Dụ Văn thường xuyên nhận được thư tình nên xử lý những việc này rất thành thạo Bất kể thư tình thế nào, nó sẽ không bao giờ ở lại trong cặp của anh quá một tuần Nhưng lần đó là một sự cố bất ngờ Chủ nhân của bức thư tình bị gãy xương do tai nạn và đang ở nhà dưỡng bệnh, nên tạm thời anh không tìm thấy người đó Trên đường đạp xe về nhà sau giờ tan học cùng Tạ Hạc Ngữ, anh tình cờ gặp bạn học cùng lớp với cô ấy Nhớ ra chuyện này, anh vội vàng nói "Đợi mình chút" rồi chạy đến chặn người bạn học cùng lớp đó để xin thông tin liên lạc Trước khi bỏ lại Tạ Hạc Ngữ, họ đang trò chuyện về những loài hoa mà mẹ của Dụ Văn chăm sóc kỹ lưỡng trong vườn Một số loài hoa đã đến thời kỳ nở rộ, Dụ Văn nói rằng sau này anh sẽ làm một vòng hoa cho Tạ Hạc Ngữ đội Phản ứng của Tạ Hạc Ngữ rất điềm tĩnh nhưng trong ánh mắt lại có một tia cười hiếm thấy Dòng suy nghĩ của Dụ Văn luôn lang thang khắp nơi, nhảy từ chỗ này sang chỗ khác Khi anh xin được thông tin liên lạc và quay lại, anh đã quên bẵng cuộc trò chuyện trước đó, nhìn thấy Tạ Hạc Ngữ đang nhìn mình như chờ đợi anh nói tiếp, anh còn ngây thơ hỏi: "Sao không đi "…"
Lời hứa hẹn qua loa ấy đã bị gác lại Vài ngày sau, Tạ Hạc Ngữ tìm thấy bức thư tình trong cặp của Dụ Văn, cậu tự nhiên hỏi: "Của lớp nào đấy Có cần em giúp trả lại không Dụ Văn khó khăn lắm mới xin được thông tin liên lạc của cô gái kia, đang cúi đầu nhắn tin, bèn lắc đầu qua loa đáp: "Tạm thời chưa trả Tạ Hạc Ngữ hỏi anh đang nhắn với ai, Dụ Văn thuận miệng nói: "Với chủ nhân của bức thư tình mà em đang cầm Từ đây mọi chuyện bắt đầu trở nên khác lạ Dụ Văn đã kết bạn với cô gái đó, hai người hẹn sau khi cô ấy quay lại trường thì anh sẽ trả lại thư tình.
Cô gái có tính cách cởi mở, bị từ chối cũng không thấy xấu hổ, trong một lần trò chuyện qua giọng nói, cô ấy còn đùa: "Ha ha ha ha, cậu chưa mở thư tình ra đúng không Tớ có viết ở cuối thư rằng, nếu cậu không trả lại trong vòng mười ngày thì coi như cậu đồng ý, và từ đó chúng ta sẽ là người yêu, rồi tớ cố tình ngã gãy chân để cậu không tìm thấy tớ, tất cả đều là kế hoạch của tớ ha ha ha…" - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T - Y - T
Dụ Văn biết cô ấy đang đùa, anh cũng cười theo ha ha ha, cả hai đều không để bụng Nhưng Tạ Hạc Ngữ vô tình nghe được đoạn tin nhắn thoại này thì lại tưởng thật Lúc đó, Dụ Văn đang chơi game tại nhà của Tạ Hạc Ngữ, loa ngoài đang bật Tạ Hạc Ngữ cầm lon soda từ bếp đi ra, nghe thấy đoạn đối thoại ấy, đứng yên tại chỗ không động đậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dụ Văn giải thích: "Chỉ là đùa thôi Tạ Hạc Ngữ không nói gì, tiếp tục chơi game với Dụ Văn cho đến khi trận đấu kết thúc Sau đó, cậu lạnh nhạt nói: "Em thấy không vui Nhất thời không biết cậu đang nói về trò chơi, hay là về câu đùa ban nãy Còn ba ngày nữa là tới mười ngày đếm ngược, Tạ Hạc Ngữ lại một lần nữa thấy lá thư tình trong cặp sách của Dụ Văn, cậu hỏi: "Không trả lại à Dụ Văn đáp: "Cô ấy đang ở nhà dưỡng bệnh, chờ cô ấy quay lại trường rồi tính Tạ Hạc Ngữ: "Nhà cô ấy ở đâu Để em trả giúp anh Dụ Văn cảm thấy cậu đang làm quá lên, bèn xua tay: "Không cần đâu Đến ngày thứ hai đếm ngược, Tạ Hạc Ngữ hỏi: "Vẫn chưa trả à Dụ Văn cảm thấy phiền, bịt tai lại: "Đừng lải nhải niệm chú giống Đường Tăng nữa… Anh không trả thư thì có thể thật sự hẹn hò với cô ấy sao Tạ Hạc Ngữ: "Anh rõ ràng có thể tránh được khả năng này Vào ngày cuối cùng, Tạ Hạc Ngữ không hỏi gì nữa Dụ Văn nhận được cuộc gọi từ mẹ "Nhận thư tình Con không có Dụ Văn tức giận nói: "Ai Ai bịa đặt cho con thế Mẹ Dụ: "Tiểu Tạ nói như vậy mà Dụ Văn: "…"
Tạ Hạc Ngữ em giỏi lắm Dụ Văn tìm cậu để tính sổ "Tạ Hạc Ngữ, em thật trẻ con đấy, còn mách lẻo với mẹ anh nữa chứ, lần cuối em trẻ con thế này là hồi tiểu học đấy "…"
"Không xin lỗi anh à Không xin lỗi thì anh giận thật đấy nhé "…"
Dụ Văn kéo quai cặp sách của Tạ Hạc Ngữ, chỉ có thể thấy gáy của cậu trong im lặng Cuối cùng, Dụ Văn chợt nhận ra, Tạ Hạc Ngữ dường như, có lẽ, hình như… đang chiến tranh lạnh với anh Chuyện này kéo dài bao lâu rồi nhỉ Đi một quãng đường dài, Tạ Hạc Ngữ vẫn không có ý định mở miệng Dụ Văn không chịu nổi nữa, nói: "Chuyện này liên quan gì đến em, sao em lại tức giận Anh nghĩ nát óc cũng không hiểu Tạ Hạc Ngữ luôn có một chút chiếm hữu trong tình bạn của họ, Dụ Văn hiểu và chấp nhận điều đó Nhưng, tại sao sự chiếm hữu ấy lại lan sang cả mối quan hệ tình cảm Nếu như vậy, sau này nếu anh có yêu đương, chẳng phải Tạ Hạc Ngữ sẽ còn tức giận hơn sao Không biết có phải là ảo giác không nhưng khi nói ra câu đó, không khí vốn đã căng thẳng lại càng thêm trầm trọng Tạ Hạc Ngữ kết thúc cuộc chiến tranh lạnh đơn phương, khẽ nói bốn chữ: "Em đi trước đây [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dụ Văn nhìn bóng lưng Tạ Hạc Ngữ rời đi thật nhanh, sững sờ Gần đến lễ tốt nghiệp, hai người lại trở về như trước, vẫn cùng nhau đến trường, cùng nhau làm bài tập, lúc nghỉ ngơi thì chơi vài ván game Cái sự ngại ngùng kia dường như chỉ là một ảo giác, chưa từng tồn tại trong hiện thực Nhưng Dụ Văn rất rõ, đó không phải là ảo giác và hơn nữa…
Giữa anh và Tạ Hạc Ngữ đã có khoảng cách Trước kỳ thi tuyển sinh đại học, tất cả học sinh lớp mười hai đều căng thẳng, chỉ có Dụ Văn đã nhận được suất tuyển thẳng vào nửa năm trước là vẫn có thể suy nghĩ về những chuyện vớ vẩn Kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, lớp tổ chức một bữa tiệc lớn, sau đó mọi người đi hát karaoke, không khí rất vui vẻ, Dụ Văn lén uống hai ngụm rượu trái cây Anh không say nhưng vẫn bị giáo viên chủ nhiệm nhìn ra ngay, anh vốn là một cậu bé ngoan ngoãn, giờ lại đỏ bừng như quả táo, không bị phát hiện mới lạ Giáo viên chủ nhiệm bảo anh gọi người nhà đến đón, Dụ Văn cảm thấy chột dạ, không dám gọi cho ba mẹ, nên gọi cho Tạ Hạc Ngữ Anh ngồi trên ghế sô pha ngoài phòng karaoke, hai chân khép lại, ngoan ngoãn chờ "phụ huynh" đến đón Tạ Hạc Ngữ đến, anh lập tức nhấn mạnh: "Không được mách lẻo "…"
Tạ Hạc Ngữ đưa tay sờ lên mặt anh.
May quá, tuy nhìn đỏ nhưng không nóng Trên đường về nhà, họ đi dọc theo con đường ven sông Dụ Văn đung đưa tà áo khoác của Tạ Hạc Ngữ, nhìn ánh đèn thành phố phản chiếu lấp lánh trên mặt sông, như những ngôi sao nhỏ "Tạ Hạc Ngữ… anh tốt nghiệp rồi, em sắp lên lớp 11, là người lớn rồi đấy Tạ Hạc Ngữ: "… Em vốn là người lớn mà Dụ Văn muốn ngắm cảnh sông, không chịu đi tiếp Tạ Hạc Ngữ bèn dừng lại, hai người đứng sát bên nhau, mùi hương của bột giặt hòa quyện trong làn gió [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dụ Văn dựa vào lan can, như một con cá nhỏ lười biếng đang cố mắc cạn, anh nói: "Anh sẽ đến nơi khác để học… còn em thì sao Tạ Hạc Ngữ, anh lo cho em lắm…"
Tạ Hạc Ngữ: "Lại nói những lời say rồi "Anh không say Dụ Văn buộc phải chứng minh bằng cách đứng thẳng người, đi dọc theo một bờ tường hẹp bên cạnh: "Nhìn này, anh vẫn đi thẳng được mà…"
Làm người không nên quá tự mãn Lời còn chưa dứt, Dụ Văn đã lảo đảo một cái, ngã sang bên cạnh, được Tạ Hạc Ngữ ôm đỡ lấy Đêm hè, nhiệt độ cơ thể của thiếu niên có phần cao hơn bình thường Dụ Văn cảm nhận được nhịp thở của Tạ Hạc Ngữ theo từng nhịp lồng ngực truyền đến người anh, hương thơm thanh sạch đặc trưng của Tạ Hạc Ngữ xộc thẳng vào mũi, vây chặt lấy anh Tạ Hạc Ngữ không buông tay "Tạ Hạc Ngữ Dụ Văn gọi một tiếng, bàn tay đặt lên vai đối phương khẽ co lại bối rối, không để ý tay Tạ Hạc Ngữ ở eo anh cũng siết chặt hơn "Em thực sự không có bệnh tâm lý chứ Anh với chú đều rất lo lắng cho em đó "… Hả Tiếng đáp lại quá gần, Dụ Văn bối rối, miệng lắp bắp: "Hình như em rất để ý đến anh… Đương nhiên rồi, Dụ Văn này ai gặp cũng quý mà, nhưng sự chiếm hữu của em quá mạnh, anh lo là em có vấn đề tâm lý, em là người luôn biết phân biệt đúng sai, nếu cảm thấy không ổn, nhất định phải đi gặp bác sĩ, đừng có mà giấu bệnh nhé "… Ừm Tiếng "Ừm" đầy vẻ bất đắc dĩ ấy khiến Dụ Văn bất giác yên tâm Mặc dù chính anh cũng cảm thấy mình đang nói năng không đầu không đuôi nhưng dường như Tạ Hạc Ngữ hiểu được ý anh, và cũng hiểu cả sự lúng túng, bối rối của anh lúc này Dụ Văn lại nhớ ra vài chuyện nhỏ, tiếp tục lảm nhảm Thỉnh thoảng, Tạ Hạc Ngữ đáp lại một tiếng, giọng nói trầm lắng bị gió cuốn đi, thoảng qua như vô định Mỗi tiếng đáp lại đều quá gần Trên cổ áo có hương thơm nhè nhẹ, bóng hai người trên mặt đất quấn quýt lấy nhau Từ cái ôm cứng nhắc và ngượng nghịu này, Dụ Văn bỗng cảm nhận được một chút… mơ hồ khó diễn tả —
Trường đại học mà Dụ Văn có được suất tuyển thẳng nằm ở một thành phố khác, cách Nam Thành không xa nhưng cũng không phải gần Anh chỉ có thể về nhà vào những dịp lễ tết, trong vòng một năm ngắn ngủi đó, Tạ Hạc Ngữ lại cao lên thêm một đoạn Trong thời gian đó, hai người duy trì liên lạc qua mạng, Tạ Hạc Ngữ chưa bao giờ chủ động hỏi về cuộc sống ở trường của Dụ Văn, nhưng Dụ Văn biết, cậu muốn nghe Mỗi khi nói về trà sữa ở cổng trường, đồ ăn vặt ở phố sau, hay những điểm du lịch trong thành phố… Tạ Hạc Ngữ luôn hỏi thêm vài câu Bao nhiêu đường Có cay không Vui không Dụ Văn cười tít mắt nhắn lại: [Sao Em đang lên kế hoạch du lịch à Sau này cũng định đến đây học đại học à?]
Tạ Hạc Ngữ đáp: [Ừ.]
Dụ Văn không biết cậu đang nói thật hay đùa Nếu là thật… thì có lẽ thành phố này, vào một thời điểm nào đó mà Dụ Văn không biết, đã trở nên vô cùng hấp dẫn đối với Tạ Hạc Ngữ Năm đầu đại học kết thúc, khi trở về nhà vào kỳ nghỉ hè, Dụ Văn không báo trước với ai Anh dự định sẽ tạo bất ngờ cho ba mẹ nhưng trùng hợp là không ai ở nhà, anh ngồi xổm trước cửa, đợi nửa tiếng thì thấy Tạ Hạc Ngữ chạy đến Giữa trời nắng gắt, Tạ Hạc Ngữ chạy đến ướt đẫm mồ hôi, lông mi ướt đẫm, nhìn Dụ Văn như thể muốn xác nhận người trước mặt là thật hay ảo ảnh, nhìn rất lâu Dụ Văn rất ngạc nhiên, không biết Tạ Hạc Ngữ làm thế nào mà biết được tin này "Dì gọi cho em, bảo tan học thì về sớm, không thì anh không có chỗ mà ở…"
Tạ Hạc Ngữ quay lưng mở cửa, áo khoác đồng phục đã cởi ra, áo sơ mi ngắn tay ướt đẫm mồ hôi, lộ rõ đường nét xương sống thon gọn của thiếu niên Dụ Văn thấy cậu gầy hơn Anh vô thức đưa tay chạm nhẹ vào xương sống của Tạ Hạc Ngữ, nói: "Nhưng giờ còn chưa tan học mà "Ừ Tạ Hạc Ngữ đáp: "Em xin nghỉ về đấy Dụ Văn bĩu môi: "Em vẫn cứ làm quá như thế Tạ Hạc Ngữ quen với sự chậm chạp của anh, không phản bác Vào trong nhà, Tạ Hạc Ngữ đi lấy kem, Dụ Văn lẽo đẽo theo sau Tạ Hạc Ngữ hỏi anh đang làm gì Dụ Văn nhận lấy cây kem, xúc một thìa nhét vào miệng, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Tạ Hạc Ngữ, nói: "Em có nhớ anh không Người ta lâu ngày gặp lại thì sẽ có cái ôm đầy nhiệt tình, Dụ Văn không mong chờ sẽ thấy được sự mất kiểm soát như thế ở Tạ Hạc Ngữ Nhưng anh chỉ muốn trêu cậu thôi "… Có Tạ Hạc Ngữ đáp lại đầy thẳng thắn, khiến Dụ Văn bất ngờ Nửa thìa kem trên tay anh dừng lại giữa chừng, chưa kịp phản ứng: "Hả Tạ Hạc Ngữ đưa tay vuốt mớ tóc ướt đẫm mồ hôi "Rất nhớ anh, không nhìn ra sao?"