Sau khi vụ án kết thúc, dĩ nhiên tôi dành hai ngày nghỉ ngơi thật tốt
Hôm nay, Vương Đại Lý hào hứng chạy về phòng, giơ tờ báo trong tay, la lên: "Dương tử, Dương tử, chúng ta lên báo rồi
"Đưa ta xem chút nào
Tôi cầm tờ báo lên đọc, tác giả bài viết thật khiến tôi dở khóc dở cười
Vụ án đã bị tối giản hóa trở thành một tên sinh viên, vì bị mất chứng chỉ sau đại học, phẫn nộ liền giết chết hai bạn đồng môn
Trong đó không hề nhắc một từ nào tới lời nguyền đàn dương cầm, có thể cảnh sát thấy phần này quá sức quỷ dị, nên không tiết lộ với truyền thông
Phía trên nhắc tới Hoàng Tiểu Đào, cũng có nhắc tới tôi, nhưng tôi trở thành một công cụ trợ giúp: sinh viên họ Tống nhiệt tình
Còn lại tất cả đều là chắp vá lung tung, nói nhảm, cái gì mà những sinh viên thời nay khả năng chịu đựng áp lực quá yếu, mất đi một người con là cú sốc thế nào đối với gia đình..
"Đây là viết linh tinh gì vậy
Tôi nói
"Đúng thế, còn không bằng để cho ta viết, một chữ cũng không nhắc tới lão tử, quá đáng giận
Vương Đại Lý bất bình nói: "Phải rồi, fan weibo của ngươi bây giờ đã quá trăm ngàn chưa
"Không có, ta sống khép kín, ai hơi đâu quan tâm tới những vấn đề vớ vẩn đó
"Mẹ ơi, một cơ hội tốt để nổi tiếng như vậy sao ngươi không chịu nắm bắt
Nếu như ngươi nổi tiếng trên mạng, ta cũng có thể hưởng thơm lây có phải hay không
Vương Đại Lý thở dài thườn thượt
Tôi nào dám tơ tưởng cái gì nổi tiếng, tổ tiên Tống gia vì đại thụ chiêu phong mà mất quá nhiều người, khiêm tốn mới là nguyên tắc sống của tôi
Lúc này Hoàng Tiểu Đào gọi điện tới, bảo tôi đến đồn cảnh sát, tôi hỏi có phải lên nhận tiền thưởng không, nàng ấp úng đáp: "Tiền thưởng hai ngày nữa mới có, là như vậy, Tần pháp y muốn tố cáo anh
"Cái gì
Suýt chút nữa tôi chửi thành tiếng, lão già này thật quá vô sỉ, tôi còn chưa tìm lão tính sổ mà lão đã tố cáo tôi trước
Chính mình kém cỏi không phá nổi án, lại quay ngược lại cắn một cái
"Tôi làm gì
Lão tố cáo tôi cái gì
Tôi hỏi
"Anh cứ tới thì biết, nhanh lên một chút đi, lão đang làm ầm lên với đội trưởng Lâm, nếu anh không đến có khi chỉ lát nữa là xe cảnh sát tới trường đấy
Hoàng Tiểu Đào căng thẳng nói
"Được, tôi lập tức tới ngay
Tôi đáp
Vương Đại Lý hỏi tôi xảy ra chuyện gì, tôi nói: "Ta tới cục cảnh sát một chuyến, sẽ quay lại ngay
"Ta đi với ngươi
"Không cần
Tôi mặc quần áo tử tế, ra cổng trường bắt một chiếc taxi đi tới cục cảnh sát
Tới nơi, Tiểu Đào đã chờ tôi ở cửa
Hôm nay nàng mặc trên người một bộ cảnh phục, tư thế hiên ngang, cười khổ một tiếng nói: "Tống Dương, làm liên lụy tới anh, thật ngại quá
"Không phải là lỗi của cô, đi thôi, chúng ta vào gặp lão già kia
Chúng tôi đến một căn phòng làm việc, chỉ nghe thấy bên trong vang lên giọng Tần pháp y, oang oang giống như tâm tình lão đang rất kích động: "Lâm đội trưởng, nếu không phải Hoàng Tiểu Đào và tiểu tử kia âm thầm giở trò, với thâm niên của mình tôi đã phá đơn giản vụ án này
Thật là trò cười, anh nhất định phải phân xử với cô ta cho ra lẽ
Tôi thầm nghĩ, lão già này suy luận cũng thật khôi hài, thâm niên có thể đại biểu cho năng lực ư
"Lão Tần, đừng nóng giận, đợi một hồi bọn họ tới đây, ta sẽ hỏi rõ
Một giọng nói khác khuyên nhủ, đại khái chính là đội trưởng Lâm mà Tiểu Đào nhắc tới
Hoàng Tiểu Đào gõ cửa mấy cái, đội trưởng Lâm nói vào đi
Hai tôi bước vào, Tiểu Đào lễ phép nói: "Đội trưởng Lâm, tôi đưa Tống Dương đến đây
Tần pháp y tay kẹp điếu thuốc, chân vắt chéo ngồi trên sofa, thấy tôi đi vào nặng nề hừ lên một tiếng
Đội trưởng Lâm là một trung niên khoảng hơn 40 tuổi, đặc biệt khỏe mạnh, dáng dấp hao hao minh tinh điện ảnh Vưu Dũng, ông ta quan sát tôi từ đầu tới chân nói: "Ngươi chính là Tống Dương
"Đúng vậy
Tôi gật đầu
"Thật là trẻ quá, không tới 24 giờ mà đã phá được một án mạng như vậy, trong nhà có ai làm cảnh sát không
"Nhà tôi bao đời nay chỉ là dân đen, tôi cũng chỉ là do hứng thú, khi còn bé có đọc qua mấy cuốn sách về khám nghiệm mà thôi
Tôi khiêm tốn đáp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Từ xưa anh hùng xuất thiếu niên, lợi hại lợi hại
Đội trưởng Lâm tán thưởng
Pháp y Tần đột nhiên hung hăng dụi đầu thuốc vào trong cái gạt tàn, đứng lên mắng: "Lâm đội, sao anh lại tâng bốc hắn lên như vậy
Chính tiểu tử này lắm lời, làm nhục thi thể, gây trợ ngại cho việc phá án của ta
Đội trưởng Lâm cười: "Lão Tần, nó chỉ là hỗ trợ nghiệm thu, cái này không thể tính là làm nhục thi thể, hơn nữa, ai bắt tội phạm lại chẳng giống nhau
"Làm sao có thể nói thế được
Lão Tần giận dữ nói: "Hắn không phải là cảnh sát, là một người ngoài
Lâm đội, sao anh lại giúp người ngoài nói đỡ như vậy
"Tôi là vì chuyện công, không vì tình riêng
Tôi thấy chuyện này cũng không có gì to tát, không cần phải tố cáo ầm ĩ, cứ như vậy đi
Đội trưởng Lâm phất tay một cái
"Đợi đã, có chuyện ta không thể không nói
Tần pháp y đột nhiên nham hiểm liếc tôi một cái: "Tiểu tử này dính líu tới tội cất giấu, tiêu hủy chứng cứ
Đội trưởng Lâm sắc mặt chợt thay đổi, dò xét tôi: "Thật có chuyện này
"Đúng, trong vụ án này có một chứng cứ quan trọng, hắn tự mình cất giấu, khi đi còn không chịu giao ra, khiến cho tổ chuyên án đi làm đường, lãng phí tinh lực không nhỏ
Tần pháp y dương dương tự đắc nói
"Chứng cứ quan trọng gì, ông thử nói rõ ra coi
Tôi không nhịn được hỏi
"Hung thủ kẹp một tờ rơi trong sách, bạn cùng phòng hắn nói là bị ngươi lấy đi, có chuyện này không
Tần pháp y hùng hổ dọa người
Tôi và Hoàng Tiểu Đào nhìn nhau trao đổi ánh mắt, đó chính là 'chứng cứ quan trọng' mà lão muốn nói ư
Lúc đó, sau khi tới điều tra bệnh viện chỉnh hình, không biết tờ rơi Hoàng Tiểu Đào đã nhét đi đâu, có điều dù không có tờ rơi này, vẫn có thể lấy manh mối từ các nguồn khác
Lão Tần này thật đúng là hạt vừng mà nói thành dưa hấu
Đội trưởng Lâm nghi ngờ hỏi: "Tờ rơi này rất quan trọng sao
"Vô cùng quan trọng, có thể nói là mấu chốt để phá án, nếu không một tên ngoại đạo như hắn làm sao có thể phá án trước cảnh sát chúng ta
Tần pháp y nói tới mức nước bọt văng tung tóe
Lão Tần này đang biện minh cho sự kém cỏi của mình, nhưng trước mặt cấp trên của lão, tôi cũng không tiện đối chọi gay gắt: "Tần pháp y, trên tờ rơi kia chẳng có cái gì quan trọng
Ngay cả khi các ông không tìm thấy nó, vẫn có thể hỏi được từ bạn cùng phòng của Đặng Siêu
Như vậy có gì mà là chứng cứ quan trọng
"Ngươi đã tiêu hủy nó rồi, làm sao ta biết trên đó có gì
Tần pháp y rõ ràng muốn cưỡng từ đoạt lý
"Vậy ông cảm thấy tên tờ rơi đó có gì
Hung thủ viết nhật ký giết người của mình trên đó ư
Tôi cười
"Cái đó khó mà đoán chắc được, nếu cá ngươi đã dám làm chuyện này, ai biết các ngươi có giấu chứng cứ nào khác hay không
Tần pháp y nói
"Ông yên tâm, lúc đó những manh mối chúng tôi nắm giữ so với ông chỉ có ít hơn chứ không thể nhiều hơn được
Tôi nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ngươi nói vậy cũng là lời một phía
Tần pháp y vẫn hung hăng
Tôi cười lạnh: "Có phải ý ông là, ông lãnh đạo cả một tổ chuyên án, mà thu thập chứng cứ còn kém hai người bọn tôi
Nếu đúng như vậy, việc ông không phá nổi án cũng dễ hiểum"
Tân pháp y đỏ bừng mặt, một lúc lâu mới thốt ra được một câu: "Ngươi..
ngươi ngậm máu phun người
Tôi nhân cơ hội tấn công:
"Tần pháp y, còn vụ đánh cược của hai chúng ta, ông định cứ thế mà quỵt nợ sao
"Đánh cược cái gì
Đội trưởng Lâm thắc mắc
Tôi kể toàn bộ đầu đuôi cuộc cá cược cho đội trưởng Lâm nghe
Đội trưởng Lâm kinh ngạc nhìn về phía lão Tần: "Lão Tần sao ông có thể tùy tiện lấy việc phá án ra để đánh cược
Tần pháp y ấp úng nói: "Tất cả đều là tiểu tử này khiêu khích ta, ta bị hắn lừa
Lão mặt nhọn này, thật đúng giống như một phụ nữ đanh đá, có chết cũng không nhận nợ
Chẳng trách cổ nhân nói, có thể đắc tội quân tử, cũng không nên đắc tội tiểu nhân
Tần pháp y là đại diện cho lũ tiểu nhân này, chỉ cần sự việc bất lợi cho mình liền liều chết không thừa nhận
Tôi nói: "Tần lão tiên sinh, nể mặt ông là trưởng bối, mới lễ phép với ông như vậy, nhưng ông cứ hết lần này lần khác ỷ mình có thâm niên, có phải ảnh hưởng quá xấu đến vấn đề không
Tần pháp y trừng mắt lườm tôi: "Tiểu Tử, ta làm nhân viên pháp y từ khi ngươi còn chưa chào đời, vậy mà ngươi dám thách thức ta
Tôi tiếp tục cười lạnh:
"Đúng vậy, xem ra ông cũng làm nhân viên khá lâu rồi
Tần pháp y giận đến trợn trừng hai mắt: "Ngươi..
ngươi nói lại ta xem
Đội trưởng Lâm khuyên nhủ: "Thôi thôi, ta hiểu rồi, tờ rơi kia cũng chẳng phải thứ gì quan trọng
Lão Tần, ông tuổi đã cao, cứ đôi co không tốt cho sức khỏe, nhượng bộ nhau một chút đi
"Chúng ta cứ chờ xem
Tần pháp y hừ một tiếng, định đi ra ngoài
Đúng lúc này, một cú điện thoại gọi tới
Lâm đội trưởng nhấc điện thoại lên, trao đổi mấy câu, sau đó nhìn qua tôi: "Đúng lúc, có người khác ở đây, anh nói với hắn đi
Sau đó đội trưởng Lâm đưa điện thoại cho tôi: "Tống Dương, tìm ngươi
Tôi đỡ lấy điện thoại, đưa lên tai, đầu bên kia vang lên một giọng nói oang oang như sấm: "Đại chất tử, ta vừa mới nhìn báo cáo kết án, vụ này đúng là ngươi phá ư
Tiểu tử ngươi còn giả bộ khiêm tốn, sao không tới chào hỏi ta, có phải sợ ta bắt cóc ngươi về làm việc cho ta không
Thì ra là cảnh sát Tôn, tôi cười nói:
"Tôn thúc thúc, con chỉ là vô tình tham dự vào mà thôi
Cảnh sát Tôn cười ha hả:
"Nghe ngươi nói xem, chỉ vô tình mà lại phá được vụ án lớn như vậy
Ngươi càng ngày càng có phong cách của lão Tống rồi đấy
Khi nào thì tới đây, đã ba năm rồi chưa gặp, phải tới uống rượu tán gẫu với ta chứ
Tần pháp y nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, tôi cố ý nói: "Phải rồi, nghe nói thúc bây giờ đã là cục trưởng, chúc mừng thúc thúc
"Tôn..
Tôn cục trưởng
Tần pháp y kinh ngạc, điếu thuốc trên miệng chút nữa thì rơi xuống.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]