Lục lão gia tử lặng lẽ giơ ngón tay cái về phía Thẩm Nghiên
Hành động này của ông cụ bớt đi vài phần uy nghiêm, thêm vài phần đáng yêu
Thẩm Nghiên vốn còn hơi căng thẳng, lúc này cũng bật cười
Không nằm ngoài dự đoán, ông cụ cũng hỏi chuyện Thẩm Nghiên khi nào đi theo chồng
Nhưng vì là lãnh đạo, nên chỗ ở của ông cũng khác
Thậm chí cô còn nghĩ sẵn cách để phản bác lại
"
"Được, hai đứa tự có tính toán là được rồi
" Thẩm Nghiên khen ngợi từ tận đáy lòng
Thẩm Nghiên lập tức giơ ngón tay cái về phía ông cụ
"
Nói xong, anh bế Lục Cẩn Dương sang một bên, rồi tự mình nằm xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong phòng chỉ còn lại ba người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng tư thế ngủ của Lục Cẩn Dương thật sự quá kém
"
Ông cụ cũng phải về nhà khách nghỉ ngơi
Cháu cứ cố gắng làm việc, ông tin cháu nhất định làm được
Không ngờ ông cụ lại nói ra những lời này
Em sang bên cạnh nghỉ ngơi một lát đây
Hơn nữa, bây giờ nhìn Lục Tuân, không khí khó tránh khỏi có chút ngại ngùng
"
Thẩm Nghiên chỉ mỉm cười: "Thôi đi, đừng giỡn nữa
Không cần đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng không biết từ lúc nào, Lục Cẩn Dương đã nằm ngủ say sưa trên giường bệnh bên cạnh
Cô tự mình giải thích với ông cụ
"Bên kia Tiểu Dương ngủ hết rồi, hay là em sang bên này ngủ
"
Thẩm Nghiên không tiếc lời nịnh nọt
"Cảm ơn ông ạ
Ông đã trải qua thời kỳ đó, tư tưởng nhất định phải tiến bộ ạ
Lãnh đạo cũng đã nói, phụ nữ có thể đảm đương một nửa công việc xã hội
Trước đó, cô còn tưởng sau khi mình nói xong, ông cụ nhất định sẽ dạy dỗ mình, nói mấy câu kiểu như con gái thì nên coi trọng gia đình hơn
"
Bận rộn cả buổi sáng, lúc này cô cũng buồn ngủ
"
Không biết Lục lão gia tử có nhìn ra điều gì không mà cứ giục hai người đi đăng ký kết hôn
Lục Tuân nhìn Thẩm Nghiên, cười nói: "Đồng chí Tiểu Nghiên, làm tốt lắm
Nhưng ông cụ vẫn nói: "Hai đứa vẫn chưa đăng ký kết hôn đúng không
Cậu bé nằm dang rộng tứ chi, chiếm hết cả chiếc giường
Nói thêm vài câu nữa, Lục lão gia tử mới rời đi
"Như vậy cũng tốt
"
Thẩm Nghiên không ngờ ông cụ lại là một người cởi mở như vậy
Đến lúc đó, Lục Tuân xem khi nào có thể đi lại được thì đi đăng ký kết hôn đi
"Vâng ạ, chúng cháu biết rồi ạ
Ầm một tiếng, Thẩm Nghiên cảm thấy mặt mình đỏ bừng
Lục Tuân định lên tiếng, nhưng bị Thẩm Nghiên ngăn lại
Ông về đây
Anh ngoan ngoãn gật đầu đồng ý
Bây giờ mọi người đều đã đồng ý, cô cũng không còn áp lực gì nữa
Cô ấp úng nói:
"Không
Ông thật sự là một người ông có tư tưởng tiến bộ
Khi biết Thẩm Nghiên đã làm nhiều việc như vậy ở đại đội, ông không hề bất mãn vì cô không đi theo chồng, mà còn nhìn Thẩm Nghiên với vẻ khen ngợi
Vậy nếu ta không đồng ý cho cháu ở lại đại đội, chẳng phải là ta có tư tưởng lạc hậu sao
"
Giọng nói có chút trêu chọc của anh vang lên sau lưng Thẩm Nghiên
Ông cụ cố tình nghiêm mặt nói: "Ồ
Vì vậy, Thẩm Nghiên lấy cớ muốn ngủ để không phải nhìn Lục Tuân
Bản thân Lục Tuân đương nhiên không có ý kiến gì
"
"Hì hì, không thể nào ạ
Lục Tuân thấy cô không trả lời mình cũng không để ý
Nhìn Thẩm Nghiên ngủ quay lưng về phía mình, nhưng vành tai đã đỏ ửng, anh như tìm thấy niềm vui gì đó
Thẩm Nghiên ổn định lại tâm trạng, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ
Lục Cẩn Dương ngủ không ngoan, chẳng mấy chốc đã ôm chầm lấy Thẩm Nghiên
Thẩm Nghiên đang ngủ ngon lành, bỗng cảm thấy mình như đang ôm một lò lửa vậy.
