Căn hộ mà Tạ Hạc Ngữ thuê nằm gần trường, cách nơi tổ chức buổi tụ tập cũng không xa, chỉ cần rẽ qua hai con đường là đến cổng khu nhà Dụ Văn vẫn còn đắm chìm trong nụ hôn bất ngờ đã phá vỡ bức tường ngăn cách giữa họ, cúi đầu đi mà trong lòng đầy mâu thuẫn và do dự, không biết mình làm vậy có đúng không…
Anh và Tạ Hạc Ngữ quen nhau từ nhỏ, hai người quá hiểu rõ nhau, đột nhiên lại trở thành mối quan hệ có thể hôn nhau cảm giác thật kỳ lạ Anh cứ thế miên man suy nghĩ, đến khi hoàn hồn lại thì bản thân cũng đã đứng trước cửa căn hộ mà Tạ Hạc Ngữ thuê "Muốn ăn khuya không Tạ Hạc Ngữ hỏi Dụ Văn sờ bụng, quả thật có hơi đói "Muốn Trong nhà vẫn chưa được dọn dẹp gọn gàng, Tạ Hạc Ngữ vừa mới xử lý xong chuyện ở Nam Thành, việc tìm nhà và ký hợp đầu đều tốn thời gian, lúc này mới khoảng một tuần mà cậu có thể sắp xếp công việc ổn thoả đã là rất hiệu quả rồi Dụ Văn nhìn đống đồ lộn xộn dưới sàn, hỏi: "Sao không gọi cho anh Dù trong hành động có ý muốn xa cách với Tạ Hạc Ngữ nhưng Dụ Văn chưa bao giờ nghĩ đến việc cắt đứt liên lạc với cậu, nếu là trước kia những chuyện như thuê nhà thế này Tạ Hạc Ngữ chắc chắn sẽ thông báo với anh đầu tiên "Em tự làm được, chẳng phải anh đang bận sao Tạ Hạc Ngữ nói … Bận cái quái gì Bận cho em xem mà thôi Dụ Văn khẽ thở dài, ngồi xuống ghế sô pha bọc vải, bây giờ đã chắc chắn cách mình xử lý chuyện này thật sự rất tệ Anh không tin Tạ Hạc Ngữ không nhận ra những lời bào chữa đó chỉ là lấy cớ nhưng dù sao, chuyện lớn như chuyển nhà Tạ Hạc Ngữ cũng không dám gọi điện thoại làm phiền anh Dụ Văn hỏi: "Sao lại ra ngoài thuê nhà, không thích ở ký túc xá à Tạ Hạc Ngữ lắc đầu, không nói chi tiết, chỉ nói: "Em cần không gian riêng tư Khi dạ dày khó chịu, một bát mì nước trong nấu mềm là thích hợp nhất, mặc dù Dụ Văn cảm thấy cơn đau quặn thắt đã qua nhưng sau khi ăn hết một bát mì, anh vẫn thấy bụng ấm lên nhờ hơi nóng của nó Khi anh đang ăn mì, Tạ Hạc Ngữ ngồi đối diện chống cằm nhìn anh ăn Phòng ăn chưa được dọn dẹp nên chỉ đành ngồi tạm bàn trà, Dụ Văn nhiều lần cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Tạ Hạc Ngữ nhưng xấu hổ không dám nói Anh im lặng ăn mì, lông mi bị hơi nóng làm ướt đen nhánh và lấp lánh "Dụ Văn Trong sự tĩnh lặng, Tạ Hạc Ngữ đột nhiên mở miệng: "Chúng ta hẹn hò nhé Câu hỏi này đến quá bất ngờ làm tay Dụ Văn run lên, đôi đũa rơi vào bát, nước mì bắn tung toé Tạ Hạc Ngữ rút hai tờ giấy lau mặt bàn, rồi lại rút thêm, nhìn anh một lát mới nhẹ nhàng lau đi giọt nước mì trên cằm của anh Dụ Văn ngơ ngác suốt cả quá trình, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt Tạ Hạc Ngữ muốn nói nhưng lại không biết nói gì - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T - Y - T
"Có một điều anh sai rồi, Dụ Văn, anh chưa bao giờ từ chối tình cảm của em Bát mì đã ăn xong được dọn đi, thay vào đó là một cốc nước ấm mà Tạ Hạc Ngữ đã rót, cậu đẩy cốc nước tới trước mặt Dụ Văn, nhẹ giọng nói: "Vừa rồi đột nhiên hôn anh không phải là nhất thời bốc đồng, em đã diễn tập vô số lần ở trong đầu để có thể nắm bắt khoảnh khắc này, mà anh không hề hoảng loạn, điều đó chứng tỏ trong suốt một năm qua anh đã sớm nghĩ đến tình huống này rồi Dụ Văn cầm lấy cốc nước, mặt nước liên tục gợn sóng anh khép các ngón tay lại, đầu ngón tay vì nắm quá chặt mà trắng bệch Dường như Tạ Hạc Ngữ đã quyết tâm muốn anh phải mở miệng nói ra "Đã nghĩ tới chưa "…"
"Dụ Văn, lại tính phớt lờ hay sao Dụ Văn cúi đầu xuống giống như một chiến binh đã bị lột bỏ áo giáp, hít một hơi thật sâu, uể oải nói: "… Từng nghĩ đến Sao có thể không nghĩ tới được chứ Trằn trọc, thao thức cả đêm suy nghĩ, từ khi biết Tạ Hạc Ngữ thích mình, lúc đó anh đã không thể nhìn cậu bằng ánh mắt như trước nữa Vô thức sẽ suy diễn, liên tưởng, suy nghĩ đi nghĩ lại rằng tình cảm ấy đã bắt đầu thay đổi từ lúc nào, liệu những cái đụng chạm và trò đùa của anh từng cho là vô hại có gây phiền toái cho Tạ Hạc Ngữ không…
"Ồ Tạ Hạc Ngữ đáp một tiếng, rồi lại hỏi: "Đã nghĩ đến đâu rồi Ngón tay của Dụ Văn càng siết chặt cốc nước hơn Nghĩ đến…
"… Nếu lỡ không may hôn nhau thì sao, không may ngã lên nhau thì sao, không may vượt quá giới hạn thì sao…"
Anh và Tạ Hạc Ngữ là hàng xóm, tiếp xúc không ít nên anh cảm thấy mình phải chuẩn bị trước mọi tình huống có thể xảy ra, để phòng khi có bất ngờ Tạ Hạc Ngữ: "Chuyện vượt quá giới hạn… Là chỉ chuyện gì Dụ Văn: "…"
Cái này không thể nói, dù có chết cũng không thể nói Tạ Hạc Ngữ không hỏi thêm nữa, nhẹ nhàng tha cho anh một lần Dụ Văn vẫn còn hoảng sợ bèn uống một ngụm nước Lúc anh đang thất thần, Tạ Hạc Ngữ chống khuỷu tay lên bàn trà nghiêng người lại gần [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mùi hương trái cây nhẹ nhàng lượn quanh mũi, không khí yếu ớt từ hơi thở của đối phương lướt qua môi, cho thấy khoảng cách giữa hai người nguy hiểm đến mức nào "Hôn môi… Muốn thử lại lần nữa không Tạ Hạc Ngữ khẽ hỏi: "Nếu cảm thấy cũng không tệ thì hẹn hò với em được không…"
Hơi thở của Dụ Văn chợt ngưng trệ trong giây lát, mím môi "… Ừm __
Trên diễn đàn trường có một bài đăng: Cảm giác khi yêu trúc mã sẽ như thế nào Trước khi Dụ Văn nhìn bài đăng này thì bình luận được like nhiều nhất là: Cảm ơn đã mời, không có hormone, tất cả chỉ là tình anh em Chủ bài đăng kể chi tiết về tình cảm hơn 20 năm với trúc mã, rồi làm sao mà chỉ sau một đêm liền biến chất như thể sấm sét giao hòa với mặt đất, cuối cùng bị tình anh em mạnh mẽ đè bẹp, hai người nhìn nhau chỉ còn lại sự lúng túng [Tôi đã từng thấy cậu ấy không mặc quần chạy nhông nhông khắp phố, từng thấy cậu ấy cắt tóc xấu đến mức không ai có thể tả nổi, từng thấy tất cả những khoảnh khắc khó coi, buồn cười của cậu ấy… Trong hoàn cảnh đó, tôi tin rằng ai trong chúng ta cũng khó mà nảy sinh dục vọng theo kiểu đời thường được.]
Khi Dụ Văn lướt đến bài đăng này, có rất nhiều bình luận bên dưới nên đã trở thành bài đăng hot, anh cảm thấy thú vị nên trả lời hai câu [Rất thú vị, điều này chứng tỏ các cậu luôn ở bên nhau, chẳng phải lớn lên cùng nhau là như vậy sao ở bên ngoài trước mặt người khác cậu ấy luôn tỏ vẻ nghiêm túc đứng đắn nhưng chỉ có mình cậu mới biết cậu ấy trẻ con thế nào.]
Chưa đầy một giờ sau đã nhận được rất nhiều lượt trả lời, không khí tám chuyện trong bài đăng ngày càng sôi nổi, rất nhiều người hỏi quá trình yêu đương thành công với trúc mã sẽ có dáng vẻ gì Dụ Văn suy nghĩ một lát rồi trả lời: [Chúng tôi hiểu rõ mọi thứ về nhau, gần như không cần phải điều chỉnh, không ai phải nhượng bộ vì thói quen nhỏ của đối phương, bởi vì bắt đầu từ rất lâu rồi thói quen của em ấy đã trở thành thói quen của tôi.]
Trong bài đăng toàn là những tiếng gào thét phấn khích, có người hỏi liệu quá quen thuộc làm cho không có giai đoạn yêu đương nồng nhiệt nữa không, giống như những người trên nói không có dục vọng đời thường Dụ Văn: [Không đâu, hằng ngày ở chung vẫn sẽ cảm thấy ngại ngùng, những tương tác trước đây đều rất bình thường nhưng giờ lại khiến tim đập nhanh hơn, ừm… Thật kỳ diệu.]
Sau khi trả lời xong thì anh offline, không chú ý rằng bình luận của mình đang tăng vọt lượt like nhanh chóng trở thành bình luận được thích nhiều nhất Sau khi hẹn hò, Dụ Văn cảm thấy không có quá nhiều khác biệt so với trước Sự khác biệt lớn nhất có lẽ là cuối cùng anh và Tạ Hạc Ngữ cũng làm lành, khôi phục mối quan hệ như trước kia, anh không cần phải thấy áy náy mỗi khi nhìn vào khung trò chuyện nữa Tạ Hạc Ngữ sống ngoài ký túc xá, còn anh thì ở ký túc xá Cuối tuần, anh sẽ đến nhà Tạ Hạc Ngữ ăn chực, ăn cơm xong thì chơi game hoặc xem phim cùng nhau, cùng nhau trải qua một buổi chiều nhàn nhã vui vẻ mà không có bất kỳ ý nghĩ gì Họ học cùng trường nhưng khác chuyên ngành, lại không cùng năm nên chương trình học của họ rất khác nhau Chẳng qua Tạ Hạc Ngữ vẫn luôn thích đợi anh tan học cùng về, mỗi lần tiếng chuông tan học vang lên Dụ Văn nhìn về phía sửa sau liền có thể thấy đôi mắt cong cong của Tạ Hạc Ngữ Căn hộ mà Tạ Hạc Ngữ thuê chỉ có một phòng ngủ, Dụ Văn không hay ở lại qua đêm Ngủ lại qua đêm đồng nghĩa với việc phải ngủ chung giường… Dụ Văn vẫn còn ngại Tạ Hạc Ngữ cũng không khá hơn là bao, lúc mới bắt đầu ở bên nhau hai người ngồi trên thảm xem phim, muốn nắm tay mà Tạ Hạc Ngữ phải làm đến tám trăm cái động tác mờ ám để chuẩn bị, cuối cùng Dụ Văn không chịu được nữa chủ động hỏi: "Hơi lạnh, có thể ôm anh không Tạ Hạc Ngữ rất thích ngửi mùi hương trên tóc của anh Khi ôm, cậu sẽ vùi mặt vào cổ hoặc hôn vào tóc của anh, cọ qua cọ lại không ngừng Ban đầu Dụ Văn cảm thấy ngứa khi bị chạm vào, sau này không biết sao lại thành thói quen, cho đến một ngày Tạ Hạc Ngữ miết cổ anh, anh mới ngạc nhiên phát hiện ra mình thế nhưng không có phản xạ theo bản năng rụt cổ lại "Ê Anh ngạc nhiên nói: "Anh tiến hóa rồi Tạ Hạc Ngữ, anh không còn sợ ngứa nữa Anh hào hứng chia sẻ tin vui này cho ba mẹ nhưng khi mẹ hỏi làm thế nào để không còn nhạy cảm, anh lập tức á khẩu không trả lời được … Chẳng lẽ lại bảo là do bị Tạ Hạc Ngữ cọ Sau đó anh không còn muốn bị Tạ Hạc Ngữ cọ vào nữa, mỗi lần bị ôm là lập tức tránh đi, quyết tâm phải khôi phục lại độ nhạy cảm của cổ mình Bắt Tạ Hạc Ngữ phải giữ khoảng cách, cứ duy trì hai ba tuần đối với một cặp đôi đang yêu nồng nhiệt không khác gì là tra tấn Tạ Hạc Ngữ đành phải nghĩ ra một kế hoạch khác [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Không thể không thân mật, nếu cổ không cho chạm vào thì sẽ chạm vào những chỗ khác, ví dụ như eo Nhưng chỗ eo này thì… Hơi nhạy cảm Dễ dàng cướp cò Đôi khi Dụ Văn thích dùng cậu làm gối rồi nằm trong lòng xem phim, tư thế này chỉ cần cử động một chút là dễ dàng chạm vào những chỗ khác, dần dần không thể tập trung xem phim, Dụ Văn đỏ mặt, cậu cũng đỏ mặt, cả hai mướt mát mồ hôi thì thầm hỏi nhau: "Thử không…" "Anh nghĩ nên tắm trước…"
"Còn cái kia thì sao…"
"Em xuống lầu mua…"
Sau lần đó, Dụ Văn chuyển vào ở cùng, do thấy Tạ Hạc Ngữ biểu lộ sự yêu thích mạnh mẽ với mùi hương của dầu gội đầu mà anh đang dùng nên khi chuyển nhà Dụ Văn đặc biệt cầm theo dầu gội đầu Tối hôm đó Tạ Hạc Ngữ liền dùng dầu gội đầu này, lúc ra ngoài nhíu mày, ngửi ngửi bản thân lại ngửi Dụ Văn, nói: "Không giống nhau [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dụ Văn: "Không giống chỗ nào Tạ Hạc Ngữ: "Khác với mùi hương trên người anh Dụ Văn không ngửi ra sự khác biệt, anh nghĩ có thể do dầu gội để lâu quá nên bay mùi đi, vì thế kéo Tạ Hạc Ngữ đi siêu thị mua một chai to mới tinh Đêm đó Tạ Hạc Ngữ cau mày ra khỏi phòng tắm, nói: "Vẫn không giống Dụ Văn không còn cách nào khác liền đưa cổ ra, nói: "Em ngửi anh đi Hồi nhỏ cùng nhau học tiểu học, trung học, trung học phổ thông, giờ trưởng thành lại cùng nhau vào đại học, sau này còn có khả năng làm việc trong cùng một thành phố Hai gia đình cảm thấy đây là duyên phận không gì sánh bằng, nghỉ đông về nhà, Tạ Gia Lâm và ba mẹ Dụ hô hào muốn tổ chức một bữa tiệc kết nghĩa cho hai đứa trẻ kết nghĩa kim lan Dụ Văn: " Tạ Hạc Ngữ: " Dụ Văn/Tạ Hạc Ngữ: "Tuyệt đối không thể Tạ Gia Lâm hỏi: "Có gì mà không thể Dụ Văn suy nghĩ một lát, sâu sắc nói: "Kết nghĩa kim lan phải chọn ngày tốt, hôm nay, đại kỵ Tạ Gia Lâm bị dọa, xoa xoa sau gáy, nói sẽ xem xét thêm rồi quay đầu lại xem lịch Tạ Gia Lâm vừa đi, Dụ Văn đã gấp đến độ đánh một bộ quyền anh quân sự, đi lòng vòng tại chỗ hai lần, nói: "Tạ Hạc Ngữ, mau bắt đầu dùng trí tuệ của em đi, nếu không chúng ta thật sự sẽ trở thành anh em đó…"
Sau khi Tạ Hạc Ngữ suy nghĩ cặn kẽ, tỏ vẻ thật sự không có cách nào, hay dụ Tạ Gia Lâm xuất gia đi đừng để ý tới chuyện đời thường nữa Dụ Văn: "… Em giỏi thật Họ đứng ngoài cửa bàn kế hoạch, mùa đông tuyết phủ trên cành cây, rơi vào mũ áo lông của Dụ Văn, anh dùng tay bốc ra chơi, chơi tới đỏ ửng năm ngón tay bị Tạ Hạc Ngữ nhét vào lòng "Không sao Tạ Hạc Ngữ nói: "Em sẽ không khuất phục, ba già cũng không thể làm gì được em Dụ Văn nghiêng qua hôn nhẹ lên khóe môi cậu Khi nói chuyện họ ôm nhau, đây là thói quen thường ngày của hai người, đôi uyên ương thường vô thức tiến lại gần nhau nhưng họ đã quên mất bây giờ mình đang ở đâu m thanh nhỏ từ phía sau làm cho Tạ Hạc Ngữ giật mình, cậu quay đầu nhìn lại thì thấy cái đầu trọc bóng loáng của ba già và đôi mắt trợn tròn như chuông đồng Tạ Gia Lâm cầm lịch, trên mũi còn đeo một cặp kính lão, có vẻ như đang nghi ngờ mình nhìn nhầm, liên tục nâng kính lên rồi lại hạ xuống, lặp đi lặp lại bốn năm lần Tạ Hạc Ngữ: "…"
Xác định mình không nhìn nhầm, ông từ từ thở ra, tay cầm không chắc lịch rơi xuống đất Dụ Văn cũng thò đầu ra, đầu tiên là nhìn xuống mặt đất, sau đó mới thuận thế ngẩng lên đối diện với ánh mắt thẳng tắp của Tạ Gia Lâm Dụ Văn: "…"
Gặp quỷ Tạ Gia Lâm không hổ danh là một ông chủ đã trải qua nhiều chuyện lớn nhỏ, từ kinh sợ đến chấp nhận chỉ ngắn ngủi mất có mười phút Mười phút sau, ông nhặt lịch dưới mặt đất lên phủi tuyết đi, biểu cảm bình tĩnh "Quay về sẽ chọn một ngày tốt để tổ chức tiệc đính hôn thôi Ông nói.