Ác Mộng Kinh Tập

Chương 47: Chưa ai có thể lừa được tôi




Chương 47: Chưa ai có thể lừa được tôiChương 47: Chưa ai có thể lừa được tôi
"Hàm dưới của anh ta cũng biến mất
La Nhất nói
Biểu cảm của anh ta vô cùng quái dị, như đang rơi vào một mối nghỉ ngờ nào đó
Một lúc sau, anh ta mới lại tiếp tục: "Giống như nữ nhân chết lúc trước
Là nữ sườn xám
Lúc đó tại hiện trường cũng không tìm thấy hàm dưới của cô ta
Chu Thái Phúc hình như đang liên tưởng tới rất nhiều thứ tồi tệ, kịch liệt rùng mình một cái, đôi môi run rẩy nói: "Là quỷ..
Là quỷ đã lấy mất hàm dưới của bọn họ!
Đây là chuyện rất hiển nhiên
Nhưng việc nói ra lại khiến cho bầu không khí vốn đã quỷ dị càng thêm áp bức hơn
Giang Thành lúc này đang đứng bên cạnh thi thể, lông mày nhíu lại, giống như đang suy nghĩ
Sau khi khảo sát hiện trường, Dư Văn đi tới chú ý đến hắn, hỏi: "Anh đang nghĩ gì vậy
Giang Thành nhún vai, giống như vừa mới thoát khỏi trạng thái xuất thần
Hắn nhìn chằm chằm vào thi thể, sau một lát mới nói: "Mọi người hãy chú ý đến đôi mắt của anh ta
Nhãn cầu của Long Đào gần như lồi ra khỏi hốc mắt
Đồng tử phóng đại, khóe mắt thắt chặt, các tia máu nhỏ tràn ngập trong mắt, mang theo nỗi kinh sợ khủng khiếp
Ngước nhìn một cách khoa trương
Cái chết của anh ta chắc chắn là rất khủng khiếp, nhưng lần này có người đã chú ý đến một thứ khác
Gần như ngay lập tức, hai người Dư Văn và Chân Kiến Nhân dường như đã nhận ra điều gì đó, đột nhiên ngẩng đầu ngước nhìn lên trần nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Phù -"
Bên trên trần nhà trống rỗng
Nơi đáng lẽ ra là vị trí của đèn điện chỉ còn lại một mớ dây điện chằng chit
Cùng với một vết ố màu vàng nhạt không rõ nguồn gốc
Đồng tử dần dần siết lại, Dư Văn điều chỉnh hô hấp, chậm rãi thu hồi ánh mắt
Cảnh tượng này không hề lạ lẫm..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng vậy, giống y hệt như nữ nhân đã chết đầu tiên
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi bọn họ chết..
đôi mắt đều ngước nhìn lên
Cứ như thể có thứ gì đó ở trên đỉnh đầu, một tồn tại quỷ dị mà bọn họ không thể hiểu được và kháng cự
Chưa đầy 24 giờ sau khi đến thế giới này, 9 người chỉ còn lại 7 người
Hai người đã chết, theo một cách quỷ dị mà mọi người không thể hiểu được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điều đáng sợ nhất là cho đến nay, bọn họ vẫn chưa có bất kì manh mối gì
Những dấu chân kỳ lạ tương tự như sơn dương để lại, thực sự không thể gọi là bằng chứng
Trên đường trở về, bầu không khí thật ngột ngạt và đáng sợ
Tên mập mấy lần muốn nói gì đó, nhưng đều bị Giang Thành dùng ánh mắt ngăn lại
Về đến phòng, chuyện đầu tiên sau khi tên mập đóng cửa lại là lao đến bên cạnh Giang Thành: "Bác sĩ
Anh ta vẫn còn sợ hãi nói: "Quỷ lại ra tay giết người vào ban ngày, thật đáng sợ
Giang Thành ngồi ở trên giường gật đầu nói: "Xem ra quỷ trong nhiệm vụ lần này khác với nhiệm vụ lần trước, bối cảnh của bọn chúng cũng không giống nhau
Tên mập liếm môi, vô thức nhìn lên trần nhà, sau khi không phát hiện có gì khác thường mới tiếp tục nói: "Anh nói con quỷ kia có khi nào sẽ đột nhiên xuất hiện từ trần nhà không
Giang Thành nhìn chằm chằm về phía cửa, như thể xuyên qua cửa có thể nhìn thấy bên ngoài: "Không biết, nhưng ít nhất hai người chết đã gióng cho chúng ta một hồi chuông cảnh báo
"Nguy hiểm rất có khả năng đến từ đỉnh đầu
Vài giây sau, tên mập quấn chặt quần áo, anh ta cố gắng đè nén nỗi hoảng sợ trong lòng, hỏi: "Vậy kế tiếp chúng ta phải làm gì
"Đợi
Quay đầu nhìn tên mập, trong mắt Giang Thành mang theo thứ mà đối phương không thể hiểu được
Một lúc lâu sau, hắn mấp máy môi: "Đợi người tiếp theo chết
"Cái gì?
Chân Kiến Nhân nhấp một ngụm nước, lắc lắc đầu: "Không thể là bọn họ, cái tên Hách Soái kia hành sự quá cao ngạo, người có đồ vật rồi không thể ngu ngốc như vậy
"Vậy chẳng lẽ không phải là bọn họ đang diễn kịch sao
La Nhất nhíu mày, sau đó hỏi: "Ý của tôi là bọn họ cố ý làm như vậy cho chúng ta xem
"Đừng có chất vấn phán đoán của tôi
Chân Kiến Nhân đưa một ngón tay ra, sau đó khóe miệng cong lên, lộ ra một nụ cười tự tin: "Anh chắc là hiểu tôi, chưa ai có thể lừa được tôi, tuyệt đối không
Anh ta dừng một chút, chợt phát hiện ra La Nhất ở đối diện đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình chằm chằm
Môi mím lại, như muốn nói điều gì đó, nhưng lại không tiện nói ra
Mà lúc này, trên mặt anh ta cũng truyền đến một cơn đau rát
Anh ta chợt nhớ ra một chuyện..
"Đó chính là tên ngu xuẩn
Anh ta cả giận nói: "Đại ngu xuẩn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.