Màn đêm buông xuống
Trên giường, A Thọ ngoan ngoãn cuộn tròn ở trong lòng Đường Hoan nghe nàng kể chuyện xưa, mắt to chuyển động nhanh như chớp, một lát thì nhìn chằm chằm mặt Đường Hoan, một lát thì nhìn tỷ tỷ khoa tay múa chân tả yêu quái đánh nhau
Nhìn một lát, đột nhiên thằng bé phát hiện bên dưới cổ của tỷ tỷ nhà mình chỗ suýt bị áo ngủ che lấp có một vết đỏ tròn, giống như cái nốt bị muỗi cắn, nhưng lại một chút cũng không lồi lên, hơn nữa cũng không phải tròn lồi
Nó vươn bàn tay nhỏ bé mập mạp của mình ra, sờ sờ chỗ đó: "Tỷ tỷ, nơi này của tỷ làm sao vậy
Đường Hoan cúi đầu nhìn lại, nhìn thấy, thuận miệng nói bừa: "Khi tỷ tỷ tắm dùng sức cọ hơi lớn..
Này, đệ có nghiêm túc nghe tỷ kể hay không
Buông tập tranh trong tay, xoay người, nhìn chằm chằm thằng bé xét hỏi
"Đệ nghe đây
A Thọ ngoan ngoãn đáp
"Vậy sao đệ biết chỗ này của tỷ bị đỏ
Đường Hoan ngáp một cái, chơi xấu nói: "Được rồi, dù sao đệ cũng không có nghiêm túc nghe, ta không kể nữa, ngủ đi
Làm bộ muốn đi xuống thổi đèn
Khi nàng còn bé cũng chưa từng được nghe chuyện xưa, trẻ con nhà có tiền đúng là hưởng thụ
A Thọ nhào vào trên người nàng, Đường Hoan cho là nó còn muốn nghe, vừa muốn dỗ nó, A Thọ tựa đầu vào trên vai nàng, làm nũng nói: "Tỷ tỷ ôm đệ đi thổi đèn
Đường Hoan bị thanh âm ngọt ngào này nói đến trái tim sắp tan chảy ra rồi, vỗ vỗ cái mông nhỏ của nó, thật sự ôm thằng bé đi thổi đèn, trở về lại nói chuyện với nó một lát, mới ôm thằng bé đi vào giấc ngủ
Ngủ một tẹo, A Thọ đột nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tỷ tỷ, đệ muốn ngồi thuyền..
"Hả
Đường Hoan không có nghe rõ, nhẹ giọng hỏi lại
A Thọ đã ngủ rồi
Đường Hoan tự mình suy nghĩ một lát, mãi sau đó mới nhận ra chữ “thuyền”
Chuyện xưa kể vừa rồi chính là xảy ra ở trên thuyền, hòa thượng cùng cá chép tinh trong hồ cá đánh nhau
Thật sự là một đứa trẻ
Buổi sáng ngày hôm sau, quản gia dẫn mười hộ viện đến bái kiến tiểu thư thiếu gia
Ngày hôm qua chỉ là tuyển người, bởi vì khi kết thúc tỷ thí mấy người bụi đất đầy người cực vì chật vật, bèn sửa bái kiến chính thức vào hôm nay
Đường Hoan cũng không có nói cho A Thọ chuyện Tống Mạch, cho nên, khi A Thọ phát hiện một người đầu lĩnh đang đi vào đó là nam nhân lợi hại nhất kia, thằng bé hưng phấn cực kỳ, một phát từ ghế trên nhảy xuống, bàn chân ngắn nhỏ nện bước chạy đến trước người Tống Mạch, ngửa đầu nhìn hắn: "Ngươi lại tới làm hộ viện cho chúng ta rồi
Tống Mạch gật đầu, nhìn về phía Đường Hoan
Đường Hoan không để ý đến hắn
Quản gia ở bên cạnh sắp xếp mấy người trước sau tự báo họ tên
Đã nhận biết hết rồi, Đường Hoan để cho hạ nhân dẫn tám hộ viện đến gian phòng đã được thu xếp ổn thoả, nói với Tống Mạch và một đầu lĩnh khác họ Tôn: "Ngày hôm đó ta thấy hai người các ngươi hình như đều có chút công phu
Như vậy, buổi sáng mỗi ngày các ngươi chia ra mang theo người đội mình luyện tập ở sân luyện võ nửa canh giờ, sau đó lại trực hoặc trở về nghỉ ngơi
Cuối tháng sắp xếp người hai đội các ngươi tỷ thí, đội nào thắng lợi đều có thưởng
Nếu muốn giả thành đương gia tiểu thư, phương diện nào cũng phải giả cho giống
Tôn đầu lĩnh đúng là học qua mấy chiêu công phu Đoản đả[1], thống khoái đáp ứng
[1] Đòn quyền thuật đánh trong khoảng cách ngắn
Tống Mạch rất bình tĩnh từ chối: "Ta không biết công phu, không có cách nào dạy bọn họ
Không nói tới Tôn đầu lĩnh bị hắn đánh ngã, không nói tới Đường Hoan và quản gia tận mắt thấy hắn đánh người, đến ngay cả A Thọ nhỏ tuổi nhất cũng không tin hắn: "Ngươi nói dối, ngươi có thể đánh nhất, ngày hôm qua ta cùng tỷ tỷ đều thấy rồi
Tỷ tỷ, có phải hay không
A Thọ chạy về bên cạnh Đường Hoan, chu miệng nhìn Tống Mạch, nó còn muốn theo hắn học đánh nhau đó
Đường Hoan nhíu mày nhìn Tống Mạch một cái, sau khi ánh mắt chạm vào nhau nhanh chóng rơi xuống trên đùi hắn: "Tống Mạch, nếu ngươi không muốn làm đầu lĩnh, hoặc là không muốn ở Giang gia làm hộ viện, không cần tìm loại cớ này, Giang gia chúng ta không bắt buộc
"Đại tiểu thư, ta không phải là từ chối, mà là thật sự không biết
Tống Mạch còn nghiêm túc nhìn nàng: "Ta cũng không biết nguyên nhân gì, người khác đánh nhau với ta, ta có thể ra tay ngăn cản, nhưng nếu là bảo ta chủ động đi đánh người khác, ta sẽ không xuất ra được những chiêu thức kia
Đại tiểu thư không tin, ta cũng không còn lời nào để nói, ngài có thể thay đổi nếu thấy ta làm đầu lĩnh không đạt tiêu chuẩn, về phần hộ viện của Giang gia, còn xin Đại tiểu thư hãy nhìn vào phần “vất vả” của ta hôm qua mà thu nhận ta
Ban đầu hắn đúng là chỉ biết bị động ra tay, sau lại dần dần lần mò ra một ít chiêu thức
Việc này rất ly kỳ, hắn không nghĩ ra mình vì sao lại biết những cái này, chẳng qua giống như chuyện mang theo trí nhớ chuyển thế, không nghĩ ra, hắn cũng sẽ không nghĩ nữa, biết công phu vẫn hơn không biết
Nhưng hắn đến Giang gia là vì tiếp cận nàng, không có lòng dạ nào dạy những người đó
Hắn rõ ràng đang dùng lời nói uy hiếp nàng, Đường Hoan nghe hiểu, oán hận trừng hắn
Trong mắt Tống Mạch lộ ra ý cười, tay như vô ý lay trên ngực một vòng
Đường Hoan xấu hổ cúi đầu
A Thọ thấy tỷ tỷ không nói, thằng bé lại chạy đến bên cạnh Tống Mạch: "Vậy ngươi dạy ta công phu không để cho người khác đánh ta, được không
Tống Mạch cười đáp: "Được, chỉ là tiểu thiếu gia bây giờ còn nhỏ, chờ sau khi cậu lớn lên ta sẽ dạy cho cậu
A Thọ gật gật đầu, nhìn chằm chằm Tống Mạch một lát, nói: "Hôm nay tỷ tỷ muốn mang ta đi ngồi thuyền, ngươi đi cùng chúng ta nhé, bảo vệ chúng ta
Người này nhìn đẹp trai, người lại lợi hại, A Thọ rất thích hắn
Hai mắt Tống Mạch sáng lên, đang muốn đáp ứng, bên kia Đường Hoan cướp lời: "A Thọ nghe lời, hắn phải trông nhà cho chúng ta, tỷ tỷ dẫn đệ đi ra ngoài là được
Đệ đừng sợ, người xấu đều là kẻ nhát gan, ban ngày không dám làm chuyện xấu, chỉ có buổi tối mới lén lút đi ra bắt nạt người tốt
A Thọ chớp chớp mắt, có chút nghi ngờ nhìn tỷ tỷ
Tống Mạch trả lời: "Lời này của Đại tiểu thư là sai lầm rồi, rất nhiều kẻ trộm đều là ban ngày đi ra..
"Láo xược
Ta đang cùng tiểu thiếu gia nói chuyện, ai cho ngươi mở miệng
Đường Hoan quát một tiếng đánh gãy hắn, sau đó nói với quản gia: "Vương thúc, hôm nay ngươi dạy dỗ bọn họ quy củ trước, nếu có chút không nghe theo dạy dỗ, lập tức sa thải
"Dạ, Đại tiểu thư
Quản gia vuốt cằm, mặt nghiêm túc bảo hai người Tống Mạch theo lão đi ra ngoài
Tống Mạch rất thành thật đi theo, vừa ra đến trước cửa quay đầu lại, ý vị thâm trường liếc nhìn nàng một cái
Đường Hoan đang dỗ dành A Thọ bị nàng doạ đến, nhận thấy được cái nhìn của nam nhân, nàng giương mắt, châm chọc cười một tiếng với hắn
Rất nhanh, quản gia tới đây nói xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi
Đường Hoan dắt A Thọ, đi theo theo phía sau hai nha hoàn hai gã sai vặt cùng nhau đi ra ngoài
Vòng qua ảnh bích[2], lại thấy một người dáng người cao ngất đứng ở bên cửa, không phải Tống Mạch thì là ai
[2] Tường xây làm bình phong ở cổng
images
Quản gia đau cả đầu, hộ viện này là xảy ra chuyện gì, vừa rồi lão đã khiển trách nặng hắn rồi, trước mắt Đại tiểu thư rõ ràng không thích hắn, sao hắn lại tới cho chướng mắt rồi
Thật lòng mà nói, hắn bản lĩnh tốt, quản gia muốn thu nhận người này, nhưng nếu hắn không theo khuôn khổ, cũng đành “tạm biệt” người thôi
Không đợi Đường Hoan sai bảo, quản gia vội đi vài bước qua dạy dỗ người
Tống Mạch mặt không đổi sắc, không nhanh không chậm vòng qua quản gia đi đến trước mặt Đường Hoan, cúi đầu nhìn nàng: "Đại tiểu thư, vừa rồi Tống mỗ nhặt được một vật ở trong sân, không biết là có phải của Đại tiểu thư hay không
Còn mời Đại tiểu thư xem qua
Nói xong giơ tay lên, muốn lấy đồ ra
"Không thấy ta và tiểu thiếu gia muốn ra cửa sao
Đường Hoan không vui trách mắng, ý bảo nha hoàn mở ô đuổi theo, đi được hai bước, ngừng lại, cũng không quay đầu lại nói: "Thôi, Cảnh Viên có du khách đông như mắc cửi lắm thầy nhiều ma, Tống hộ viện, hôm nay ngươi cùng đi theo chúng ta đi, trên đường ta lại hỏi ngươi
"Đại tiểu thư yên tâm, Tống mỗ nhất định bảo vệ ngài và tiểu thiếu gia chu toàn
Tống Mạch sải bước đuổi theo, ở trong cái nhìn chăm chú đầy kinh ngạc của nha hoàn rất tự nhiên nhận lấy cái ô trong tay nàng ta, theo sát bên người Đường Hoan
Đường Hoan ngẩng đầu trừng hắn, Tống Mạch săn sóc cười: "Đại tiểu thư mời dời bước
Ánh mắt từ cái cằm khéo léo của nàng di chuyển xuống
Triều đại dân phong cởi mở, trói buộc với nữ tử không nghiêm khắc như tiền triều, tiểu thư gia đình lớn cũng có thể thường xuyên ra khỏi nhà du ngoạn, quần áo cũng tương đối bạo.lộ một chút
Đường Hoan hôm nay mặc chính là váy ngắn thân đối ngực ngang màu xanh nước biển, vì bộ ngực của nàng đầy đặn, nam nhân đứng ở đối diện có thể thưởng thức được không biết bao nhiêu là cảnh xuân, tựa như Tống Mạch thân cao như vậy đứng ở trước mặt, tuyệt đối có thể dòm trộm khe đồi
images
Cái ô của hắn lại cố ý hạ thấp, trừ Đường Hoan, không ai chú ý tới hắn đang nhìn chỗ nào
Trên mặt Đường Hoan ửng hồng, không tiếng động mắng câu “vô lại”, tư thái tao nhã gập chân ngồi xổm xuống, ôm lấy A Thọ sải bước về phía xe ngựa
Tống Mạch một tấc cũng không rời, chờ Đường Hoan đặt A Thọ lên xe ngựa, hắn một tay mở ô, một tay chủ động cầm tay nàng đỡ lên, đỡ nàng đi lên rồi
Đường Hoan không có quay đầu, nhưng mà lúc đang thu tay lại trở tay cấu hắn, Tống Mạch kinh ngạc, ngay sau đó trên mu bàn tay truyền đến đau đớn
Hắn cúi đầu nhìn thấy, bên trên thêm một vệt máu, mà hung thủ đã đi vào, chỉ có màn xe sa mỏng nhẹ nhàng đung đưa, bóng người bên trong mơ hồ không rõ
"Đi thôi
Bên trong xe truyền đến phân phó của Đại tiểu thư, xa phu “vâng” một tiếng, đuổi ngựa chạy chầm chậm
Tống Mạch thu ô lại dựng lên trước xe, sau đó giống như bốn hạ nhân kia, đi bộ theo mạn xe
Sáng sớm mùa hè, ánh nắng đã chói chang, mới vừa đi qua một con phố trên lưng đã toát ra một tầng mồ hôi nóng
Nhưng chút vất vả này cũng không tính là cái gì, biết nàng ở bên trong, nghe nàng ở bên trong cùng A Thọ nói đùa, trong lòng hắn chính là ngọt
Cảnh Viên có phong cảnh tú lệ chiếm diện tích tương đối rộng, nổi tiếng nhất đó là một khoảnh[3] sương khói mênh mông bao phủ trên làn nước kia trong viên, là nơi nghỉ hè tốt nhất cho ngày hè
Ngoài viên đã sớm có hai đội xe ngựa đỗ lại, đều là đưa con em nhà giàu đến ngắm cảnh sớm
Đường Hoan ra khỏi nhà muộn, chỗ dừng xe cách cổng chừng một dặm
[3]rộng 100 mẫu Trung Quốc, chừng 6,6667 hec-ta
Nàng đương nhiên có thể đi được, A Thọ lại lười đi, đứa trẻ ba tuổi ôm đùi tỷ tỷ làm nũng: "Tỷ tỷ bế đệ đi
"A Thọ ngoan, tỷ tỷ không còn sức, để đại nha hoàn của đệ bế đệ nhé
Đường Hoan sờ sờ đầu thằng bé, quay về phía nha hoàn kia nháy mắt
Cổng đến bên hồ Cảnh Viên còn có một khoảng cách khá xa, dẫn theo đám nha hoàn tới chính là để cho các nàng hỗ trợ chăm sóc A Thọ
A Thọ vẫn là rất ngoan, gật gật đầu, mở ra hai cánh tay về phía nha hoàn của mình
Nha hoàn vừa muốn ngồi xổm xuống, một đôi tay rắn chắc đột nhiên duỗi nghiêng tới đây, dễ dàng nhấc A Thọ lên, nâng thằng bé lên nói: "Tiểu thiếu gia, sức lực của đám nha hoàn cũng nhỏ, không bằng để cho ta tới ôm cậu nhé
A Thọ cúi đầu, sững sờ nhìn Tống Mạch, nhưng rất nhanh thằng bé đã hưng phấn lên: "Được được, cho ngươi ôm ta
Cho tới bây giờ thằng bé cũng chưa từng được người nâng lên cao như vậy, ít nhất là trong trí nhớ ngắn ngủi của nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sinh ra đã không còn cha mẹ, người duy nhất có thể gần gũi nó chỉ có tỷ tỷ, đám hạ nhân này là không dám đối với nó như vậy
Nhưng là một bé trai, A Thọ vẫn là muốn chơi cùng con trai hơn, hiện tại rốt cục có đại nam nhân không sợ tỷ tỷ dám bế nó, lại là nam nhân nó bội phục nhất, A Thọ rất cao hứng
Đến trong lòng Tống Mạch, thằng bé cười ở trên mặt hắn hôn một cái, để biểu đạt sự yêu thích của nó
Chẳng qua là hôn xong rồi, nó liếm liếm môi, ghét bỏ nhíu mày: "Mặn quá đi
Tống Mạch cười vang, nhìn thằng bé nói: "Mạo phạm tiểu thiếu gia rồi, chẳng qua nam nhân đều hay ra mồ hôi, tiểu thiếu gia sau khi lớn lên sẽ biết
Vừa mới đi một đường, không ra mồ hôi mới là lạ
A Thọ chớp chớp mắt, sờ sờ mặt mình, cũng cười: "Ta vừa rồi cũng ra mồ hôi, tỷ tỷ lau cho ta
Ngươi hôn ta một cái, xem có mặn hay không
Đám hạ nhân đều cúi đầu, đối với hộ viện to gan lớn mật này không biết nên kính hay nên cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đường Hoan ghét bỏ quét mắt qua Tống Mạch một cái, không có bảo hắn để A Thọ xuống đất, chỉ phân phó xuất phát
Tống Mạch cùng nàng sóng vai mà đi, trên đường lặng lẽ hôn A Thọ một cái, sau đó lại nhỏ giọng nói cho thằng bé: "Một chút cũng không mặn
A Thọ theo bản năng nhếch miệng cười, dần dần lại mất hứng: "Ta cũng là nam nhân, vì sao không mặn chứ
Thanh âm của thằng bé không thấp, Đường Hoan nhíu mày nhìn qua, Tống Mạch đón ánh mắt của nàng, thanh âm trầm thấp khàn khàn: "Bởi vì khăn tay của Đại tiểu thư rất thơm
A Thọ cũng không có chú ý tới ánh mắt qua lại của hai người, lệch qua trên vai Tống Mạch rất kiêu ngạo mà nói hùa theo: "Ừ, khăn tay của tỷ tỷ ta đúng là thơm, tóc cũng thơm, trên người cũng cực kỳ thơm
"A Thọ
Đường Hoan đỏ mặt sẵng giọng
A Thọ không nghe thấy, Tống Mạch bắt chước nàng mắng hắn vô lại làm khẩu hình với nàng: "Ta biết
Ngửi thơm, ăn vào trong miệng càng thơm.