Ăn Dưa Tuyến Đầu

Chương 92: NGOẠI TRUYỆN: TRÚC MÃ TRÚC MÃ – TUYẾN IF (2)





"Tớ đi trước đây
Buổi chiều, sau khi Dụ Văn trực nhật xong, anh tạm biệt các bạn cùng lớp, mới vừa đi qua chỗ ngoặt đã thấy Tạ Hạc Ngữ
Dụ Văn kinh ngạc nói: "Sao em lại lên đây
Tạ Hạc Ngữ đeo cặp một bên vai, mặc đồng phục mới tinh của Trường Trung học Phổ thông số 1, cậu dựa vào tường để tránh dòng người đi qua, thấy anh tới, cậu tiến lên nói: "Chú với dì đêm nay không có nhà, bảo em dắt anh đi ăn cơm

Dụ Văn đáp lại, kéo tay áo cậu đi về phía trước
Trước đây rất hay xảy ra chuyện như thế này, hai nhà ở cạnh nhau, quan hệ thân thiết, có lúc người lớn không ở nhà sẽ giao con mình cho nhà bên kia, không biết tại sao nhưng Tạ Hạc Ngữ nhỏ hơn hai tuổi lại đáng tin hơn trong mắt người lớn, họ cố tình đưa tiền cho Tiểu Tạ chứ nhất quyết không tính tới chuyện đưa tiền cho Dụ Văn
Nhưng Dụ Văn lại nghĩ đây là chuyện tốt, anh có thể quang minh chính đại làm biếng, he he
Sau khi trực nhật xong, hành lang vốn đang nhộn nhịp sau giờ học bắt đầu trở nên vắng vẻ hơn, lúc hai người đi với nhau, Dụ Văn rất thích túm lấy quần áo của Tạ Hạc Ngữ, sợ đi lạc, bây giờ ít người anh mới thả tay ra
"Chúng ta đi ăn ở đâu
Tạ Hạc Ngữ nghĩ do anh nắm không chặt, dùng tay kéo dây đeo cặp ra, vải nilon thô ráp, cậu chọc mấy cái lên mu bàn tay Dụ Văn như đang nhắc nhở
"Gần đây có một quán mì mới mở
"Wow
Dụ Văn đáp lại, cuối cùng anh cũng để ý tới cái quai cặp phiền phức này, tiện tay túm lấy không cho nó cạ vào tay mình nữa
Anh nói: "Ăn ngon không?" - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T - Y - T
Tạ Hạc Ngữ: "Cũng được
Cái lưỡi nhạy cảm của Dụ Văn luôn là vấn đề khiến mọi người đau đầu, trước giờ ăn cơm ở nhà thì không sao, nhưng nếu ăn ở ngoài phải chọn một nhà hàng phù hợp không khác gì hoàng đế tuyển phi
Nhưng đây không phải là chuyện Dụ Văn cần lo lắng, bình thường nếu Tạ Hạc Ngữ nói tên quán ăn trước mặt anh, chứng tỏ cậu đã tự ăn thử trước, là một trong những phi tần tốt nhất đã được hoàng đế tuyển chọn
Bỗng nhiên anh hiểu ra tại sao ba mẹ lại thích giao chuyện quan trọng cho Tạ Hạc Ngữ
Đáng tin cậy, thật sự là rất đáng tin cậy
Đạp xe ra khỏi cổng trường, lúc đi ngang qua một siêu thị nhỏ có cây sung lớn trước cửa, một đám học sinh mặc đồng phục trường trung học đang tụ lại, tốp ba tốp năm mua kem, thấy Tạ Hạc Ngữ và Dụ Văn thì cười phất tay: "Tạ Hạc Ngữ, cậu về à
Bái bai anh trai
Đi thêm ba cây số nữa, Dụ Văn nói: "Bọn họ gọi anh là anh trai
Tạ Hạc Ngữ: "…Ừ
Tạ Hạc Ngữ không có nhiều bạn bè, vì Tạ Gia Lâm thường xuyên đi công tác nên anh cũng phải di chuyển theo, thậm chí còn bị gửi qua nhà dì
Tới lui mãi vẫn chưa cố định ở chỗ nào, nếu không phải nhà cũ vẫn còn ở đây thì có khi cậu đã mất liên lạc với Dụ Văn từ lâu
Mới khai giảng mấy ngày, sợ cậu bị cô lập, mỗi ngày Dụ Văn đều ghé qua lớp thăm cậu
Anh ghé rất nhiều lần, người khác hỏi thì cười hì hì nói là anh trai của Tạ Hạc Ngữ, chưa tới hai ngày, cả nửa lớp đã biết anh là ai
Anh vừa xuất hiện, tên nhóc ngồi gần cửa sổ đã quay đầu gọi: "Tạ Hạc Ngữ, anh cậu tới kìa
Sau đó mỗi lần Dụ Văn tới đều sẽ mang theo kem cho mấy người bạn cùng lớp nhiệt tình này
Dường như Tạ Hạc Ngữ không có hứng thú nói chuyện với bạn học, nhưng dù sao cũng là trường học, cho dù không chủ động kết bạn thì cũng sẽ có người bị thu hút tới như bị từ trường nào đó hấp dẫn, Tạ Hạc Ngữ có một ưu điểm, tuy có hơi nhàm chán nhưng tính cách thì không khiến Dụ Văn phải lo lắng
Bánh xe lăn qua những chiếc lá rơi trên mặt đất, Dụ Văn thong thả chạy xe, bắt lấy một chiếc lá bay về phía mình, bỗng nhiên tò mò hỏi: "Tại sao bọn họ lại gọi anh là anh trai, còn em thì không bao giờ gọi anh là anh trai
Mắt Tạ Hạc Ngữ nhìn thẳng về phía trước, gò má cong, lộ ra vẻ lạnh lùng
Mỗi lần gặp phải vấn đề cậu không muốn trả lời, cậu sẽ giả ngu
Dụ Văn giả vờ thở dài: "Hầy, không nói thì thôi, dù sao anh cũng chẳng là gì của em, chỉ là hàng xóm lớn lên cùng nhau, không quan trọng…"
Anh rất quen thuộc với chiêu này, dùng với Tạ Hạc Ngữ không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng khiến Tạ Hạc Ngữ thua không còn manh giáp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quả nhiên, vừa nói xong thì Tạ Hạc Ngữ đã đáp: "Lại nữa
Dụ Văn: "Vậy em cho anh một lý do đi
"Không muốn gọi
Cậu thản nhiên nói: "Anh cũng không lớn hơn em bao nhiêu
Dụ Văn nhấn mạnh: "Lớn hơn một ngày cũng là anh
Tạ Hạc Ngữ: "Em bị điếc, không nghe thấy gì cả
Dụ Văn bất ngờ bị chọc cười trước truyện hài lạnh của cậu, cười khúc khích: "Vậy năm nay điều ước sinh nhật của anh chính là em gọi anh là anh trai
Tạ Hạc Ngữ đạp lên bàn đạp một cái, xe đạp lướt qua Dụ Văn như một cơn gió, giọng nói tan vào trong gió
"Chờ tới sinh nhật anh rồi tính
Đương nhiên là sinh nhật năm nay của Dụ Văn không thể đạt được mong ước
Bởi vì sinh nhật năm nay không có Tạ Hạc Ngữ bên cạnh anh
Nhà họ Tạ có một thói quen là dù trong năm có ở đâu đi chăng nữa thì tết vẫn phải về quê, cả nhà đông vui hẳn lên, tuy Tạ Hạc Ngữ không có một gia đình hoàn hảo, nhưng cậu có rất nhiều người lớn yêu thương
Sinh nhật của Dụ Văn tình cờ lại rơi vào giao thừa, mọi năm Tạ Hạc Ngữ sẽ ở lại miền nam, bọn họ quen nhau đã lâu, không phải lúc nào cũng kè kè bên nhau, nhưng Tạ Hạc Ngữ chưa bao giờ vắng mặt trong sinh nhật của Dụ Văn
Năm nay là ngoại lệ
Dì của Tạ Hạc Ngữ kết hôn ngay gần tết, Tạ Gia Lâm tính toán thời gian, cảm thấy đi tới đi lui mất thời gian nên quyết định xách theo Tạ Hạc Ngữ về bên kia ăn tết, tiện thể tham gia tiệc cưới của chị gái
Tạ Hạc Ngữ gọi điện thoại tới xin lỗi, giọng nói rất nhỏ, nói thật nhiều
"…Khi nào về em sẽ tặng quà cho anh… Xin lỗi…"
Hiếm khi Dụ Văn thấy cậu nói chuyện sinh động như vậy, lúc nói chuyện có mấy chỗ còn ngập ngừng, cách một cái điện thoại cũng có thể thấy được cậu đang cân nhắc, dè dặt
Tạ Hạc Ngữ im ắng quá mức khác với người thường, không bao giờ tâm sự với ai, chú hàng xóm cũng vì lo lắng cho sức khỏe thể chất và tinh thần của cậu mà phát sầu, so ra thì Dụ Văn lại là người hiểu cậu nhất, anh có thể nhận ra cậu đang vui vẻ hay khó chịu từ khuôn mặt vô cảm kia
"Em căng thẳng làm gì… Sinh nhật năm nào chẳng có, cũng không phải chuyện lớn, em không ở đây thì thôi vậy
Dụ Văn đổi giọng, nói: "Nhưng mà
Anh muốn hai phần quà, khi nào quay lại miền nam nhớ phải đưa quà cho anh trước
Tạ Hạc Ngữ im lặng một lúc lâu
"…Không phải anh muốn em gọi anh là anh trai sao
Giọng của cậu càng nhỏ hơn, giữa giọng nói nhỏ nhẹ không hiểu sao lại nghe ra ý chất vấn
Dụ Văn ngơ ngác, vô tâm vô phế cười lên, nói: "Em vẫn còn nhớ hả
Anh quên mất rồi, lúc đó anh nói giỡn với em thôi
Sau đó nói thêm vài câu, Tạ Hạc Ngữ không vui lắm, cúp máy rất nhanh
Buổi tối lúc cắt bánh, vừa lúc Tạ Hạc Ngữ gửi tin nhắn qua hỏi Dụ Văn muốn quà sinh nhật là gì
Mẫu thân đại nhân đã sơ ý quên mất không lấy nến đi kèm với bánh, Dụ Văn liền nói với Tạ Hạc Ngữ: [Muốn que pháo hoa.]
Trong nhà chỉ có nến trắng, không may mắn, cuối cùng mọi người trong nhà đành dùng bật lửa thay cho nến sinh nhật, tặng cho Dụ Văn một buổi sinh nhật chắp vá lung tung
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gia đình bọn họ không có thói quen thức khuya, sau khi ăn cơm tối xong, ba Dụ nói sáng sớm mai ông ấy sẽ nấu mì trường thọ cho Dụ Văn
Nhưng với một học sinh trung học thì mới tầm giờ này sao có thể ngủ được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dụ Văn chán nản nằm trong chăn chơi game, vừa lúc ghép được đội thì Tạ Hạc Ngữ gọi điện thoại tới
"Alo
Đầu dây bên kia có tiếng người ồn ào, nghe có vẻ đông vui, còn có tiếng nhạc lúc nhẹ lúc nặng, Dụ Văn hứng thú hỏi: "Đám cưới cô hả
Hôm nay tổ chức à
Tạ Hạc Ngữ: "Không phải, em đang ở trung tâm thương mại chọn quà
"À…" Dụ Văn kéo dài giọng, lật người trên giường: "Gửi lời chào cô giúp anh nhé
Tạ Hạc Ngữ trả lời "Ừ", sau đó là rơi vào khoảng lặng, Dụ Văn bực bội không biết mục đích cậu gọi điện thoại tới làm gì, lại nghe thấy Tạ Hạc Ngữ nói: "Món quà thứ hai
Dụ Văn sửng sốt một chút, sau đó phản ứng lại, mặt mày hớn hở: "Món quà thứ hai đó hả
À để anh nghĩ một lát đã…"
"Anh muốn… Anh nghĩ ra rồi
Anh muốn em đốt que pháo hoa cho anh
Khuôn mặt xụ của Tạ Hạc Ngữ phối hợp với que pháo hoa quơ tới quơ lui, chắc chắn rất thú vị
Tạ Hạc Ngữ không để bụng trò đùa dai của anh, kết thúc cuộc trò chuyện, đang định cúp điện thoại thì nghe Dụ Văn vội vàng nói: "Em không chúc anh sinh nhật vui vẻ à
Đầu dây bên kia lại im lặng, cuối cùng Tạ Hạc Ngữ chỉ nói ba chữ: "Ngủ muộn chút
Ngủ muộn chút
Có vẻ là cậu muốn đợi tới 0 giờ
Dụ Văn ngã xuống giường tiếp tục chơi game
Thức khuya là kỹ năng mà thiếu niên nào cũng rèn luyện được khi lên cấp 3, anh cũng rất thành thạo kỹ năng này
Chưa tới nửa đêm đã lục tục có người gửi lời chúc mừng sinh nhật trên mạng xã hội cho anh
Dụ Văn đành phải dừng sự nghiệp chơi game lại, trả lời từng tin của bạn bè
Di động kêu liên tục, rung è è khiến anh không để ý tới tiếng gõ nhẹ ngoài cửa sổ
Cốc cốc cốc
Tiếng động tiếp theo khá to, Dụ Văn thò đầu ra khỏi chăn, mắt mở to tròn xoe
Hơn nửa đêm rồi, không lẽ là ma
Anh tìm thấy một cái vợt muỗi, rón ra rón rén xuống giường, bỗng nhiên điện thoại trên giường rung lên
Tạ Hạc Ngữ: [Ra ban công đi.]
Hàng loạt sự kiện linh dị thần quái lướt qua trong đầu anh, bỗng giây phút này linh cảm của anh đạt tới đỉnh điểm, tim đập lỡ một nhịp, ném vợt muỗi xuống, chạy tới ban công đẩy cánh cửa sổ sát đất ra
Những tia lửa tỏa ra từ que pháo hoa sáng lên trước mắt anh
Tiếng di động reo còn dồn dập hơn lúc nãy, vang lên không ngừng, liên tục có tin nhắn chúc mừng gửi qua mạng cho anh
Đồng hồ trên tường chỉ đúng mười hai giờ
Đã tới 0 giờ
Tạ Hạc Ngữ nói: "Sinh nhật vui vẻ
Đêm nay có trăng không sao, Tạ Hạc Ngữ dựa vào lan can thở dốc, trong phòng không bật đèn, bóng dáng thon gầy của cậu bị gió đêm bao bọc, trước mặt là cây hoa lửa, phía sau là cậu đang mỉm cười
"Dụ Văn, que pháo hoa, và em
Tạ Hạc Ngữ leo từ phòng ngủ bên cạnh qua
Hai nhà cách nhau rất gần, ở giữa là một bức tường dày đã bị chủ nhà cũ phá đi, sau này hai nhà dọn vào ở, mối quan hệ hàng xóm thân thiết nên không quan tâm tới việc xây lại bức tường khác
Ở giữa chỉ có một cái rào chắn đơn giản, trên hàng rào trồng các loại hoa cỏ của mẹ Dụ, lúc còn nhỏ, Dụ Văn rất thích trèo qua hàng rào này tìm Tạ Hạc Ngữ chơi
"Tạ Hạc Ngữ, Tạ Hạc Ngữ, Tạ Hạc Ngữ
Lần nào anh cũng gọi như thế, một tiếng lại tiếp một tiếng
Lúc ấy Tạ Hạc Ngữ thấp hơn anh nhiều, là một cậu bé hướng nội, không thích nói chuyện, cũng không ham chơi với bạn bè, chỉ thích một mình làm việc
Cậu hay đứng trong sân nhìn cây, nhìn hoa, nhìn kiến
Mỗi khi thấy cậu đứng một mình, Dụ Văn sẽ leo rào qua cùng cậu nhìn cây, nhìn hoa, nhìn kiến
Lúc đó còn nhỏ nên chưa hiểu đây là lòng thương tiếc, mỗi lần Tạ Hạc Ngữ hỏi anh qua đây làm gì, anh đều nói: "Anh nhớ em, qua tìm em chơi
Tạ Hạc Ngữ hỏi vì sao anh cứ dính lấy mình, anh liền nói: "Anh thích em mà
Cậu bé lầm lì, lớn lên vẫn lầm lì ít nói như vậy
Nhưng cậu không còn hỏi Dụ Văn tới tìm mình làm gì nữa, chỉ cần Dụ Văn vừa thò đầu vào, cậu liền mở cửa chuẩn bị đồ ăn thức uống, còn để một đôi dép đi trong nhà ở trước cửa
Nhưng Dụ Văn vẫn thích trèo rào qua
Cái rào rất thấp, còn đặt hai cái ghế đẩu hai bên, bước một bước là qua, gần hơn rất nhiều so với đi bằng cổng
Mẹ nói Dụ Văn chính là điển hình của một tên quỷ lười, cả đời chỉ tìm mọi cách để ít phải đi bộ hơn
Sau này càng quá đáng hơn là đến cả rào Dụ Văn cũng thấy xa, còn bắc một cái thang nối giữa hai ban công, từ phòng mình qua ban công phòng Tạ Hạc Ngữ bên cạnh
Lần đầu tiên anh tự trèo qua ban công khiến Tạ Hạc Ngữ thay đổi sắc mặt
Sau đó mẹ lấy chổi lông gà dạy dỗ anh một trận, anh mới ngoan ngoãn nhận lỗi, sau lưng lại sai Tạ Hạc Ngữ cất "Thang lên thiên đường" của mình đi, nói là sau này kiểu gì mình cũng sẽ dùng tới
Bây giờ không phải là cần dùng tới rồi đó sao
Dụ Văn nghiêng đầu nhìn "Thang lên thiên đường" của mình, nói: "Hồi trước là anh leo thang qua tìm em chơi… Bây giờ tới lượt em tìm anh rồi." 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.