A Tự, Kiếp Sau Mình Lại Gặp Nhau Em Nhé

Chương 33: Túi Tiền





Khương Tự lập tức xì hơi
Ưu điểm lớn nhất của huynh trưởng chính là trọng tình nghĩa, nàng cho dù ngăn cản, chỉ sợ cũng không cản được
Thôi, nhị ca là nam tử, tên khốn nạn kia cho dù có tâm tiếp cận, cũng không thể dụ dỗ nhị ca làm nàng dâu đâu nhỉ
Về phần nàng ——
Khương Tự cẩn thận nhớ lại tình cảnh vừa rồi
Lúc Úc Thất nhìn thấy nàng mặc dù nhìn nhiều mấy lần, nhưng thật ra không có gì đặc biệt, nàng hôm nay lại cố ý nói lời tàn nhẫn, có lẽ lấy thân phận cao quý của hắn về sau sẽ không gặp nhau làm gì đâu
Khương Tự thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười cười với Khương Trạm: “ Là muội muội quá mức kích động, chính là túi tiền bị chó của người kia đoạt đi, nhịn không được giận chó đánh mèo lên chủ nhân.”
Khương Trạm lộ ra vẻ mặt cùng chung mối thù: “ Tứ muội muội không biết đâu, con ch.ó kia thật sự rất muốn ăn đòn, ta đã sớm muốn thu thập nó một trận rồi.”
Không phải chỉ là nhất thời hồ đồ mà nhận nó thành ‘ mặt ngựa’ thôi sao, thế mà mỗi lần gặp mặt đều dùng loại ánh mắt khinh bỉ đó nhìn hắn, quả thực làm cho người ta không thể nhịn được nữa
Khương Tự nhớ lại sức chiến đấu của chó lớn, cười hỏi: “ Nhị ca xác định đánh thắng được nó?”
Trong đầu Khương Trạm lập tức hiện lên tình cảnh chó lớn đánh về phía hắn
“ Ha hả.” Khương nhị công tử lấy một tiếng cười gượng trả lời muội muội
Hai người đã tới cổng Đông Bình Bá phủ
Khương Tự dừng lại: “ Nhị ca giúp muội lấy cái túi tiền trở về đi, bằng không bị người ta nhặt được sẽ không hay.”
“ Được, ta giờ sẽ đi tìm Dư Thất ca
Tứ muội yên tâm, nhị ca chắc chắn sẽ tìm túi tiền về cho muội.”
Khương Tự gật gật đầu, mang theo A Man vào phủ
Hẻm Du Tiền chỗ Đông Bình Bá phủ cách hẻm Tước Tử rất gần, khi huynh muội Khương Tự nói dứt lời rồi tách ra thì Úc Thất đã về tới trước cửa căn nhà có gốc cây táo nghiêng nghiêng
“ Nhị Ngưu, ra đây!” Úc Thất đứng ở trong sân gọi vào không trung
Trong viện cây Hợp Hoan cao lớn thẳng tắp bị gió nhẹ thổi qua, cành lá phát ra tiếng vang xào xạc
Úc Thất mặt không biểu tình nhướng nhướng đuôi lông mày, lại phun ra hai chữ: “ Lãnh Ảnh.”
Lập tức có một người không biết từ chỗ nào nhảy ra, cứ như từ hư không xuất hiện
Người nọ quỳ một chân trên đất: “ Chủ tử có gì phân phó?”
“ Đứng lên mà nói.”
Người nọ lập tức đứng lên
Đó là một thiếu niên chừng hai mươi tuổi, ngũ quan đoan chính, trên mặt mang theo nét cung kính
“ Nhị Ngưu chưa trở về?”
“ Chưa ạ.”
Ánh mắt Úc Thất càng ngày càng thâm trầm
“ Chủ tử, tiểu nhân đi tìm Nhị Ngưu!” Lại một người từ trên cây nhảy xuống
Người này có một khuôn mặt như trẻ con, thoạt nhìn cùng tuổi với Úc Thất, lại khác với Lãnh Ảnh nghiêm túc cung kính, thiếu niên mặt trẻ con dù đối mặt với Úc Thất vẫn cứ cười hì hì
Úc Thất gật đầu: “ Đi đi, Long Đán.”
Thiếu niên mặt trẻ con lảo đảo một cái suýt nữa ngã quỵ
Hắn đứng vững đồng thời ai oán trừng Lãnh Ảnh mặt không thay đổi một cái
Dựa vào cái gì
Rốt cuộc là dựa vào cái gì
Đều là ám vệ của chủ tử, dựa vào cái gì mà gia hỏa này thì gọi Lãnh Ảnh, mà hắn lại gọi Long Đán
Long Đán xụ mặt từ đầu tường nhảy ra ngoài, sau đó không lâu một người một chó từ cổng chạy vào
Vừa thấy chú chó, Úc Thất lập tức giận tái mặt: “ Lại đây!”
Nhị Ngưu vẻ mặt vô tội nhìn Long Đán
Long Đán liếc mắt: “ Đừng giả ngốc, chủ tử gọi chính là ngươi!”
Con chó này thành tinh rồi hử, thế mà lại còn biết giả vờ ngớ ngẩn để lừa đảo
Nhị Ngưu cụp tai, chậm rì rì đi tới trước mặt Úc Thất
Úc Thất vươn tay: “ Đồ đâu?”
Chó lớn lập tức lên tinh thần, quay đầu chạy ra ngoài, không bao lâu ngậm cái túi tiền trở lại, hướng về phía Úc Thất lắc mạnh cái đuôi tranh công
Úc Thất nhận lấy túi tiền, thấy chỗ góc túi tiền màu đinh hương chế tác tinh xảo ướt nhẹp, hiển nhiên là bị nước bọt Nhị Ngưu làm ướt nhẹp, nhịn không được khẽ gập ngón tay gõ trán chú chó một cái
Chú chó ủy khuất kêu một tiếng, sau đó lại bắt đầu lắc mạnh cái đuôi, một bên lắc một bên hướng về phía túi tiền phát ra tiếng ư ử trầm thấp
“ Về sau không được làm như vậy nữa, dọa đến con gái người ta làm sao bây giờ?” Úc Thất nghiêm mặt răn dạy
Chú chó như nghe hiểu được tiếng người, thấy cướp được túi tiền chẳng những không được chủ nhân khích lệ, ngược lại còn bị răn dạy, lập tức mất hết tinh thần, buồn bã ỉu xìu dùng cái đuôi to quẹt quẹt mặt đất
“ Chú ý phương thức.” Úc Thất sờ lên đầu chú chó, đem hầu bao nhét vào trong ngực
Chú chó : “......”
Long Đán : “......”
Lãnh Ảnh: “......”
“ Dư Thất ca, huynh có nhà không?” Ngoài cổng truyền đến tiếng gọi của Khương Trạm
Giọng nói vừa rơi, Lãnh Ảnh cùng Long Đán đồng thời nhảy dựng, lặng yên không một tiếng động nhảy lên trên cây
Nhị Ngưu cũng nhảy lên theo, nhảy đến một nửa mới nhớ tới nó không cần tránh, lại an ổn nằm lại trên mặt đất
“ Đi dẫn khách nhân vào đây đi.” Úc Thất vỗ vỗ lưng Nhị Ngưu
Không bao lâu Nhị Ngưu dẫn theo Khương Trạm tới
Vừa thấy Úc Thất, trên mặt Khương Trạm mang theo chút xấu hổ: “ Dư Thất ca, huynh đệ nhận lỗi với huynh, hôm nay xá muội nói chuyện có hơi quá ——”
Úc Thất cười ngắt lời Khương Trạm: “ Khương Nhị đệ đừng nói như vậy, phải là ta nhận lỗi mới đúng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhị Ngưu bình thường bị ta chiều hư, càng ngày càng vô pháp vô thiên.”
Khương Trạm mất hứng liếc chú chó một cái, liên tục gật đầu: “ Dư Thất ca phải cai quản chặt Nhị Ngưu vào, túi tiền của cô nương gia cũng không phải thịt xương, sao có thể đoạt rồi bỏ chạy chứ?”
Nhị Ngưu khinh thường giật giật môi, lộ ra hàm răng trắng
Ngu xuẩn
“ Khương Nhị đệ nói đúng, phải nên quản thật tốt.”
Trừng Nhị Ngưu xong, Khương Trạm bắt đầu nói chính sự: “ Dư Thất ca, Nhị Ngưu ngậm túi tiền của muội muội ta đi đâu rồi
Huynh cũng biết, túi tiền của cô nương gia không thể rơi ở bên ngoài......”
“ Xác thực không nên, đều là Nhị Ngưu gây họa.” Úc Thất nét mặt hổ thẹn
“ Vậy túi tiền ——”
“ Nhị Ngưu, ngươi rốt cuộc giấu túi tiền đi đâu rồi?”
“ Ưưư——” Nhị Ngưu kéo dài âm kêu một tiếng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Túi tiền đi đâu, trong lòng ngài còn không rõ sao
Long Đán trên cây nhịn không được sờ sờ cằm
Chủ tử hôm nay chẳng lẽ là người khác giả mạo à
Hắn nhịn không được giật giật ống tay áo Lãnh Ảnh
Lãnh Ảnh trả lại cho hắn ánh mắt khinh bỉ, thanh âm ép tới cực thấp: “ Chủ tử làm như vậy, nhất định có thâm ý!”
“ Sao thế, làm mất rồi?” Giọng Úc Thất hơi nâng cao
Nhị Ngưu lại kêu một tiếng, nằm rạp trên mặt đất dùng cái đuôi phủi mặt đất, rất nhanh bụi đất liền bám đầy người Khương Trạm
Khương Trạm nhẫn nại cắn răng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Úc Thất ngữ khí áy náy: “Khương Nhị đệ, xem ra túi tiền thật sự bị Nhị Ngưu làm mất rồi, bằng không đệ cứ đánh nó một trận thật nặng cho hết giận đi, ta tuyệt không ngăn cản.”
Khương Trạm giận trừng Nhị Ngưu, Nhị Ngưu không chút nào yếu thế, lộ ra răng trắng sắc nhọn
Khương Trạm nắm chặt nắm đ.ấ.m rồi lại buông ra, thở dài nói: “ Thôi bỏ đi, không thể so đo với một con súc sinh được
Dư Thất ca, vậy ta đi về trước, Tứ muội còn chờ ta đáp lời nữa.”
Úc Thất đứng dậy tiễn Khương Trạm đi ra ngoài, thanh âm như thanh tuyền chảy xuôi bên tai: “ Làm phiền Khương Nhị đệ giải thích rõ ràng với lệnh muội một chút, nếu không, ngày khác ta tự mình xin lỗi với lệnh muội cũng được.”
“ Không cần, xá muội không phải người nhỏ nhen như vậy, trở về ta sẽ giải thích rõ với muội ấy là được.”
Úc Thất tiễn Khương Trạm đến cạnh cây táo nghiêng cổ mới xoay người trở về
Cửa viện đóng lại, Long Đán và Lãnh Ảnh cùng nhảy xuống
“ Chủ tử, trong túi tiền này nhất định có tàng bảo đồ nhỉ?” Long Đán trơ mặt hỏi
________________________________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.