhất định là nàng xấu hổ lắm rồi, hắn không muốn khiến nàng khó chịu nhưng hắn cũng không thể giả vờ thành một người xa lạ đối xử với nàng
Nếu nàng vẫn thích xấu hổ như vậy, vậy thì cứ xấu hổ đi, xấu hổ xấu hổ rồi dần dần biến thành yêu
Tống Mạch luôn tự tin vào bản thân, có rất nhiều nữ tử thích hắn vì dung mạo hắn, hắn chán ghét loại nữ nhân đó, nhưng nếu đổi thành Tiểu Ngũ, cho dù nàng là vì khuôn mặt hắn mới thích hắn, hắn cũng vui vẻ
Thấy ánh mắt nàng chậm rãi rơi xuống trên người mèo trắng, Tống Mạch cười khẽ, đưa con mèo yêu nuôi dưỡng suốt hai năm qua cho nàng: “Cho ngươi ôm một cái này.”



Hắn vốn không thích chó mèo gì đó, nhưng lần đó ở trước cửa nhà trọ gặp được con mèo này, mắt mèo ngập nước vô cùng đáng thương nhìn hắn, không biết làm sao lại khiến hắn nhớ tới dáng vẻ ỉ lại của Tiểu Ngũ với hắn nên ôm nó về
Từ đó về sau, mỗi lần nhớ nàng quá, ôm con mèo này, trong lòng sẽ thoải mái hơn một chút
Kiếp này, tuy rằng cũng có người thân nhưng hắn luôn cảm thấy cô độc, luôn cảm thấy như bên cạnh thiếu cái gì
Mới vừa rồi nhìn thấy nàng ở ngoài cửa, chỉ cần một bên mặt thôi, hắn đã có cảm giác mây tan thấy trăng sáng, dường như nàng vừa đến, thể giới này mới thật sự sống lại
Trong lúc miên man suy nghĩ, tuy nàng đã tiến tới, muốn đón lấy con mèo
Hắn không nhịn được chạm vào đầu ngón tay nàng
Đường Hoan bối rối rụt tay lại, đầu cúi gằm xuống
Trong phòng rất im lặng, vẻ mặt nàng đỏ bừng quá mê người, Tống Mạch bắt đầu cảm thấy miệng khô lưỡi khô
Sợ mình sẽ không thể kìm nén mà ôm nàng, cũng sợ sẽ dọa nàng, hắn thả mèo lên giường, đứng dậy đi ra ngoài: “Ngươi ở trong này chăm sóc cho nó, ta đi gặp phu nhân.” Mẫu thân nhất định đã biết hắn tự ý mua nha hoàn, hắn cần tới nói một tiếng
“Thiếu gia đi thong thả.” Đường Hoan ngoan ngoãn tiễn hắn đến tận cửa, xác định rõ hắn đã đi rồi, nàng lập tức xoay người chạy vào trong phòng, ngồi xổm bên cạnh giường vuốt ve con mèo trắng đang nằm đó
Mắt mèo xanh biếc chóp mũi trắng mịn, còn cả hai cái tai khẽ rung rung, mèo đẹp như vậy vì sao chỉ xuất hiện ở trong mộng thôi chứ
“Meo meo…” Mèo trắng nhìn nàng chăm chú một lát rồi mới quay đầu cọ cọ mu bàn tay nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mèo này còn không sợ người lạ nữa, Đường Hoan càng thích nó hơn, thấy dáng vẻ thoải mái của nó nàng liền xoa xoa cái đầu tròn tròn của nó
“Meo meo…”



Cặp mắt mèo trắng vẫn nhìn nàng chằm chằm, chợt nó đổi động tác, thả người nhảy xuống đất, Đường Hoan giật mình, cúi đầu định bắt nó, mèo trắng lại chạy xuống dưới gầm giường
Đường Hoan cúi người úp sấp trên mặt đất, đang định khều nó ra, chợt nghe thấy tiếng ma sát, ngay sau đó, mèo trắng đẩy một cái hộp dài ra ngoài, rồi nó lượn ra sau cái hộp, móng trước đặt lên trên mặt hộp, nghiêng đầu nhìn nàng, kêu meo meo
Hộp cũng không có khóa lại
Chẳng lẽ đây là bảo bối Tống Mạch giấu, mèo trắng thích nàng cho nên muốn chia sẻ bí mật của Tống Mạch với nàng
Đường Hoan xoa đầu mèo khen thưởng nó, phủi bớt bụi bẩn trên lưng nó, quay đầu xem xét bên ngoài rồi lặng lẽ mở hộp ra
Bên trong có năm cuộn tranh
Đường Hoan không cử động, trong lòng có một phỏng đoán không thể nào kìm chế được cứ tìm cách xông ra, mặc dù đến ngay cả nàng cũng cảm thấy nó là không tưởng
“Meo meo…” mèo trắng nâng móng vuốt lên gảy một cuộn tranh, nó nghiêng đầu nhìn nàng, giống như đang thúc giục nàng mau mau mở tranh ra xem
Trong lòng Đường Hoan vẫn rất tò mò, dứt bỏ cảm giác kỳ quái kia, nhấc một cuộn ra, vừa định mở ra chợt phát hiện trên đầu cuộn tranh có khắc một chữ nhỏ: “Cầu”



Nếu do Tống sư phụ vẽ, Đường Hoan có thể nhận ra được
Nàng buông cuộn này ra, tiếp tục xem bốn cuộn còn lại
Cầu, thuyền, cửa sổ, trăng, hoàn toàn đồng nhất với bốn bức họa trong trí nhớ
Đường Hoan đều không mở ra
Chỉ khi nhìn đến cuộn tranh mang chữ “đèn”, rốt cuộc nàng cũng không nhịn được nữa, nhẹ nhàng trải cuộn tranh ra
Nàng đã nghĩ cả đời này có lẽ sẽ không bao giờ được nhìn thấy chiếc đèn kia nữa, bây giờ nó lại xuất hiện ngay trước mắt, xán lạn rực rỡ
Trong cuộn tranh vẽ một chiếc đèn có hình một đôi nam nữ, hắn ôm nàng, gương mặt dịu dàng
Ngón tay thon nhỏ mơn trớn ngọn đèn kia, đôi mắt ướt nước nổi lên tia hoài niệm
“Meo meo…” Mèo trắng không biết đã chui vào trong lòng nàng từ bao giờ, đầu nhoài ra phía trước, cùng nàng xem tranh, động tác cực kì thuần thục, giống như đã sớm thành thói quen
Lòng Tốt

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.