[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng chuông báo thức chói tai vang lên, một bóng người thấp thoáng trong chăn bị giật mình tỉnh dậy, một lúc sau, một cánh tay thò ra từ góc chăn, mò mẫm trong giây lát rồi mới tìm được chiếc đồng hồ báo thức để ấn tắt
"Đồng hồ báo thức ở đâu ra vậy… Ồn quá…" Dụ Văn lẩm bẩm trở mình
Đồng hồ báo thức hiển thị bảy giờ bốn mươi phút sáng, ánh nắng ban mai chiếu rọi vào trong phòng, đây chính là thời điểm tràn đầy sức sống nhưng đã lâu rồi Dụ Văn không đặt báo thức để dậy sớm như vậy.
Quẳng chiếc đồng hồ báo thức đi, Dụ Văn theo thói quen lăn qua bên cạnh, định ôm lấy một vòng tay ấm áp vững chắc
Nhưng anh lăn một vòng, rồi hai vòng…
Rầm ——
Tiếng vật nặng rơi xuống đất vang qua cửa phòng rồi vọng đến phòng khách, Dụ Thính nhìn về phía phòng em trai, nói với ba mẹ: "Để con đi xem sao
"Dụ Văn, dậy chưa
Dụ Thính gõ cửa và nói: "Ra ăn sáng đi
Trong phòng ngủ, Dụ Văn không cẩn thận lăn xuống đất, ngồi dậy với nửa tấm chăn tơ tằm vắt trên người, tóc tai anh rối bù, ánh mắt cũng lộn xộn như mái tóc, cách đó không xa là chiếc gương toàn thân phản chiếu căn phòng vừa lạ vừa quen, bên cạnh anh là chiếc giường cỡ một mét rưỡi phủ ga trải giường màu vàng ấm áp…
Từ từ
Dụ Văn lại giật mình
Anh chậm rãi nhìn về phía thủ phạm khiến mình ngã xuống
Một mét rưỡi
Chiếc giường siêu xa hoa rộng 2 mét của anh đâu rồi
… Còn nữa
Tạ Hạc Ngữ ngủ trên giường của anh đâu rồi
-
Dụ Văn đã xuyên trở về, vào năm 28 tuổi này
Cho đến khi bị chị gái gọi ra ăn sáng, anh vẫn còn trong trạng thái mơ hồ, ngồi trên bàn ăn mà đầu óc như đang ở trong mơ
"… Bây giờ đến cả bánh bao cũng không ăn nữa à
Mẹ Dụ nhìn anh cầm cái bánh bao nhỏ hương sữa mà cứ bóp nắn trong tay chứ không đưa vào miệng thì trách móc: "Không ăn thì bỏ xuống, đừng có lãng phí đồ ăn, cho con đói chết luôn…" - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T - Y - T
Dụ Văn đột nhiên tỉnh táo lại
Chiếc bánh bao này là do ba Dụ làm, ông ấy là một người đàn ông trung niên hiền hậu, có tay nghề nấu ăn rất tuyệt, làm bếp trưởng tại một khách sạn hạng sao, bữa ăn trong nhà thường do ông ấy phụ trách, khi còn nhỏ Dụ Văn không chịu ăn cơm, chính nhờ vào ông ấy luôn thay đổi thực đơn mà nuôi nấng anh được đến ngày hôm nay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh mơ hồ nhớ rằng, trước khi anh đi học đại học ở nơi khác, điều ba lo lắng nhất là vị giác và dạ dày vàng ngọc của anh
Nhìn ánh mắt lo lắng của ba, Dụ Văn vô thức nói: "Không có gì ạ, chỉ là con không đói thôi
Tuy nói vậy nhưng anh vẫn vội vàng nhét chiếc bánh bao nhỏ vào miệng, hương vị quen thuộc tràn ngập trong khoang miệng… Dụ Văn bất chợt nhận ra, đã nhiều năm rồi anh không được nếm lại hương vị này
"Khóc gì thế
Tiếng chị gái vang lên bên tai đầy khó hiểu
Dụ Văn đưa tay lau mặt, nước mắt đã đầy trên mặt từ khi nào
Anh hít mũi, đối diện với ánh mắt của Dụ Thính thì không thể kìm nén được nữa, nghẹn ngào nói: "Chị…"
Anh tiến lại gần định ôm nhưng Dụ Thính đưa ngón tay chặn trán anh, mỉm cười nói: "Lau sạch nước mũi đi rồi hãy đụng vào chị
Dụ Văn: "…"
Suýt nữa thì quên, chị gái anh mắc chứng ưa sạch sẽ giống hệt anh, cực kỳ kỹ tính
-
Hôm nay tâm trạng của Dụ Văn có vẻ không bình thường, cả nhà đều nhất trí nghĩ vậy
"Ba, năm nay con bao nhiêu tuổi
Ba Dụ: "22…"
"Sai rồi
Dụ Văn lập tức ngắt lời, giọng điệu vừa sâu lắng vừa đầy vẻ từng trải: "Người đứng trước mặt ba mẹ, trông thì có vẻ trẻ trung nhưng thực ra linh hồn đã bị thời gian mài giũa, khắc đầy phong sương, con là một người đàn ông 28 tuổi chín chắn..
Mẹ Dụ nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc
Dụ Văn hỏi: "Mẹ, mẹ không tin con sao
Mẹ Dụ: "Con hỏi ba con có tin không
"Ba tin
Ba Dụ cười tươi vui vẻ nói, chưa kịp để Dụ Văn vui mừng, ông ấy đã tiếp thêm một anh: "Nhưng sao lại là 28 tuổi
30 tuổi chẳng phải sẽ trưởng thành hơn sao
Cũng có thể là 40, 50 tuổi nữa…"
"…" Dụ Văn bực bội nói: "Con không có bịa chuyện
Ba Dụ nhấp một ngụm trà nóng, vẫn mỉm cười như cũ nhưng Dụ Văn đoán rằng trong chốc lát ông ấy sẽ không tin lời mình nói
Dụ Văn quyết định đổi đối tượng để chia sẻ
"Chị à, tối qua nhìn thì tưởng chừng là một đêm bình thường nhưng thực ra em đã xuyên không rồi, xuyên không vào một quyển sách và sống ở đó suốt sáu năm, em thậm chí còn có một người bạn trai…"
"Ồ, tốt thôi, trước tiên em rửa bát đi đã
Dụ Thính thờ ơ đáp
Dụ Văn không thể tin nổi: "Em vừa xuyên không về mà chị bắt em rửa bát à
Dụ Thính mỉm cười, nhìn anh: "Xuyên không thì không thể rửa bát sao
Chị của anh là một người hiền lành dễ mến, thừa hưởng tính tình tốt của ba, thế nhưng giữa anh chị em luôn tồn tại một chút hành vi bạo lực tự nhiên, Dụ Văn thường không hiểu tại sao mình lại sợ chị như vậy, cho đến khi mẹ bảo anh rằng đó là sự áp chế về huyết thống, hồi nhỏ anh quá gợi đòn, bị chị đánh nhiều đến nỗi sinh ra phản xạ có điều kiện
Cảm giác dịu dàng nhưng ẩn chứa sát khí này như cơn gió xuân thoảng qua nhưng lại lạnh lẽo đến rợn người… Thật là lâu rồi không gặp
"Mười phút thôi, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ
Dòng nước lạnh chảy qua kẽ tay, mang đến cho Dụ Văn một chút cảm giác chân thật
Ba giờ đã trôi qua kể từ khi anh tỉnh dậy, có lẽ anh đã lãng phí quá nhiều thời gian để phân biệt giữa giấc mơ và hiện thực, đến mức quên mất phải ôm cha mẹ một cái
Anh thật sự rất nhớ họ
Khi im lặng, sự khác biệt rõ rệt của Dụ Văn so với bình thường hiện ra, theo như Dụ Thính thấy, em trai của cô có tính cách hoạt bát, gặp ai cũng cười, chưa bao giờ có những khoảnh khắc… Yên lặng như thế này
Yên lặng đến mức khiến cô cảm thấy nặng nề
"Em vừa nói em bao nhiêu tuổi nhỉ
"Hả
Dụ Văn quay lại, cảm giác nặng nề không rõ nguồn gốc kia lập tức biến mất, anh cười tươi, rõ ràng vẫn là dáng vẻ vui tươi của đêm qua trước khi về phòng: "Chị tin rồi à
Chắc chắn chị sẽ tò mò về những trải nghiệm của em sau khi xuyên không, lát nữa để em kể tường tận cho chị… Dài lắm đấy, chắc phải nói suốt ba ngày ba đêm mới hết… Còn cả công việc của em nữa, chị sẽ bất ngờ cho mà xem…"
Dụ Thính: "Nói ngắn gọn thôi
Dụ Văn không hài lòng: "Không được, sáu năm là trải nghiệm của em mà
Dụ Thính: "Thế thì em nói đầu đuôi rõ ràng trước đi, để chị nghe xem có đáng tin không
Dụ Văn tặc lưỡi
Lâu rồi mới thấy lại lời nói nhỏ nhẹ nhưng lại cay nghiệt gãi đúng chỗ ngứa như này
Lúc 22 tuổi Dụ Văn cảm thấy chị rất ngầu, còn bây giờ khi đã 28 tuổi, anh lại nghĩ… Hề hề, chị mình dường như chẳng kiên nhẫn với mình nữa rồi
Anh rửa sạch cái bát cuối cùng, xếp bát đũa gọn vào tủ, rồi vuốt vuốt phần áo vốn không hề nhăn, nghiêm mặt nói: "Chị mới 25 tuổi thôi, còn nhỏ lắm, em không thèm chấp, dù sao em cũng là một người lớn 28 tuổi rồi mà…"
Bốp
Một cái vỗ nhẹ vào má phải
Dụ Văn: "…"
Hu hu ——
Sao cứ một lời không hợp là lại đánh người thế
-
Mùa hè đang vào thời kỳ đỉnh điểm, Dụ Văn trở về nhà nghỉ hè, mới về được một tuần, gia đình vẫn rất khoan dung với anh, tạm thời anh vẫn là báu vật
Dù mọi người đều cảm thấy anh hơi lạ nhưng ba mẹ chỉ dặn dò anh nghỉ ngơi cho tốt, không nói thêm gì nhiều
Khi ba mẹ ra ngoài, chỉ còn Dụ Văn và chị ở nhà
Hoàn thành xong việc nhà mẹ giao, hai chị em ra ban công tâm sự
Dụ Văn kể về khoảng thời gian anh vừa xuyên không qua thế giới khác không có lấy một người thân, anh kể về sự nghiệp diễn xuất, về bạn bè, về Tạ Hạc Ngữ, cả việc anh có rất nhiều, rất nhiều người hâm mộ
Dụ Thính lặng lẽ lắng nghe, không nói lời nào
Cô không thể phân biệt được trong lời kể của em trai cảm xúc nào là chủ đạo, rốt cuộc niềm vui nhiều hơn, hay sự tiếc nuối nhiều hơn nữa… Dụ Văn không còn là đứa trẻ mà cô có thể dễ dàng nhìn thấu như trước nữa, Dụ Thính nhận ra điều này rất rõ
Khi Dụ Văn nói khát nước, cô đứng dậy bảo: "Để chị đi gọt dưa hấu
Trước khi quay đi, cô dừng lại, vỗ nhẹ lên vai Dụ Văn một cách an ủi
Cánh cửa mở ra, rồi khép lại, âm thanh rất nhẹ nhàng
Vai Dụ Văn bất chợt thả lỏng một chút, anh cúi người, úp mặt vào hai lòng bàn tay
Cuộc đời luôn không tránh khỏi việc mất mát một điều gì đó, anh từng đánh mất thế giới của mình, giờ đột nhiên mất đi mà lấy lại được, nhưng dường như… Anh lại đánh mất một thế giới khác
Không rõ niềm vui chiếm ưu thế hay nỗi tiếc nuối sâu sắc hơn
"Tạ Hạc Ngữ…"
Dụ Văn cúi đầu, bờ vai khẽ run lên
Thật xin lỗi
"Anh đã thất hứa rồi
-
Ánh nắng mặt trời gay gắt, mãi đến khi chiều tối thì cái nóng mới dịu lại, làn gió mát thổi qua làm lay động tán lá, Dụ Văn mới dám bước ra khỏi nhà
Anh không có đích đến, lấy ngôi nhà làm tâm, bán kính khoảng 1km và đi lang thang khắp nơi một cách vô định, những con đường dần mơ hồ trong ký ức, dưới bước chân đo đạc của anh lại trở nên rõ ràng
Giữa chừng anh nhận được cuộc gọi từ thầy hướng dẫn
Thầy là một ông lão tóc đã bạc hai bên, thời trẻ bị thương ở chân nên đi lại không tiện, bước đi khập khiễng, nhưng cũng vì vậy mà ông có một tính cách vô cùng lạc quan, lướt mạng 5G còn nhanh hơn cả Dụ Văn, rất giỏi trong việc hòa nhập với giới trẻ
Cuộc gọi đến là một cuộc gọi video, Dụ Văn bắt máy, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó, bỗng anh cảm thấy như đang lạc vào một giấc mơ
"Tiểu Dụ, nghỉ hè thế nào rồi, sư tỷ của em nói mấy ngày nữa sẽ đi Nam Thành chơi, ha ha ha, em sẽ khổ sở lắm đấy, nhưng đừng nói là thầy bảo nhé…"
Nhắc đến trường học, hệ thống trí nhớ của Dụ Văn phản ứng chậm chạp, anh ậm ừ một tiếng, lát sau bỗng dưng nói không đầu không đuôi: "Thầy ơi, thực ra năm nay em đã 28 tuổi rồi
Ông lão yên lặng một lát
"Vậy khoảng giữa 23, 24, 25, 26, 27 đâu
Dụ Văn: "Thầy có nghe nói về Alice lạc vào xứ sở thần tiên không
Đó là một câu chuyện cổ tích, nhưng chẳng liên quan gì đến chuyện của em
Thầy hướng dẫn: "À… Nói như vậy, em không phải là học sinh của thầy nữa rồi
Dụ Văn: "Sao lại thế
Thầy hướng dẫn: "Chẳng lẽ em 28 tuổi rồi mà vẫn chưa tốt nghiệp
Thế thì chết chắc, thầy phải dạy dỗ em một trận
Dụ Văn bỗng dưng bật cười
Anh nói: "Em vừa trải qua một giấc mơ rất dài, trong mơ… Em vừa tròn 28 tuổi
Thầy hướng dẫn rõ ràng đã bắt đầu hứng thú, hỏi anh trong giấc mơ đã làm nghiên cứu gì, có tốt nghiệp suôn sẻ không, kế hoạch sau khi tốt nghiệp là gì
Dụ Văn nói: "À không phải, em chuyển nghề làm diễn viên rồi
Ông lão ngay lập tức sầm mặt lại như mặt lừa
"Chỉ biết lười biếng, ngay cả trong mơ cũng lười…" Ông lão lẩm bẩm rồi cúp máy
Dụ Văn bĩu môi
Ông lão này…
Vẫn nóng tính như ngày nào
Anh tốt nghiệp ở Trường Trung học Phổ thông số 1 Nam Thành, cách nhà không xa, chỉ cần đạp xe mười lăm phút là đến, vậy mà đi lòng vòng một hồi, chẳng mấy chốc lại lang thang tới khu vực quanh trường
Giờ là lúc tan học, trước cổng trường có vô số quầy hàng ăn vặt, học sinh mặc đồng phục xanh trắng chạy qua chạy lại, vừa cười đùa vừa tranh luận tràn đầy sức sống
Dụ Văn dạo quanh một vòng, định mua hai chiếc xúc xích bột ăn cho đỡ đói
Chú bán xúc xích nướng làm ăn phát đạt, không chỉ vì bán xúc xích nướng mà còn vì bán cả món mì lạnh, que cay và các món ăn ngon mà học sinh trung học rất yêu thích, trong lúc chờ xúc xích nướng, Dụ Văn nghe được cuộc trò chuyện của hai học sinh bên cạnh
"Cậu biết chỗ nào để xem danh sách các cựu sinh viên xuất sắc của trường mình không
"Cậu tìm hiểu cái đó làm gì
"Có người đang tìm một người họ Dụ, người ấy bảo nếu mình lấy được số điện thoại của người đó, người ấy sẽ tặng mình một chiếc đồng hồ rất đắt
Dụ Văn nhận lấy chiếc xúc xích bột đầu tiên, cắn một miếng, nóng đến mức lè lưỡi, tiện miệng nói: "Lên trang chủ của trường mà tìm, trong danh sách mời cựu sinh viên mỗi khóa đều có ghi lại, nhưng anh nhớ họ Dụ thì ít lắm, là khóa nào
Học sinh bên cạnh nhìn cậu: "Sao anh biết
Dụ Văn: "Anh cũng là học sinh tốt nghiệp ở đây
"Ồ
Nam sinh suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Thế anh có biết Dụ Văn không
"…"
Trong khoảnh khắc như tia chớp, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Dụ Văn, anh nhìn chằm chằm vào nam sinh đó, nét mặt trở nên trống rỗng
"Người đó ở đâu
Nam sinh: "Ai cơ
Dụ Văn: "Người đang tìm Dụ Văn
Nam sinh gãi đầu, ngập ngừng nói: "Ở cái ghế dài bên cạnh vườn hoa cạnh tòa nhà dạy học của khối mười hai, là một người trông rất đẹp trai nhưng kỳ quái, giữa mùa hè lại mặc đồ ngủ mùa đông, nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại, không mang điện thoại, không có tiền, dường như cũng không mang theo thẻ căn cước…"
Dụ Văn thậm chí còn không chờ nghe cậu ấy nói xong, chân anh đã chạy trước một bước so với đầu óc
Anh bị bảo vệ chặn lại ngay trước cổng trường
"Này này này, cậu có việc gì không
Người ngoài không được tự tiện vào trường
Nam sinh kia chạy theo ngay sau, nghe thấy vậy rất nghĩa khí giải vây: "Cháu là học sinh trong trường, đây là ba cháu
Không khí bỗng trở nên im lặng
…Dù giờ phút này Dụ Văn đang rất sốt ruột, cũng không thể không quay đầu nhìn cậu ấy một cái
Cậu nam sinh nhìn khuôn mặt trẻ trung của Dụ Văn, nhanh chóng sửa lời: "—— À, là một người con khác của ba cháu, là anh trai cháu
"Dù cậu ta là tổ tông của cháu thì cũng không được vào
Bảo vệ tức giận nói: "Mà này, cháu học bán trú, anh cháu vào trường làm gì
Xem cháu học à
Nam sinh: "Hôm qua cháu đánh nhau, giáo viên chủ nhiệm bảo cháu gọi phụ huynh, đây chính là phụ huynh của cháu
Dụ Văn: …Thằng nhóc này được đấy
Anh miễn cưỡng lừa gạt lách qua bài kiểm tra, nhưng tính cả đại học và khoảng thời gian xuyên không, Dụ Văn đã không đặt chân ở nơi này ít nhất mười năm, vừa bước qua cổng trường, anh bỗng ngơ ngác, không biết đi hướng nào
"Đằng này
Nam sinh đó vẫy tay chỉ đường rất nhanh nhẹn: "Đi qua hành lang kia, rồi rẽ phải…"
Mặt trời đang lặn dần về phía tây, vườn hoa bên cạnh tòa nhà dạy học khối mười hai đã chìm vào bóng râm của tòa nhà, mát mẻ và yên tĩnh
Nơi này thường rất vắng vẻ, ngày thường vẫn ít học sinh qua lại, trên chiếc ghế dài có một dáng người đang ngồi đó, cả người mặc bộ đồ ngủ dài tay bằng vải cotton thoải mái, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ da màu đen, đầu cậu hơi cúi xuống, dường như đã mệt mỏi chờ đợi trong thời gian dài, đôi mắt hơi khép lại, có vẻ sắp ngủ
Dụ Văn chỉ cần một cái nhìn đã nhận ra bóng lưng này
Tối qua họ còn quấn quýt bên nhau trên cùng một chiếc giường, sau khi dây dưa âu yếm thì cùng nhau chìm vào giấc ngủ, theo lý thuyết, họ chỉ mới xa nhau hơn mười tiếng đồng hồ, nhưng đối với Dụ Văn thời gian đó lại dài đằng đẵng như cả một thế kỷ
Anh bước chân thật nhẹ, như sợ sẽ đánh thức giấc mơ đẹp ấy
Tuy nhiên Tạ Hạc Ngữ từ trước đến nay luôn là người nhạy bén
Người ngồi trên ghế dài bỗng chốc mở mắt, đôi mắt vừa tỉnh khỏi cơn mệt mỏi sắc bén như diều hâu, cẩn trọng quét nhìn xung quanh
Dụ Văn nhìn thấy những tia máu đỏ tươi trong đôi mắt của cậu
"…Tạ Hạc Ngữ
Dụ Văn gọi khẽ một tiếng
Sự cảnh giác và sắc bén biến mất hoàn toàn, giữa cơn nóng bức của mùa hè, Dụ Văn như nhìn thấy băng tuyết tan chảy trong mùa hè khô nóng, Tạ Hạc Ngữ chầm chậm thở ra một hơi dài, như thể mọi thứ đã lắng xuống, đôi mắt cậu lấp lánh một nụ cười dịu dàng
"Anh đến rồi
Cậu dường như đã chắc chắn rằng Dụ Văn sẽ tìm thấy mình, cũng chắc chắn rằng họ sẽ tái ngộ
-
Tạ Hạc Ngữ xuyên không cùng thời điểm với Dụ Văn, bộ đồ mặc ở nhà trên người cậu lúc này Dụ Văn nhận ra ngay, chính là bộ đồ hôm qua
"Sao em lại đến trường… Nóng không
Anh đưa em về nhà nhé, ba mẹ anh không có ở nhà…"
Một quán cà phê cách cổng trường không xa, nơi có giá cả hơi đắt đỏ, cho dù là thời điểm tan học cũng không có nhiều người, dù vậy trong quán còn có điều hòa và yên tĩnh, là một nơi lý tưởng để trò chuyện.
Dụ Văn tạm thời mua một bộ quần áo mùa hè, bảo Tạ Hạc Ngữ vào phòng vệ sinh thay đồ, sau khi thay đồ xong, Dụ Văn mở gói khăn ướt ra và lau mồ hôi cho cậu
"Em biết nhà anh ở gần trường, nếu như trở lại, anh nhất định sẽ ghé qua trường nhìn một chút
Tạ Hạc Ngữ nắm lấy cổ tay Dụ Văn, nhìn anh một lúc, rồi bất ngờ cúi xuống, đôi môi nóng bỏng áp lên
Chỗ ngồi khuất che đi hình dáng hai người, Dụ Văn nhận ra sự lo lắng nhỏ bé từ những hành động của cậu nên không chút do dự đáp lại bằng sự nhiệt tình
Họ hôn nhau một lúc lâu, đến khi cả hai thở hổn hển, Tạ Hạc Ngữ ôm lấy anh, khẽ nói: "Em đã từng mơ thấy anh, may mà, em đã từng mơ thấy anh
Cậu nhớ lại một số chi tiết không rõ ràng lắm, ví dụ như con đường hàng cây ngô đồng trên đường đến trường của Dụ Văn, ví dụ như trường trung học của Dụ Văn gần nhà, ví dụ như Dụ Văn từng được mời về làm diễn giả với tư cách cựu sinh viên ưu tú
Mỗi con đường ở nơi đây đều quá xa lạ, chỉ có ngôi trường đó là điểm mốc kiến trúc duy nhất cậu có thể nhận ra ngay lập tức
Tâm trạng Dụ Văn phức tạp: "Em xuyên không… Từ khi nào
Tạ Hạc Ngữ: "Lúc rạng sáng
Đó là một lần xuyên không rất bất ngờ, chỉ một giây trước còn đang nằm trên giường, giây tiếp theo đã ngã xuống đường, điều đáng sợ nhất là, Dụ Văn đã biến mất
Cậu mất một chút thời gian để nhận thức tình hình, sau đó tìm đường và kiếm một chỗ dừng chân, cả đêm lang thang trên phố… Hy vọng không làm trẻ con sợ hãi
Dụ Văn: "Sớm vậy sao
Vậy mười mấy tiếng qua… Em đều ở ngoài đường sao
Tạ Hạc Ngữ không muốn nói nhiều về chuyện đó, khéo léo chuyển chủ đề: "Ừm, nóng quá… Muốn ăn dưa hấu
Dụ Văn đưa cậu về nhà ăn dưa hấu
Trước khi đi, Tạ Hạc Ngữ không quên để lại chiếc đồng hồ cho nam sinh tốt bụng kia, cậu nam sinh đó vẫn đang ngồi trước cổng trường thưởng thức bữa tối thứ ba của mình, nhận được chiếc đồng hồ, cậu ấy vô cùng ngạc nhiên: "Cảm ơn nhé, người anh em
Cậu ấy không ngờ rằng Tạ Hạc Ngữ thật sự tặng mình
Cậu ấy không quen nhãn hiệu này nhưng trong nhà có người chuyên buôn đồ xa xỉ secondhand, ánh mắt của cậu ấy cũng được nuôi rất tinh tường, chiếc đồng hồ này đính kim cương còn to hơn cả mắt của giáo viên chủ nhiệm
Chắc chắn là kim cương thật, giá trị không nhỏ
Tạ Hạc Ngữ mỉm cười: "Tôi phải cảm ơn cậu mới đúng
Ba mẹ vẫn chưa về nhà, nhưng trong nhà lại có một người chị gái
"Ai đây
Dụ Thính đang gọt dở cây mía và chỉ vào người đàn ông xa lạ mà em trai mình mang về
Tạ Hạc Ngữ: "Chào chị, em là…"
"Không hỏi cậu
Dụ Thính lạnh lùng liếc nhìn cậu rồi quay sang Dụ Văn: "Ai
Bạn học của em à
Cô vẫn còn chút hy vọng ngây thơ, tự động phớt lờ bàn tay hai người đang nắm chặt
Dụ Văn: "Không phải, là bạn trai của em
Rắc — Dụ Thính cắn một miếng mía
Tạ Hạc Ngữ bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, cảm giác rằng so với cây mía, chị gái của Dụ Văn có vẻ muốn cắn đứt cổ cậu hơn
Dụ Thính không nói gì, để hai người vào nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi vào nhà, cô hỏi Dụ Văn: "Hôm nay dẫn bạn trai về gặp người lớn à
Đã hẹn ba mẹ chưa
Hôm nay họ đi tụ tập với đồng nghiệp, có thể sẽ về muộn đấy
Dụ Văn: "Chưa hẹn, em cũng vừa đón em ấy về đột xuất, không chuẩn bị gì cả, chị này, đồ dùng vệ sinh dùng một lần trong nhà để ở đâu ấy nhỉ
Quai hàm đang nhai mía của Dụ Thính từ từ ngừng lại
"Đồ dùng, vệ sinh, dùng một lần
Dụ Thính hỏi: "Cậu ta định ngủ lại à
Dụ Văn quay đầu nhìn cô ấy, chớp chớp mắt với vẻ mặt vô cùng chân thành
"Đúng vậy, đây chính là bạn trai mà em đã nói với chị trước đây, bọn em yêu nhau sau khi em xuyên không, đã hơn năm năm rồi, luôn ngủ cùng nhau
Em đã nói rồi mà, em là người trưởng thành, 28 tuổi rồi, giờ chị tin chưa
Dụ Văn giơ tay làm dấu số tám, đắc ý nói: "Em 28, chị mới 25 thôi nhé, chị gái, chị nhỏ hơn em đó… Á
Má trái của anh lại bị vỗ một cái nữa
Dụ Văn bắt đầu ồn ào làm trò
Thật ra cũng không đau lắm, chỉ là vô cùng nhục nhã
Anh ôm mặt, quay đầu đi tìm người hỗ trợ, giọng đầy ấm ức kêu lên: "Tạ Hạc Ngữ——" Đứng về phía anh đi chứ
-
"Tên gì
"…Tạ Hạc Ngữ
"Ngành nghề
"Quản lý, nhà sản xuất giải trí…"
Dụ Thính bất ngờ ngắt lời: "Có phải ở đây không
Tạ Hạc Ngữ nghẹn lời
"Không phải
Dụ Thính bình tĩnh gật đầu, tuyên bố: "Vậy là vô gia cư thất nghiệp
Tạ Hạc Ngữ: "…"
Dụ Văn sững sờ nói: "Chị à, hôm nay chị nói chuyện cay nghiệt quá đó
Dụ Thính khẽ mỉm cười: "Thế à
Dụ Văn theo phản xạ ôm mặt, nhỏ giọng thì thầm: "Đây là bạn trai em, chị đừng dữ dằn như vậy mà, như đang tra hỏi hộ khẩu ấy…"
Tạ Hạc Ngữ nhẹ nhàng xoa đầu an ủi anh, ra hiệu rằng không sao, Dụ Thính nhìn sự tương tác giữa hai người thì cảm thấy cực kỳ chướng mắt
Dù cậu em trai công khai chuyện yêu đương mà không hề có dấu hiệu báo trước, thậm chí Dụ Thính còn nghi ngờ liệu Dụ Văn có điên không, nhưng nghe những lời của anh, vẻ mặt cô dịu lại đôi chút, thản nhiên nói: "Tối nay ba mẹ sẽ về, nếu không định gặp người lớn thì cậu ta ở lại nhà có lẽ không tiện lắm, đưa thẻ căn cước cho chị, chị sẽ thuê một phòng khách sạn gần đây, hai đứa bàn kỹ xem định nói với ba mẹ thế nào đi
Cô chìa tay về phía Tạ Hạc Ngữ, vẻ mặt Tạ Hạc Ngữ lại lúng túng
Dụ Văn cũng có vẻ ngại ngùng
Dụ Thính hỏi: "Sao vậy
"Em không có, thẻ căn cước
Sáu từ ngắn ngủi, Tạ Hạc Ngữ nói ra rất khó khăn
"…Ồ
Dụ Thính rút tay lại, lại tuyên bố một lần nữa: "Vậy là người không hộ khẩu rồi."