Bác cả họ Lương nghe thấy tiếng gọi, quay đầu lại thì thấy em gái mình cùng gia đình đang đứng ở cửa
"Em gái
Mọi người
"Vâng, bác Cả, tay cháu cũng bị gãy, vừa định đến bệnh viện kiểm tra, bác đi cùng cháu luôn nhé
Thế là ông ngượng ngùng giải thích: "Bác định cứ để vậy, rồi nhờ thầy lang trong đại đội dùng miếng ván cố định lại
"
"Ừ, Tiểu Nghiên, lâu rồi không gặp
Đứa nhỏ này miệng cứng lòng mềm, đây là đang quan tâm mình
Thẩm Nghiên cũng lên tiếng chào: "Bác cả
"
Lúc này, Thẩm Nghiên cũng lên tiếng
Nhưng mẹ Thẩm Nghiên đã nhanh tay mở cửa
Tuy không chấp nhặt với trẻ con, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn không thoải mái
Chân anh bây giờ không khám không được đâu
Nhưng lần này nghe Thẩm Nghiên nói, ông lại thấy dễ nghe hơn trước rất nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ Thẩm Nghiên ngồi xổm xuống, nhìn chân bác Cả
"
Thẩm Nghiên dứt khoát nói
" Bác cả có chút lúng túng, vốn định đứng dậy nhưng phát hiện bản thân cử động rất khó khăn
Hơn nữa, bây giờ Thẩm Nghiên đã giảm cân, trên người dường như không còn cảm giác nặng nề, béo ú nữa, nhìn tổng thể khiến người ta có thiện cảm hơn hẳn
Lúc này, mẹ Thẩm Nghiên cũng kịp phản ứng, đặt đồ đạc sang một bên, rồi khuyên nhủ: "Đúng đấy anh cả, tay Tiểu Nghiên cũng bị thương, anh đi cùng chúng tôi đến bệnh viện đi
"
Nói rồi bà tự mở cửa, dẫn theo hai đứa nhỏ vào trong
"
Nói xong, ông nhìn sang tay Thẩm Nghiên: "Tay cháu cũng bị gãy à
"Bác cả, chuyện này nghiêm trọng lắm, bác xem xương chân bác đã lòi ra ngoài rồi kìa
" Bác cả vừa nói vừa định đứng dậy
"
Bị cháu gái nói vậy, bác Cả có chút xấu hổ
Nếu bác không đi khám ngay, xương sẽ bị lệch, sau này bác sẽ khó đi lại đấy
"
Thẩm Nghiên: "
Mẹ Thẩm Nghiên lập tức quyết định
"
"Chuyện này
"Anh cả, chân anh thế này rồi sao còn chưa đi khám
"Anh cả, anh đừng cử động, em tự mở cửa được
Lúc này nhìn ánh mắt bác Cả nhìn mình, Thẩm Nghiên bỗng cảm thấy, hình như đối phương đang có cảm giác đồng bệnh tương liên với mình thì phải
"
Vừa rồi do kích động quá nên cô quên mất tay mình bị lợn giẫm phải rồi
Dù sao trước đây Thẩm Nghiên mắng người cũng rất khó nghe, lần trước ông đến vay tiền, Thẩm Nghiên còn mắng cả nhà ông một trận
cũng không có gì, chỉ cần đắp ít thuốc là được, không sao đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"
Bác cả vẫn còn do dự
"Đến lúc đó cần bao nhiêu tiền, em trả cho, anh đừng lo
"
Hiện giờ bà có tiền, cộng thêm con trai tự kiếm ra tiền, tuy số tiền trong tay không còn nhiều, nhưng tiền chữa trị này vẫn có thể lo được
Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng động ngoài sân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi người quay đầu lại, thấy một người phụ nữ trung niên đang chạy về phía này
Trên đầu đội một chiếc mũ rơm, nhưng có lẽ do phơi nắng quá lâu nên mặt đỏ bừng, đen đen đỏ đỏ, vài sợi tóc mái bay phấp phới trước trán, có thể thấy rõ trên đó đã có vài sợi tóc bạc.
