Ăn Dưa Tuyến Đầu

Chương 91: NGOẠI TRUYỆN: TRÚC MÃ TRÚC MÃ – TUYẾN IF (1)





(*) Tuyến IF dùng để chỉ một mạch truyện đặc biệt, rất khác với câu chuyện chính về mặt phát triển cốt truyện
Mùa hè ở Nam Thành, tiếng ve kêu không ngừng
Dụ Văn cắn que kem, làm bài tập ở bàn học
Sau kỳ nghỉ hè, năm nay anh sẽ lên lớp 12, nhiệm vụ của lớp 12 rất nặng, nên anh tìm trước một số bộ đề để ôn tập
Ba mẹ không có ở nhà
Mẹ đi dạy múa cho các học sinh, quán ăn nhỏ của ba đang vào lúc bận rộn, chị gái cũng không có ở nhà, Dụ Văn làm bài tập xong, xuống lầu tìm đồ ăn, phòng khách trống rỗng, dày đặc vẻ hiu quạnh đặc trưng của giữa hè tháng sáu
Anh đang lấy cây kem thứ hai trong tủ lạnh ra, đứng trước cửa sổ thì nhìn thấy cậu bé nhà hàng xóm đi học ngoại khóa trở về
"Tạ Hạc Ngữ
Dụ Văn lao ra phòng khách, ba chân bốn cẳng chạy ra sân, cậu bé còn chưa vào cửa thì đã chặn cậu lại
Cơn ngươi Dụ Văn sáng lên, giống như nhìn thấy vị cứu tinh, anh vội vội vàng vàng ra ngoài, còn mang dép đi trong nhà, ngón chân cuộn tròn không yên phận, đưa tay nắm lấy quai cặp của Tạ Hạc Ngữ, mong đợi hỏi: "Em học xong chưa
Anh đến nhà em, chơi game với em được không
Chú hàng xóm nhà bên làm kinh doanh, cụ thể là kinh doanh gì thì Dụ Văn không rõ, dường như cái gì cũng có bán một chút, quan trọng nhất là, chú ấy thường xuyên mang những sản phẩm công nghệ cao mới phát triển của công ty về nhà, chẳng hạn như điều khiển VR, mũ bảo hiểm 3D... 
Tóm lại đều là những phiên bản rất hiếm thấy trên thị trường, rất phù hợp với thanh thiếu niên
Cậu bé hàng xóm nhỏ hơn anh hai tuổi, khi Tạ Hạc Ngữ vừa sinh ra, Dụ Văn đã từng bế cậu, một bé cưng rất nhỏ, hai má phúng phính, nhưng trong hai năm qua, Tạ Hạc Ngữ bỗng dưng lớn nhanh như tre nhổ đốt, một bé cưng nhỏ xíu trong ký ức đã biến thành một bé cưng rất cao lớn
Dụ Văn nhìn vóc người cao hơn mình của cậu, mím môi, không chịu thua kiễng chân lên. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T - Y - T
"…Được
Tạ Hạc Ngữ nhìn anh một lát, khẽ gật đầu, trên khuôn mặt vẫn còn non nớt không có biểu cảm gì: "Em làm bài tập, anh chơi trước nhé
Dụ Văn reo lên một tiếng, trở vào nhà, lấy vài món trang bị xây tổ, lại lấy một cây kem mới trong tủ lạnh ra coi như quà cho Tạ Hạc Ngữ, cuối cùng cầm theo chìa khóa đi ra ngoài. 
Tạ Hạc Ngữ lên lầu cất cặp sách, Dụ Văn là khách thường xuyên ở đây, xây một cái tổ thoải mái cho mình trên ghế sô pha một cách vô cùng quen thuộc, rồi lấy điều khiển trò chơi trong tủ TV ra
Tạ Hạc Ngữ hỏi anh có muốn uống gì không
Dụ Văn nói không cần: "Anh vừa mới ăn kem, này, mang cho em một cây
Tạ Hạc Ngữ không ăn, cất kem vào tủ lạnh, sau đó lên lầu làm bài tập
Phòng khách trở về sự lặng yên, thỉnh thoảng chỉ có hiệu ứng âm thanh của trò chơi
Trong trí nhớ của Dụ Văn, hầu hết thời gian nhà họ Tạ đều bao phủ trong sự yên tĩnh kiềm nén như vậy, chú Tạ bận rộn với công việc, thường xuyên mười ngày nửa tháng không về nhà, trong nhà chỉ có một mình Tạ Hạc Ngữ, cậu lại không thích nói chuyện, mỗi khi đến tối, ngôi nhà này tĩnh lặng cứ như ao tù nước đọng
Mẹ giao phó anh phải tìm Tạ Hạc Ngữ chơi nhiều hơn, tránh để đứa trẻ này cảm thấy ngột ngạt, Dụ Văn có làm theo, quen biết Tạ Hạc Ngữ nhiều năm như vậy, thân quen đến mức như mặc quần, nhưng thành thật mà nói, nếu hỏi anh trong lòng Tạ Hạ Ngữ đang nghĩ gì, anh cũng giống như người khác, chỉ có thể đánh ra một hàng dấu chấm lửng
Chơi xong hai ván game, sự quan tâm chủ nghĩa nhân đạo dành cho em trai hàng xóm đã vượt qua ham muốn chơi game, Dụ Văn thở dài như một đứa nhóc trưởng thành, đứng dậy từ trên ghế sô pha, vươn vai một cái
Để anh đến Domi* em..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không đúng, để tôi đến giải cứu cậu
Tiểu Tạ đáng thương
(*) Domi là thần chú phép thuật của tiên nữ Domi trong bộ phim truyền hình "舞法天女朵逗银法拉"
Thần chú: Hãy để tôi thanh tẩy bạn bằng tình yêu của Domi
"Tạ Hạc Ngữ, Tạ Hạc Ngữ, Tạ Hạc Ngữ..
Dụ Văn lặp lại tên của Tạ Hạc Ngữ hết lần này đến lần khác, giọng nói giòn tan vang vọng trong biệt thự, tiếng này cao hơn tiếng kia, hoa hướng dương trong góc tường cũng sắp bị cậu hét đến nghiêng ngả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Răng rắc một tiếng, Tạ Hạc Ngữ mở cửa phòng ra
"Sao thế
Dụ Văn vắt giò lên cổ sải bước lên cầu thang, mỉm cười chạy tới trước mặt cậu, hỏi: "Làm bài tập xong chưa
Tạ Hạc Ngữ nghiêng đầu
Dụ Văn: "Ra ngoài chơi không
Thời tiết hôm nay rất đẹp đó
...Tạ Hạc Ngữ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mặt trời chói chang
Dụ Văn: "Ôi chao, đừng để ý những chi tiết này, gần trường Trung học Phổ thông số 1 mới mở một quán trà sữa, chúng ta đi ăn kem đi, tiện thể dẫn em đi làm quen phố xá, nửa năm sau chúng ta có thể đi học chung với nhau rồi
Mặc dù bề ngoài không tầm thường, nhưng năm nay Tạ Hạc Ngữ vừa mới từ cấp hai lên cấp 3, sau kỳ nghỉ hè mới học cùng trường cấp 3 với Dụ Văn, bây giờ vẫn là một đứa trẻ
Ánh mắt của Tạ Hạc Ngữ rơi lên mặt anh
Dụ Văn: "...Không phải anh muốn ăn đâu
Tạ Hạc Ngữ nhướng mày
Dụ Văn: "Kiểu như gột rửa cho người đi xa trở về giúp em, chúc mừng em thuận lợi lên lớp
Tạ Hạc Ngữ gật đầu một cách đầy ẩn ý
Dụ Văn thẹn quá hóa giận: "Em có đi không?
Tạ Hạc Ngữ: "...Đi
Thời tiết nóng nực, Dụ Văn lười biếng không muốn di chuyển, bảo Tạ Hạc Ngữ đạp xe, anh ngồi ở ghế sau chỉ đường: "Ở ngã tư tiếp theo rẽ trái, sau đó đi thẳng, đúng..." 
Ánh nắng xuyên qua kẽ hở dưới tán cây, để lại lấm tấm những vệt sáng tối khác nhau trên con đường nhựa, Dụ Văn nắm lấy góc áo của Tạ Hạc Ngữ, nhìn hai bên đường lùi về sau nhanh như gió, nói với cậu quán nào ngon, quán nào đắt, quán nào không sạch sẽ
"Em có muốn đi học và ra về với anh không
Bọn anh tan học muộn hơn các em, như thế thì em phải đợi anh rồi." 
Trước đây, khi đã có thông báo trúng tuyển, Tạ Gia Lâm từng thăm hỏi ba mẹ Dụ Văn, hy vọng sau này bọn trẻ sẽ cùng nhau đi học, đương nhiên ba mẹ anh đồng ý ngay, nhưng Dụ Văn cảm thấy vẫn nên hỏi ý kiến của Tạ Hạc Ngữ xem sao
Ánh mắt của anh rơi lên lưng Tạ Hạc Ngữ, học sinh ở độ tuổi này cũng không có cơ thịt gì, chiếc áo phông bằng vải bông phác họa ra hình xương bướm, mảnh khảnh mượt mà, trông rất đẹp
Dụ Văn nhấc tay chọc vào
"…Còn anh
Tạ Hạc Ngữ rất lâu không nói chuyện, mãi đến khi bị chọc, mới lạnh nhạt thốt ra hai chữ
"Anh á
Đương nhiên anh mong sẽ đi cùng với em rồi
Dụ Văn nhìn tay mình bị Tạ Hạc Ngữ tóm lấy, rồi đặt mạnh lên eo, trước khi buông tay còn vỗ vỗ một chút, như thể đang cảnh báo anh đừng gây rối nữa
Dụ Văn trề môi
"Có thể đi cùng nhau đương nhiên là tốt nhất, nhưng anh vào học sớm hơn em, tan học muộn hơn em, luôn bắt em phải đợi anh, như vậy sẽ chán lắm đó
An phận là điều không thể, Dụ Văn vươn tay cào vào eo của Tạ Hạc Ngữ, cảm thấy hơi cứng, anh lại cào thêm xíu nữa, rồi ngạc nhiên nói: "Em có cơ bụng à
Xe đạp bất chợt rẽ cua một cái, Tạ Hạc Ngữ quay nửa đầu qua, cảnh cáo nói: "Dụ Văn
Lúc cậu tức giận nhất, cũng chỉ nói như vậy
Dụ Văn bĩu môi, tự cảm thấy đã đùa quá trớn, ngoan ngoãn nói: "Biết rồi, anh sai rồi, không động vô nữa
Tạ Hạc Ngữ ổn định đầu xe lại, rồi lại chạy về trước, sau khi rẽ qua hai khúc cua, Dụ Văn cũng sắp quên mất chủ đề trước đó, đột nhiên cậu nói: "Có thể đợi, đi cùng
Dụ Văn: "...Ờ
Sao em không chờ năm sau rồi hẵng trả lời
Quán trà sữa gần trường từ trước đến nay luôn là địa điểm nổi tiếng, học sinh học ngoại trú ở nơi này cũng sẽ đến mua vào những kỳ nghỉ, Dụ Văn vừa bước vào thì nhìn thấy một vài người quen
"Dụ Văn..
Lại đây ngồi này
Dụ Văn là kiểu học sinh "ba tốt" điển hình đó, nhân cách tốt, thành tích tốt, nhân duyên tốt
Điều quan trọng là trí nhớ của anh cũng tốt, gần như mỗi một người đã từng tiếp xúc anh đều ghi nhớ hết, rất ít người có thể từ chối cảm giác được quan tâm thế này, Dụ Văn khiến người khác yêu quý cũng là điều đương nhiên
Anh mỉm cười vẫy tay với các bạn học, kéo Tạ Hạc Ngữ đi qua đó, vừa ngồi xuống liền có người hỏi: "Dụ Văn, đây là ai thế
Dụ Văn nói: "Là em trai nhà hàng xóm cạnh nhà tớ
Tạ Hạc Ngữ lễ phép gật đầu, đứng dậy đi đến quầy lễ tân gọi món
Cậu vừa đi khỏi, mấy bạn học liền trở nên phấn khích, hào hứng nói: "Đây chính là em trai hàng xóm tinh thông các kiểu cầm kỳ thi họa mà cậu từng nói trước đây sao
Bắt được từ mấu chốt, Tạ Hạc Ngữ lặng lẽ vểnh tai lên
Dụ Văn: "Đúng rồi đúng rồi, hôm nay trước khi ra ngoài, em ấy vừa mới từ lớp ngoại khóa về đấy
Số lớp ngoại khóa mà Tạ Hạc Ngữ học nhiều đếm không xuể, thường bận làm một số chuyện nói gì chả hiểu, Dụ Văn từng nghi ngờ thân phận thực sự của Tạ Hạc Ngữ từ vài năm trước, lúc đó tiểu thuyết xuyên không với trọng sinh rất thịnh hành, chàng trai lại thích đọc Binh Vương gì đó, Tạ Hạc Ngữ xuất quỷ nhập thần trong mặt Dụ Văn nhuộm lên màu sắc thần bí dày đặc
Anh từng thảo luận với bạn học vài lần, còn đăng tin cầu cứu lên mạng, tiêu đề bày tỏ: [Em trai hàng xóm cứ tựa như Binh Vương, phải làm sao đây?]
Các bạn học nhìn vóc người cao gầy nổi bật của Tạ Hạc Ngữ, cực kỳ hâm mộ nói: "Không phải nói là em ấy nhỏ hơn cậu hai tuổi sao
Trông có vẻ không giống nhỉ
Dụ Văn cũng vô cùng buồn bực vì điều này
Anh suy nghĩ hồi lâu rồi nói: "Chủ yếu là do trông tớ nhỏ con thôi
Bạn học cũng không vạch trần anh, giữ thể diện, nói: "Đúng đúng đúng, nhìn các cậu đều như học sinh lớp 10 vậy…"
Tạ Hạc Ngữ vểnh tai nghe hồi lâu, không thu được đáp án mình muốn, rũ mi xuống, có chút thất vọng không sao nói rõ
Cậu gọi món rồi quay lại, Dụ Văn đang nói chuyện với các bạn học: "Học kỳ tới tớ không đi cùng các cậu nữa, tớ sẽ đi với Tiểu Tạ nhà chúng tớ, nhà hai chúng tớ sát bên, khá tiện đường
Một bạn học sắc mặt trắng bệch, đau khổ tột cùng: "Cái gì?
Cậu muốn vì một người đàn ông, mà vứt bỏ cả khu rừng ư?
Có Tiểu Tạ nhà cậu rồi thì muốn sa thải bọn tớ sao
Sao lại không đi cùng nhau nữa chứ
Dụ Văn nói: "Tính cách Tiểu Tạ hướng nội, không chơi cùng các cậu được
Bạn học: "Tớ không hướng nội sao
Tớ cũng rất hướng nội mà..
Dụ Văn: "Tớ mời cậu ăn kem một tuần
Bạn học: "Hai tuần
Dụ Văn vui vẻ cắt nhường sự tự do ăn kem trong hai tuần, tháo gỡ mối quan hệ hợp tác đi học tan học trước đó
Các bạn học rất nhanh đã rời đi, kem của Dụ Văn vừa mới đem ra, anh nhìn một cái, cả hai đều là vị anh thích
Tạ Hạc Ngữ đẩy một ly trong đó cho anh, điệu bộ như vô tình: "Anh từng nhắc đến em với bạn học sao
Dụ Văn mơ hồ nói: "Ừm, không phải anh từng nói với em sao, trước đây anh nghi ngờ em là Binh Vương..
Tạ Hạc Ngữ: "Đồ ngốc
Dụ Văn chợt ngẩng đầu lên, nghi ngờ tai của mình
"Em nói anh là gì
Tạ Hạc Ngữ mím môi, không nói gì
Dụ Văn nhìn chằm chằm cậu một lát, quyết định ban phát từ bi tha cậu một mạng, hậm hừ nói: "Ai ngốc..
Thành tích của anh khi đó tốt hơn em đó..
Dụ Văn đã ăn hơn nửa ly kem, cảm thấy hơi ngán, nhắm vào kem của Tạ Hạc Ngữ, đưa tay giật lấy
"Làm gì vậy
Tạ Hạc Ngữ nhanh tay nhanh mắt bưng kem đi: "Đây là của em
Dụ Văn: "Coi em kìa, đồ bủn xỉn, anh nếm thử vị của em thôi mà
Tạ Hạc Ngữ bình tĩnh trần thuật: "Nếm thử
Nếu ngon thì không trả lại em nữa chứ gì
"..
Dụ Văn không thuyết phục được cậu, liền đưa tay giật lấy, Tạ Hạc Ngữ có vóc dáng cao lớn như vậy cũng vô ích, trên tay không có sức, lần nào Dụ Văn cũng có thể dễ dàng kéo tay cậu xuống, giật được thứ gì đó
Lần này cũng vậy, anh lấy được kem của Tạ Hạc Ngữ, xúc một thìa lớn, mơ hồ nói: "Cùng lắm thì anh lại mời em ăn một ly mới thôi…"
Trông Tạ Hạc Ngữ có vẻ rất suy sụp, có lẽ vì bị sự thần dũng của anh tấn công được, Dụ Văn kìm nén vẻ đắc ý, xoa dịu an ủi: "Ôi trời, sau này anh không giành của em nữa..
Anh cũng sẽ không lần nào cũng bắt nạt em nữa..
Tạ Hạc Ngữ lười biếng liếc anh một cái
Lúc về vẫn là Tạ Hạc Ngữ đạp xe
Ánh mặt trời càng dâng cao, chiếu đến mức làm người ta choáng váng, con đường nhựa vừa được rưới nước, mặt đất ẩm ướt, trong không khí ngập tràn mùi thơm không rõ danh tính, hòa quyện với hơi nước
Dụ Văn kề trán lên lưng Tạ Hạc Ngữ, hơi buồn ngủ, cơn lười biếng bóp nghẹt giọng nói, anh chậm rãi nói: "Năm sau anh lên đại học, đến thành phố khác… Không có ai giành ăn với em nữa..
Em đừng nản chí, chờ em đến độ tuổi của anh, cũng có sức lực mạnh như vậy..
Anh đang buồn ngủ, không biết Tạ Hạc Ngữ có trả lời hay không
Nhưng anh nghe thấy một tiếng "hừ" rất nhẹ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lạnh lùng trầm thấp
Nghe có vẻ không vui. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.