"Tớ về trước đây Tiệc liên hoan của khoa, Dụ Văn có uống vài đồ uống lạnh, dạ dày co giật từng cơn, cơ thể không khỏe nên muốn rời đi trước Các bạn lo cho anh, đề nghị đưa anh về Dụ Văn từ chối, nói: "Không sao, tớ ra ngoài ngồi một lát, có người đến đón Trong hành lang ngân vang tiếng nhạc, êm dịu và tĩnh lặng, Dụ Văn ngồi trên ghế sô pha ở khu nghỉ ngơi, ánh sáng dịu nhẹ trên đầu chiếu sáng cuộc trò chuyện cuối cùng trên màn hình điện thoại Tạ Hạc Ngữ: [Em đến đón anh.]
Anh vô thức kéo xuống, không thấy hồi âm của mình, nhớ ra mình chưa trả lời, hậm hực tắt màn hình, cất điện thoại trở lại túi Anh với Tạ Hạc Ngữ đã duy trì trạng thái ngượng ngùng như vậy trong một khoảng thời gian rất dài Trước đây luôn là anh chủ động gửi tin nhắn cho Tạ Hạc Ngữ, chuyện thú vị hay nhạt nhẽo đều chia sẽ hết, sau chuyện tỏ tình, anh cố ý giảm bớt liên lạc với Tạ Hạc Ngữ, dần dần không thích gửi tin nhắn nữa, hộp thoại đã biến thành kịch một vai của Tạ Hạc Ngữ Cậu học theo Dụ Văn lúc trước, gửi một số chuyện thường ngày nhạt nhẽo, dùng những việc nhỏ không đáng kể vụn vặt trong cuộc sống lấp đầy khoảng cách hàng trăm km Dụ Văn không biết nên trả lời thế nào, hầu hết thời gian đều không trả lời, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, để cuộc trò chuyện trông không gượng gạo như thế Anh đã tìm một cái cớ hoàn hảo cho sự qua loa của mình – bận, trước đây, vòng bạn bè tận nửa tháng cũng lười cập nhật một lần, bây giờ trung bình mỗi ngày một bài, không phải là chuyện bận đi cùng hội sinh viên, thì cũng là chuyện giúp giảng viên này kia, ngay cả ba mẹ cũng nói dối, mỗi lần gọi điện đến, cũng dặn anh ăn uống đầy đủ, đừng để bản thân phải mệt Anh muốn xa lánh Tạ Hạc Ngữ, nên chỉ có thể diễn kịch một cách vụng về như vậy Nhưng đôi khi lướt qua hộp thoại, thấy Tạ Hạc Ngữ không nhận được phản hồi, cuộc trò chuyện bỗng dưng im bặt, anh lại không nén được mà lo lắng, cảm thấy bản thân xử lý thật sự rối tinh rối mù Tạ Hạc Ngữ cũng sẽ xem vòng bạn bè với kỹ năng diễn xuất vụng về của anh, thường xuyên gửi tin nhắn nhắc nhở anh một ngày ba bữa Nửa tiếng trước, Dụ Văn chụp ảnh tiệc liên hoan, chưa được hai phút thì điện thoại đã bắt đầu rung lên, Tạ Hạc Ngữ gửi liên tiếp mấy tin, nhắc anh bị viêm dạ dày chưa khỏi, đừng uống đồ uống lạnh. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T - Y - T
Lúc đó Dụ Văn chưa nhìn thấy, khi thấy rồi thì bụng đã bắt đầu khó chịu Anh như ma xui quỷ khiến, trả lời một câu: [Đau rồi.]
Trả lời xong thì bắt đầu hoang mang rối bời, cuống cuồng thu hồi tin nhắn, nhưng đã muộn, gần như Tạ Hạc Ngữ luôn nhìn chằm chằm vào hộp thoại, trả lời tin nhắn thu hồi của anh: [Em đến đón anh.]
Vòng bạn bè có định vị, Tạ Hạc Ngữ tìm được anh rất dễ dàng, Dụ Văn biết từ trước đến nay làm việc gì cậu cũng như sấm rền gió cuốn, lúc này từ chối cũng đã muộn, đành phải ngồi ở ngoài phòng riêng chờ cậu đến đón Giữa chừng, một người bạn đi ra, mang nước nóng cho anh, hỏi anh có cần đến bệnh viện không Dụ Văn lắc đầu Thực ra cũng không có gì đáng ngại, uống hai ly nước nóng xuống bụng đã thấy khỏe hơn nhiều rồi, chỉ là vừa rồi nghe được ý định giữa bữa tiệc, mọi người liên hoan xong còn định đi hát chầu tối, Dụ Văn sợ mình chết bất tử, đúng lúc mượn cái cớ này để chuồn về Người bạn hỏi: "Người đón cậu đâu Vẫn chưa tới à Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay Tạ Hạc Ngữ mắc áo khoác trên khuỷu tay, sải bước đi về phía này, Dụ Văn đã một khoảng thời gian không gặp cậu, nhìn từ xa, cảm giác như cậu lại cao hơn nữa, dáng người thẳng tắp nhanh nhẹn, sống mũi cao hơn, đôi môi mỏng hơn, ngũ quan đã phát triển hoàn thiện, bớt đi chút ngây thơ, thêm một chút mạnh mẽ,
Người bạn hỏi: "Người này là Dụ Văn sững sờ nhìn bóng dáng đang đến gần của Tạ Hạc Ngữ, không nghe thấy giọng nói của người bạn Tạ Hạc Ngữ tự trả lời: "Người giám hộ của anh ấy Người bạn lộ ra biểu cảm đầy ẩn ý sâu xa Hai người dắt tay ra khỏi khách sạn, đứng bên ngoài cổng, Tạ Hạc Ngữ vẫy tay chắn xe, việc đầu tiên là bắt taxi đưa anh đến bệnh viện "Không cần Dụ Văn hoàn hồn trở lại: "Anh uống thuốc là được rồi Tạ Hạc Ngữ: "Thuốc đâu Dụ Văn: ".. Để quên ở ký túc xá Tạ Hạc Ngữ nhìn anh một cái, không nói gì, mở bản đồ tìm tiệm thuốc gần đó Tiệm thuốc gần nhất chỉ cách vài trăm mét, Tạ Hạc Ngữ nhanh chóng xác định vị trí, lòng bàn tay truyền ra một luồng nhiệt khô nóng, lúc này Dụ Văn mới nhận ra hai người vẫn luôn nắm tay nhau Anh cử động ngón tay, cố gắng vùng vẫy, nhưng dường như mệnh lệnh không thể truyền đến đầu dây thần kinh, bàn tay đó lặng lẽ cuộn tròn trong lòng bàn tay của Tạ Hạc Ngữ, bị nhiệt độ mang theo một chút hơi ẩm bao bọc "Trước đó em nói đến thành phố S gặp bạn chơi, hiện giờ em đang ở đâu Khách sạn à Dụ Văn chủ động lên tiếng, phá vỡ sự im lặng giữa hai người [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tạ Hạc Ngữ đến thành phố S một tuần trước Cậu cũng nhận được suất tuyển thẳng từ sớm, xử lý xong chuyện ở trường bên kia liền đến thành phố S, Dụ Văn biết được tin này đã lo lắng suốt mấy ngày, khó lắm mới xây dựng tâm lý ổn định, chủ động hỏi thăm có cần mình đi cùng không Tạ Hạc Ngữ từ chối, nói rằng đến tìm bạn chơi Cậu làm gì có bạn ở thành phố S Dụ Văn không tin, nhưng cũng ngại hỏi thêm, chỉ nói nếu cần thì cứ gọi cho mình bất cứ lúc nào "Ở bên ngoài, thuê nhà Bảo anh đợi ở bên ngoài, Tạ Hạc Ngữ nhanh chóng vào tiệm thuốc mua thuốc, lúc ra ngoài còn mua một chai nước suối nhiệt độ bình thường ở siêu thị nhỏ bên cạnh Anh làm tư thế đút nước, Dụ Văn uống ừng ực hơn nửa chai, uống xong thì rảnh rỗi chắp tay sau lưng, nhìn Tạ Hạc Ngữ vặn nắp chai, bỏ số thuốc còn lại vào túi nhựa nhỏ Anh liếm cánh môi ươn ướt, hỏi: "Chơi lâu vậy sao Còn phải thuê nhà Tạ Hạc Ngữ thu dọn đồ xong, đến dắt anh một cách tự nhiên, Dụ Văn không phản ứng gì, lại bị dắt lần nữa "Không phải, em không ở trường, ở bên ngoài Dụ Văn: "...Nhưng đầu tháng chín mới nhập học, bây giờ chuẩn bị thuê nhà có phải hơi sớm không Tạ Hạc Ngữ: "Thuê xong rồi Dụ Văn lập tức nhớ ra cậu tới đây vì ai, lời nói nén lại ở đầu lưỡi, hốt hoảng im bặt "Dạ dày còn đau không Dụ Văn thần trí không yên lắc đầu: "Không đau Tạ Hạc Ngữ không nói nữa, chầm chậm dẫn anh qua đường Con đường yên tĩnh, thỉnh thoảng có xe vút nhanh qua, Dụ Văn không biết mình sắp bị dẫn đi đâu, con đường này dài đến mức nhìn không thấy điểm cuối, giống như mối quan hệ bị sương mù bao phủ giữa anh và Tạ Hạc Ngữ Tạ Hạc Ngữ: "Đói không Dụ Văn: "...Hơi hơi Tạ Hạc Ngữ: "Em nấu mì cho anh, ăn không Dụ Văn: "Ăn ở đâu Tạ Hạc Ngữ: "Nhà em Dụ Văn: "...Vậy thì thôi đi Dường như không ngạc nhiên trước câu trả lời của anh, Tạ Hạc Ngữ quay sang "Bao lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau Cậu hỏi Dụ Văn im lặng một lát, nhìn khuôn mặt dễ chịu đến hơi xa lạ của cậu "...Nửa năm rồi Lần cuối cùng gặp nhau là vào dịp Tết Nguyên đán, sinh nhật lần đó, anh đóng chặt cửa ban công, "thang Thanh Vân" không đến được trước mặt anh, que pháo hoa đốt cháy ở một góc mà anh không nhìn thấy, biến thành một đống tro đen hiu quạnh Đêm đó, Tạ Hạc Ngữ nhìn chăm chú về phía anh từ ban công bên cạnh, đứng đó rất lâu, Dụ Văn nhìn thấy một bóng người trong tấm gương sát sàn, bóng người đứng đó bao lâu, anh ở dí trong nhà bấy lâu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Sau đó bóng người vào nhà, anh mới lặng lẽ kéo rèm lại, lên giường đi ngủ Kỳ nghỉ đông kết thúc, Dụ Văn trở lại trường, thế là sau đó cũng không gặp lại Tạ Hạc Ngữ nữa "Nửa năm rồi…" Tạ Hạc Ngữ cụp mắt xuống, lẩm bẩm mấy từ này, sau đó nhẹ nhõm mừng rỡ cười một tiếng, đưa tay về phía Dụ Văn: "Nửa năm không gặp, không ôm một lát sao ".. Dụ Văn chẳng nói chẳng rằng, nhìn thẳng vào cậu, bầu không khí căng thẳng, vẻ mặt anh vừa nghi ngờ vừa cảnh giác, giống như một con thú non dựa vào kinh nghiệm cằn cỗi, cố gắng phán đoán cái bẫy trước mắt có nuốt chửng mình triệt để hay không Tạ Hạc Ngữ lại nhấc tay lên, túi nhựa đựng thuốc trong tay vang tiếng xào xạc Sắc mặt Dụ Văn thả lỏng một chút, cuối cùng cũng không kiểm soát được, tiến lên trước một bước Ngốc à Biết là bẫy, sao còn nhảy vào đó chứ Dụ Văn có một chút mới lạ vòng qua eo Tạ Hạc Ngữ, cảm nhận được lực trên cánh tay đối phương từ từ tăng lên, cuối cùng quấn chặt mình như sắt thép Chóp mũi anh đột nhiên cay cay, giọng nói khàn đi "Tạ Hạc Ngữ.. Em ôm chặt quá rồi "Ừm, vì em rất nhớ anh Dụ Văn ngại nói rằng anh cũng nhớ em, vô cùng nhớ, cực kỳ nhớ, không thể gửi tin nhắn cho em thật sự giống như có kiến bò quanh vậy, thời gian qua sống như đang cai nghiện Họ trao nhau cái ôm dốc hết cả sức lực dưới ánh đèn đường, hệt như cơ thể có thể thổ lộ hết những lời không nói ra được Dụ Văn nói: "Anh biết em thích anh.. Những lời đêm đó, anh hiểu Tạ Hạc Ngữ: "Ừm Dụ Văn: "Xin lỗi vì cứ không trả lời tin nhắn của em, xin lỗi vì đã không quay lại gặp em, xin lỗi vì đã nhốt em ngoài ban công vào ngày sinh nhật… Và cả, xin lỗi vì đã từ chối tình cảm của em Câu cuối cùng thốt ra, đôi vai của Tạ Hạc Ngữ kéo căng rõ ràng Một lúc sau, cậu từ từ thở ra một hơi, xoa xoa gáy Dụ Văn, nói một câu không đầu không đuôi: "Em hiểu Có lẽ so với Dụ Văn, cậu còn hiểu hơn cả Dụ Văn Cậu hiểu sự mềm lòng của Dụ Văn, hiểu thuộc tính đà điểu của Dụ Văn, hiểu lòng trách nhiệm lạ kỳ của Dụ Văn.. Sự yêu thích của cậu là một phần tình cảm xuất phát từ tuổi vị thành niên, bình thường hai người cãi nhau, không có chút chừng mực, nhưng thực ra Dụ Văn luôn nhớ cậu nhỏ hơn mình hai tuổi, khái niệm này sẽ được khơi dậy vào những thời khắc quan trọng, ví dụ như lúc nghi ngờ Tạ Hạc Ngữ có "bệnh tâm lý", ví dụ như khi Tạ Hạc Ngữ tỏ tình Điều đầu tiên mà Dụ Văn cân nhắc không phải là tâm ý của bản thân, mà là không được yêu sớm Tạ Hạc Ngữ hiểu ý thức đạo đức của anh, nên đã ung dung đón nhận sự xa cách một năm qua, nói ra những lời đó, cậu đã dự tính được kết quả này "Dụ Văn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tạ Hạc Ngữ ghé vào tai anh nói, hệt như vài cái hôn lúc xa lúc gần: "Anh đã yêu đương với ai chưa ".. Dụ Văn không chịu nói chuyện "Dụ Văn, nói cho em biết đi Anh mở miệng, giọng nói hơi nghèn nghẹn: "Em nghĩ sao.. Tạ Hạc Ngữ buông ra, đứng thẳng lên, rũ mắt nhìn biểu cảm của anh "...Chưa yêu Khoảnh khắc run rẩy thốt ra hai từ này, Dụ Văn hiểu rằng, mình đã thất bại thảm hại, những gì nên bày tỏ, không nên bày tỏ, Tạ Hạc Ngữ đều đã tiếp nhận được Ngay lúc đi vào cõi thần tiên, trước mắt có một bóng mờ tiến đến gần, Tạ Hạc Ngữ cúi người xuống, thăm dò hôn lên chóp mũi anh Dụ Văn không trốn tránh Tạ Hạc Ngữ lại hôn lên má anh Dụ Văn vẫn không trốn tránh Thế là Tạ Hạc Ngữ hôn lên môi anh Nụ hôn này mang theo sự thận trọng, mới lạ mà đơn giản, Dụ Văn nhìn thấy khuôn mặt sinh tình của Tạ Hạc Ngữ giữa kẽ hở của hàng mi, không nhịn được mà khàn giọng gỏi: "Em, ưm.. thích anh từ lúc nào.. Có vài lời bị chìm ngập giữa môi và răng, mơ hồ không rõ, Tạ Hạc Ngữ đè lên trán anh, thấp giọng nói: "Không nhớ rõ.. Có lẽ đã lâu lắm rồi.. Mỗi lần Dụ Văn trèo qua hàng rào, những lúc ở cùng cậu, xem kiến cùng cậu.. Kéo cậu bày trò nghịch ngợm, cười hì hì nói tìm cậu chơi cùng là vì thích cậu.. Đều là những khoảnh khắc mà Tạ Hạc Ngữ để trong lòng.