Chương 16: Cạm bẫyChương 16: Cạm bẫy
Cho đến tận khi Phàn Lực đã lên xe trước cũng phát hiện ra Giang Thành và tên mập không đi theo, mới quay người lại, ánh mắt nghỉ hoặc nhìn bọn họ
Nhưng lúc này tên mập lại không có tâm tình quan tâm đến anh ta, bởi vì anh ta phát hiện ra hướng dẫn Trịnh trước mặt đang nhìn chằm chằm Giang Thành, sắc mặt đang trở nên càng ngày càng khó coi, ánh mắt cũng càng ngày càng căm hận
Sau vài giây, cũng không thấy tài xế có động tĩnh gì, mà cửa xe đóng "sầm" lại một tiếng
Tốc độ nhanh khiến tên mập giật bắn người
Tiếp theo chiếc xe khách lao nhanh đi, chỉ để lại hai vết hằn sâu trên mặt đất
"Không đúng
Không đúng
Tên mập bị ánh mắt của hướng dẫn Trịnh làm cho khiếp sợ, toàn thân run rẩy không kiểm soát được, sau khi so sánh sự việc xảy ra với chị Noãn và tình hình hiện tại, anh ta giật mình hét lên: "Đây là cạm bẫy
Hướng dẫn Trịnh cũng không phải là người, là quỷ
Giang Thành không để ý đến tên mập, chỉ nhìn chiếc xe khách khuất bóng, cuối cùng khẽ nói: "Tạm biệt
Trở lại biệt thự, Giang Thành đi thẳng đến cửa sắt dẫn lên tầng ba, tên mập mấy lần muốn hỏi Giang Thành vài vấn đề, nhưng đều không kịp mở miệng
Giang Thành vươn tay, cửa sắt vậy mà lại mở ra
Không phải là do Giang Thành đẩy cửa, mà là bên trong có một bàn tay vặn khóa cửa, sau đó mở cửa ra
"Là cô
Khi cánh cửa mở ra, tên mập kinh ngạc kêu lên
Trần Hiểu Manh xuất hiện sau cánh cửa vẫn là bộ dạng vô hại đó, cô ta mở cửa ra, Giang Thành bước vào trước, tên mập do dự một lúc rồi cũng đi theo vào
Giống như chị Noãn đã nói, tầng ba quả thực là một căn phòng tối om không có cửa sổ, thiết bị thắp sáng duy nhất là hai ngọn nến trắng to bằng cánh tay em bé
Nhưng dưới ánh nến yếu ớt, có thể nhìn ra căn phòng này rất lớn, còn lớn hơn cả phòng ngủ chính, cách xa mấy mét có một cánh cửa sắt đen Chỉ khi nhìn thấy cánh cửa sắt, tên mập mới hoàn toàn thả lỏng cơ thể
Cửa sắt màu đen mang đến cho anh ta một cảm giác kỳ lạ khó tả, mà cảm giác này là không thể giả tạo được
"Tôi rất tò mò làm thế nào mà anh phát hiện ra đó là một cạm bẫy
Trần Hiểu Manh ngồi trên ghế, một tay chống cằm, một tay chỉ về hướng phía sau biệt thự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trông cô ta không chút lo lắng, thậm chí trong mắt còn mang theo một chút phấn khích
Đương nhiên không phải là tên mập, mà là Giang Thành
Giang Thành ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn cô ta nói: "Mặc dù cô sắp xếp rất chân thực, để lại dây thừng trên cầu thang, cắt dây gai trong kho rồi giấu chúng sau đống củi, ngụy tạo ra hiện tượng giả rằng hai người đã rời khỏi bằng cửa sau của nhà kho
"Nhưng tôi thắc mắc là nếu hai người đã rời đi rồi, vậy tại sao con quỷ cải trang thành chị Noãn vẫn xuất hiện trong phòng ngủ của hai người, điểm này không hợp lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hơn nữa, phòng ngủ chính nơi hai người ngủ đã được dọn dẹp một cách tỉ mỉ, tôi không thể nghĩ ra lý do tại sao quỷ cần phải làm chuyện này
Trần Hiểu Manh cười cười: "Nhưng mà nói nhiều như vậy, anh vẫn bị chúng tôi lừa ra khỏi biệt thự, chỉ là đến phút cuối cùng không lên xe mà thôi
Giang Thành lắc đầu: "Cô nói không đúng
"Ồ
Trần Hiểu Manh càng cười to hơn, đôi mắt híp lại thành hình lưỡi liềm: "Không đúng chỗ nào
Cô ta chỉ coi Giang Thành là một con vịt sắp chết còn cứng miệng, đã lâu không gặp người thú vị như vậy trong mộng giới rồi
"Có ba điều không đúng
Thứ nhất, tôi không hề bị cô lừa ra khỏi biệt thự, là tôi tự nguyện
Giang Thành sau đó giải thích: "Phía sau biệt thự trên bùn đất có vết bánh xe, chỉ duy không có để lại dấu giày hai người đi qua, cho nên hai người chưa hề rời khỏi biệt thự, đây là một cú lừa
"Thứ hai, lừa gạt chúng tôi chỉ có cô, bởi vì chị Noãn đã chết rồi
Hắn vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một vật cỡ đồng xu, ném nó trước mặt Trần Hiểu Manh người đã gần như thu lại hết nụ cười
Là một cái cúc áo
Hình vuông, chất liệu đồi mồi, tương đối hiếm thấy
"Tôi đã tìm thấy nó trong phòng ngủ chính, khi tôi tìm thấy nó, trên đó vẫn còn một sợi chỉ đứt
Giang Thành nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là trên áo khoác của chị Noãn
"Tôi nghĩ khi tôi đến cửa phòng của hai người, con quỷ đó vừa mới giết chết chị Noãn, trong quá trình chị Noãn vật lộn chiếc cúc áo này đã bật ra, còn cô sau khi đợi con quỷ đó rời đi, đã dọn dẹp căn phòng, mục đích chính là ngăn không cho chúng tôi phát hiện ra chị Noãn đã bị quỷ giết chết, tạo ra hiện trường giả rằng hai người đã thoát khỏi nhiệm vụ
Sau khi nói xong những điều này, Giang Thành im bặt
Nụ cười trên mặt Trần Hiểu Manh đã hoàn toàn biến mất, một lúc sau, cô ta trầm giọng hỏi: "Còn điểm thứ ba thì sao
"Điểm thứ ba cũng là điểm quan trọng nhất
Giang Thành ngồi thẳng người, nhìn thẳng vào Trần Hiểu Manh, thậm chí ngay cả tên mập đứng bên cạnh cũng bất giác có chút căng thẳng
"Tôi muốn biết..
ai đã cho cô một người phụ nữ ngu ngốc vẻ ngoài tầm thường tướng mạo ngũ đoản tự cho là đúng vừa đần lại ngực phẳng dũng khí tính kế tôi
Hắn nhìn Trần Hiểu Manh sâu sắc nói
Tên mập nhất thời đơ người, anh ta chỉ biết Giang Thành là một người ngả bài không theo lẽ thường, nhưng không nghĩ tới mồm miệng lại lanh lợi như vậy
Thời gian như ngừng lại tại thời khắc này, Trần Hiểu Manh há to miệng, không thể thốt ra một chữ nào
"Được rồi
Giang Thành rụt cổ lại, thoải mái dựa vào lưng ghế, hếch cằm nói: "Bây giờ tôi hỏi, cô đáp
"Tôi đáp cái con khi
Trần Tiểu Manh chộp lấy bình sứ trong tay ném qua, nhưng Giang Thành tránh cổ sang một bên, cô ta đỏ bừng mặt, trông bộ dạng là muốn liều mạng với hắn
Sau khi tránh được, Giang Thành điềm tĩnh nói: "Tôi khuyên cô hãy suy nghĩ cho kỹ, ở đây là một mật thất, hơn nữa chỉ có hai cô nam quả nữ chúng ta, nếu như cô không nghe theo lời của tôi, có thể sẽ xảy ra một số chuyện rất không tốt đấy
Trần Hiểu Manh cười lạnh một tiếng: "Anh uy hiếp tôi
Tên mập liếm môi cắt ngang: "Người anh em, ở đây không chỉ có mỗi anh là cô nam, còn tôi nữa
"Đúng vậy, ở đây còn có một tên mập, cô hãy suy nghĩ cho kỹ
Sắc mặt Trần Hiểu Manh từng chút tái nhợt, sau đó cô ta vội quay đầu nhìn về phía vị trí cánh cửa sắt, lúc này giọng nói của Giang Thành lại truyền đến: "Đừng cố chạy, cánh cửa đó cách cô 5 mét, tôi cách cô chỉ có 3 mét, tôi muốn bắt cô dễ như trở bàn tay
Trần Hiểu Manh giận quá cười lớn: "Còn chưa tới 10 phút nữa cửa sẽ mở ra, tôi không tin anh sẽ làm ra chuyện gì
Giang Thành xoa xoa cằm, dáng vẻ bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Hóa ra vẫn còn có 10 phút
Hắn đứng lên lộ ra nụ cười đầy ẩn ý nói: "Không cần phải lâu như vậy, 30 giây là đủ rồi
Tên mập đột nhiên trừng to mắt
Trần Hiểu Manh nắm chặt hai tay, không biết là tức giận hay là sợ hãi, toàn thân run rẩy, một lúc sau mới nghiến răng nói: "Anh có gì thắc mắc, thì hỏi đi
Giang Thành bĩu môi một lần nữa ngồi xuống, trông biểu cảm còn có chút hối tiếc
"Cánh cửa này làm sao mà cô mở được
Trần Hiểu Manh hậm hực trừng hắn một cái, tức giận đáp: "Đêm qua sau khi anh đi, con quỷ giết chị Noãn kia đã kéo xác chị Noãn đến đây, tôi đi theo nó vào trong