Thiếu gia không kêu dừng xe, xa phu cũng chỉ đành giả câm vờ điếc tiếp tục vững vàng đi về phía trước
Đặng Huy giục ngựa vụng trộm đi theo một lát, hồi lâu không nghe thấy bên trong truyền ra động tĩnh, biết Tống Mạch phát hiện rồi, buông tiếng thở dài tiếc hận, phẫn nộ quay lại bên cạnh xe ngựa của muội muội
"Ca ca, huynh đi làm cái gì vậy
Đặng Uyển vén lên một góc rèm cửa sổ, nghi hoặc hỏi
"Không làm cái gì, muội ngồi yên đấy đi
Đặng Huy cố ý tụt lại phía sau một chút, tránh đi tầm mắt của Đặng Uyển, sau đó không kiêng nể gì nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa phía trước, ở trong đầu tưởng tượng cảnh tượng nóng bỏng bên trong
Không được, đêm nay hắn phải tìm ngay một nha đầu thử xem
Bên trong xe
Nam nhân tức giận vẫn là rất dọa người, Đường Hoan ngoan ngoãn nằm trong lòng Tống Mạch, xung quanh tất cả đều là hương vị chỉ có duy nhất trên người hắn, quen thuộc lại dễ ngửi
"Tống Mạch, ta… bị gã nhìn thấy không
"Không có
"Vậy sao chàng còn tức giận
Doạ ta rồi
Đường Hoan đẩy đẩy, từ trong xiêm y của hắn chui ra, mắt to có chút sợ sệt nhìn hắn
Tầm mắt của Tống Mạch xẹt qua cổ vai nàng vô ý lộ ra, dừng một chút, ôn nhu nói: "Được, ta không giận, ta đỡ nàng đứng lên, mau mặc vào đi
Đường Hoan ôm hắn không động, con ngươi đảo vòng, nhỏ giọng nhận sai: "Đều là ta không tốt, nhất định đòi ra ngoài cùng chàng
Nếu ta ngoan ngoãn đợi ở nhà, sẽ không xảy ra chuyện như vậy làm cho chàng mất hứng
Thật biết giả vờ ngoan
Tống Mạch nở nụ cười, hôn nhẹ cái trán nàng, cố ý trêu chọc nàng: "Đúng vậy, nếu Tiểu Ngũ luôn hiểu chuyện giống như vậy giờ thì thật là tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như vậy đi, một lát nữa đến chân núi, ta bảo xa phu đưa nàng trở về trước
Vừa vặn nàng, bên trong không tiện
"Ta không quay về
Đường Hoan lập tức trừng hắn, giãy ra một cánh tay muốn véo hắn
Tống Mạch vội nắm lấy tay nàng, quay đầu dỗ nàng: "Đừng quấy rối, mặc xiêm y trước đã
"Vậy chàng buông ra
Chàng ôm chặt như vậy, ta mặc như thế nào chứ
Đường Hoan ở trên đùi hắn xoay đến xoay đi
Tống Mạch lập tức buông nàng ra, đưa lưng về phía nàng mà ngồi
Đường Hoan hừ một tiếng, bắt đầu mặc quần áo lên người, sau một lúc loạt xà loạt xoạt, rầu rĩ nói: "Mặc rồi, chàng quay lại đây đi
Tống Mạch nhẹ nhàng thở ra, xoay người nhìn nàng, "Lần sau thật sự không dám lại mang nàng..
Lời còn chưa dứt, nàng đột nhiên nhào tới, hắn theo bản năng đỡ được nàng, hai người cùng nhau ngã ra phía sau
Bởi vì không gian bên trong xe không lớn, lúc ngã nhào hắn gập chân lên một cách tự nhiên, chờ hắn lấy lại tinh thần, nữ nhân đã dạng chân ngồi ở ngang hông hắn, hai tay đè xuống bả vai hắn, trên mặt đỏ rực một mảnh lại vẫn lớn mật nhìn chăm chú vào hắn như trước, "Tống Mạch, ta
xinh đẹp không
Trước mắt có đẫy đà mập mờ đung đưa, Tống Mạch vội vàng nhắm mắt lại, "Đừng quấy rối
Hai tay dễ dàng giãy khỏi nàng, đỡ lấy bả vai nàng muốn đẩy nàng đứng lên
Đường Hoan mới không để cho hắn thực hiện được, dán chặt vào trên người hắn ôm cổ hắn không chịu đi, "Là chàng nói ta quấy rối, ta
ta liền quấy rối chàng
Tống Mạch căng cứng cơ thể: "Đừng như vậy, bị người nhìn thấy không tốt
Ở nhà làm loạn như thế nào cũng không nên chuyện, nhưng đây là ở trên xe, Đặng Huy bất cứ lúc nào cũng có thể tới nữa, nàng làm sao có thể quần áo không chỉnh tề
"Sẽ không nhìn thấy, như vậy, ai cũng không nhìn thấy chúng ta
Đường Hoan di chuyển lên phía trước, để cho bộ ngực của mình hướng về phía mặt hắn, ngay sau đó phủ vạt sau áo bào lên phía trước, trên đầu hai người lập tức tối lại
Trong mờ tối, trong xóc nảy rất nhỏ xe ngựa mang đến, ngực của nàng tự động đung đưa, đụng tới mặt hắn
Nghe tiếng nuốt xuống của nam nhân, Đường Hoan vừa dùng khuỷu tay chống mình, vừa buông áo bào ra sờ khóe môi hắn, "Thiếu gia, ngực Tiểu Ngũ bị thương, chàng hôn nhẹ nó giúp ta
Tiểu Ngũ từng nghe lang trung nói, nước miếng có thể..
ừm..
Cũng là nam nhân chợt nắm eo nàng, vội vàng nuốt vào một viên
Ba hồn của Đường Hoan đã đánh mất một nửa rồi, trên đỉnh đầu hắn thở khẽ: "Thiếu gia, chàng thật lợi hại, Tiểu Ngũ, không đau nữa
Tống Mạch căn bản không có tâm tư trả lời nàng
Trong miệng là quả hồng vừa xa lạ vừa quen thuộc, dưới tay là sống lưng trắng mịn như mỡ của nàng, từ bả vai đang chống lên đến eo nhỏ đang đè hắn thật chặt, độ cong lõm xuống kinh người kia làm cho hắn yêu thích không buông tay lưu luyến quên lối về, không thể tự kềm chế một lần lại một lần vuốt ve, ở thắt lưng nàng chần chừ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn biết, nếu như tiếp tục sờ xuống, còn có thể đụng tới đường cong nhấp nhô mê người hơn, còn có thể gặp được khe núi vạch ra suối nước, nhưng hắn không dám, như bây giờ, hắn cũng sắp không chịu nổi rồi
Thân mình nàng xụi lơ xuống, không còn có sức lực làm loạn, Tống Mạch liền nằm ngửa như vậy mặc quần áo cho nàng
Đường Hoan không thuận theo, sử dụng sức lực không dậy dán vào hắn lộn xộn
Dù sao quần áo cũng phủ lên rồi, Tống Mạch dứt khoát xoay người đặt ở trên người nàng, nghiêm mặt thắt lại nút áo và đai lưng cho nàng, sau đó ôm lấy người ngồi trở lại trên giường thấp
Vốn muốn khiển trách nàng hai câu, nàng giảo hoạt rụt vào trong lòng hắn, chỉ lấy gò má đỏ rực hướng về phía hắn, tươi đẹp như đào mận, trong nháy mắt tiêu tan hết lửa giận tràn đầy của hắn
Nhưng tóm lại phải phạt nàng
Tống Mạch tức giận niết mông nhỏ của nàng, ngón cái ngón trỏ véo thịt không buông ra, ở bên tai nàng thấp giọng uy hiếp: "Về sau có còn dám không
Đường Hoan cười hì hì, thừa dịp hắn không chú ý, nhanh chóng ngẩng đầu hôn một cái lên mặt hắn, lại chôn vào cổ hắn, nhắm mắt nói: "Vốn không dám, nhưng chàng làm cho ta thoải mái như vậy, ta rất thích, nếu thích, có lẽ sẽ có thể không nhịn được quấy rối chàng
Chàng
chàng véo ta thích lắm, chẳng qua nhẹ một chút, có chút đau
"Nàng..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn đã phạt nàng rồi, nàng còn vô lại như vậy, Tống Mạch hoàn toàn không còn tức giận
Hắn nghĩ đến Tiểu Ngũ đã đủ to gan trắng trợn lắm rồi, không nghĩ tới bây giờ nàng càng tăng thêm một bậc, khi làm chuyện xấu khiến cho dục.hỏa của hắn cháy bừng bừng, đàng hoàng rồi cũng làm cho hắn không thể làm gì
Đường Hoan lặng lẽ nhìn hắn, chống lại đôi mắt bất đắc dĩ lại cưng chiều của hắn, nàng đắc ý cười, sóng mắt lưu chuyển, "Thiếu gia tốt, đừng giả vờ đứng đắn, ta
ta biết chàng thích như vậy, vừa rồi
vừa rồi linh hồn nhỏ bé của ta cũng sắp bị chàng hút ra ngoài rồi
Tống Mạch không thể tin nhìn nàng
Rõ ràng xấu hổ đến mức sắc mặt như nhuộm ráng mây, con ngươi như nước lại nhìn hắn chằm chằm, quyến rũ xinh đẹp
Tống Mạch mềm lòng rối tinh rối mù, dán sát vào nàng, hôn đôi mắt quyến rũ của nàng: "Làm sao nàng to gan như vậy
Lời như thế cũng có thể nói ra khỏi miệng
Tay nhỏ của Đường Hoan chống ở trên ngực hắn, muốn mò vào trong, bị hắn nắm lấy
Nàng giãy hai cái, không giãy được, bèn rất chân thành đùa giỡn nói: "Bởi vì thiếu gia lớn lên quá đẹp, Tiểu Ngũ mỗi ngày hầu hạ bên người ngài, quá thèm ăn
Tiểu Ngũ đã nghĩ, nếu có thể hôn được thiếu gia như thiên tiên kia, bảo ta xuống mười tám tầng ..
Môi bị người ngăn chặn, hôn nàng đến sắp thở không ra hơi rồi, Tống Mạch mới buông nàng ra: "Không được nói bậy
Đường Hoan ngẩng đầu, đụng đụng vào môi hắn, ánh mắt mê ly nhìn hắn: "Tống Mạch, chàng thích ta như vậy không
Tống Mạch không nói chuyện
Đường Hoan nằm lại trên cánh tay hắn, nhìn thẳng vào hắn một lát, chậm rãi rủ mi mắt xuống, "Ta, ta hiểu rồi, chàng..
Tống Mạch nâng cằm nàng lên, thanh âm khàn khàn: "Ta thích, nhưng về sau chỉ có thể như vậy ở trong phòng, còn dám ở bên ngoài làm bậy, ta … phạt nàng
Nói xong, đã thấy nàng quả nhiên khôi phục tinh thần như trong dự liệu của hắn, còn khiêu khích hỏi hắn: "Chàng phạt ta như thế nào
Trong đầu là hình ảnh nàng khóc cầu xin tha thứ, Tống Mạch ý vị thâm trường cười: "Nàng muốn thử một chút
Đường Hoan ngó ngó hắn, mở to mắt: "Không muốn
Mới là lạ, lát nữa đến trên núi, có cơ hội nàng liền quấy rối hắn, xem hắn có thể lấy ra thủ đoạn gì
Tống Mạch không biết suy nghĩ trong lòng của nàng, thấy nàng cuối cùng lại lộ ra dáng vẻ ngượng ngùng của tiểu nữ nhân, cuối cùng cũng buông lỏng
Hắn không thể ngăn cản trêu chọc của nàng, nếu tiếp tục dung túng nàng, khiến cho nàng càng ngày càng không có cố kỵ, về sau hắn còn không bị nàng dắt đi
Dù sao cũng phải để cho nàng sợ hắn
Thấm thoát, xe ngựa đã dừng ở chân núi Tê Hà
Trước khi sắp xuống xe, mặc dù trong lòng khó xử, Tống Mạch vẫn là giúp đỡ Đường Hoan nhìn trái nhìn phải, xác định áo bào rộng rãi, thật sự không nhìn ra nàng không có mặc áo yếm bao ngực, sắc mặt mới dễ nhìn một chút
Đường Hoan nhắm mắt giả vờ xấu hổ: "Thiếu gia, ở trong xe chàng nhìn Tiểu Ngũ thế nào cũng không sao, ra bên ngoài, trăm ngàn lần đừng nhìn chằm chằm vào bộ ngực của người ta đấy
Trả về câu nói của hắn
Tống Mạch dường như nghe không hiểu, cuối cùng liếc nàng đánh giá một cái, "Sau khi xuống xe theo sát ở bên trái ta
Hắn che chở nàng, tránh cho bị nhiều người đụng vào
Đường Hoan cười hôn một cái trên mặt hắn
Bên ngoài
Đặng Huy nhảy xuống ngựa, đứng ở trước xe chuẩn bị đỡ Đặng Uyển xuống, ánh mắt lại nhìn chằm chằm xe ngựa phía trước, trong mắt chứa đầy trêu chọc
Tống Mạch bình thường nghiêm túc đứng đắn, không nghĩ tới đúng là cao thủ trong sắc, nam trang xe ngựa, đa dạng như vậy, chỉ là không biết bản lĩnh của hắn như thế nào
"Ca ca, huynh nhìn đi đâu ..
Đặng Uyển đi ra, xuyên qua mũ sa, thấy Đặng Huy mặc dù giơ tay, cánh tay lại cách nàng khá xa, nàng căn bản không với tới, không khỏi nhỏ giọng trách mắng, chẳng qua là còn chưa nói xong, chợt một trận gió nổi lên, thổi bung ra sa mỏng, trước mắt lập tức rõ ràng
Nàng vội vã túm lấy, giương mắt, đột nhiên phát hiện đối diện có người đang nhìn chằm chằm vào nàng
Là một nam tử cao gầy mặc áo gấm hoa, không bằng hai ca ca của mình, nhưng cũng là tướng mạo tốt
Trên mặt Đặng Uyển nóng lên, vừa vặn Đặng Huy đưa tay tới đây, nàng nhanh chóng cúi đầu, giẫm băng ghế xuống xe, né ở trước người Đặng Huy
Tê Hà tự được xem như chùa chiền khá nổi danh ở ngoại ô Kinh thành, chân núi có người mở riêng một khoảng sân rộng rãi, cho quan lại quyền quý nhà giàu dùng để đỗ xe ngựa
Xe ngựa của Tống gia dừng ở trước cửa viện, chờ các chủ nhân xuống xe, xa phu lại đánh xe đi vào
Như thế, lúc đi ra ngoài, rất dễ dàng chạm mặt người xuống xe phía sau
Bởi vì cảm giác người nọ còn đang nhìn mình, Đặng Uyển cũng không có tâm tư nghe Đặng Huy và Tống Mạch nói cái gì, khẩn trương núp ở bên người gã, cùng nhau đi ra ngoài
Người nọ vẫn đứng ở tại chỗ không nhúc nhích
Giữa Đặng Uyển và hắn chỉ cách Đặng Huy, lúc đi qua đối phương, nàng nghe thấy có người gọi hắn ta là thế tử
Nam nhân đáp lại, ngay sau đó đi theo phía sau bọn họ, như bóng với hình, như gai nhọn ở lưng
Đặng Uyển rủ mắt, ánh mắt rơi vào trên bối tử điểm hoa lê trắng, váy dài màu tím nhạt vì Tống Mạch mà cố ý chuẩn bị
Thế tử, vô luận là thế tử Hầu phủ, hay là thế tử Vương phủ, đều hơn Tống Mạch con của một quan viên ngũ phẩm nhỉ
Tướng mạo của mình cũng là hạng nhất, khổ nỗi thân phận thấp kém không có duyên được gặp quý nhân, bình thường thân thế tốt nhất có thể nghĩ tới chính là biểu ca Tống Mạch này, mà Tống Mạch lớn lên tuấn mỹ, nàng tất nhiên rất vừa ý
Nhưng là, nếu
nếu có tốt hơn, cho dù dung mạo của đối phương không bằng Tống Mạch, nàng cũng bằng lòng
Tống Mạch có mắt không tròng, tự có người có thể phát hiện ra cái tốt của nàng
Có lẽ, hôm nay chính là của cơ hội của nàng.