Đứa nhỏ này cứ tưởng mẹ là như vậy, mẹ không quản con chính là mẹ tốt
"Vậy cháu nói xem tại sao tiểu thẩm thẩm lại quản cháu
"
Lục Cẩn Dương mở to đôi mắt đen láy, mím chặt môi không nói
Thẩm Nghiên thở dài
"Vì cô lo lắng cho cháu
Thẩm Nghiên quay đầu nhìn Lục Cẩn Dương
Thẩm Nghiên chỉ đành tiếp tục giải thích: "Đó là vì cháu không chịu ăn cơm, cũng không chịu ăn rau
Trẻ con ở độ tuổi này đang trong giai đoạn phát triển, nếu dinh dưỡng không cân bằng, sau này không cao lên được là một chuyện, sức đề kháng của đứa nhỏ cũng kém
Tuy đứa nhỏ này trông nhỏ con, nhưng trọng lượng vẫn ở đó, Thẩm Nghiên sẽ không chiều theo ý cậu bé
" Nói xong, cậu bé còn ưỡn ngực
"Cháu thấy không
Cháu thấp hơn những bạn nhỏ cùng tuổi đấy
"Thôi nào, chỉ là để bác sĩ khám thôi, không phải tiêm đâu
" Cậu bé nhận lấy kẹo rồi chạy đi
Chính là vì cô sợ có kẻ xấu bắt cóc cháu, cũng sợ cháu chạy ra đường bị xe tông, nên cô mới chạy ra ngoài
"
Cậu bé giơ một tay ra: "Cháu năm tuổi ạ
Cháu không nhận ra sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"
Con trai, đặc biệt là con trai ở độ tuổi này, cũng biết so sánh, đầu tiên là chiều cao, dù ở thời đại nào cũng rất quan trọng
Bạn nhỏ lúc nãy còn nhỏ hơn cháu, nhưng lại to con hơn cháu
Viên kẹo này là phần thưởng cho cháu
"
"Cảm ơn cô ạ
Cậu bé lập tức cảm thấy bị tổn thương, rồi đưa tay ra đòi Thẩm Nghiên bế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước đây, bác sĩ nói không kiểm tra ra vấn đề gì, nhưng lúc này, bác sĩ vừa kiểm tra đã nói cậu bé bị suy dinh dưỡng
"Là cha mẹ, phải cho con ăn nhiều thịt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chính là vì cháu không chịu ăn uống đàng hoàng nên mới thấp như vậy
"Vậy cô còn muốn cháu đi khám bệnh
"
Lần này, Lục Cẩn Dương không còn phản kháng nữa, mà chỉ nghiêng đầu suy nghĩ
" Cậu bé bĩu môi, nói với vẻ bất mãn
"Năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi
"
Lục Cẩn Dương nhìn cánh tay và bàn tay nhỏ bé của mình, cũng nhận ra hình như mình thật sự nhỏ con hơn người khác
Chỉ cần có thể cao lên, cháu không sợ đau đâu
Cháu nói xem tại sao cô lại ra ngoài tìm cháu
"Được rồi, cảm ơn cháu đã trả lời
Thẩm Nghiên nhìn Lục Cẩn Dương bên cạnh
"Tiểu thẩm thẩm, cô đưa cháu đi tiêm đi
" Nhìn thấy viên kẹo sữa, mắt cậu bé sáng rực
Cô đưa cậu bé đi khám
Thúc thúc muốn cháu đi khám bệnh là muốn cháu cao lên, chẳng lẽ muốn cháu cao lên cũng là hại cháu sao
Cháu thấy tiểu thẩm thẩm ra ngoài quản cháu là sai sao
"Chào cháu, cô đố cháu một câu nhé, nếu cháu trả lời đúng, cô sẽ cho cháu viên kẹo sữa này
"
Nói xong, cô không bế cậu bé, mà trực tiếp nắm tay cậu bé đi đến bệnh viện
Đúng lúc này, có một cậu bé mũm mĩm chạy ngang qua, Thẩm Nghiên lấy ra một viên kẹo, dỗ dành cậu bé lại gần
"
Cậu bé nhắm chặt mắt, vẻ mặt anh dũng hy sinh, khiến Thẩm Nghiên không khỏi bật cười
Cậu bé này có lẽ còn nhỏ hơn Lục Cẩn Dương một chút, nhưng dù là chiều cao hay vóc dáng đều lớn hơn cậu bé một vòng
"
"Vâng ạ
Vì là bệnh viện quân đội, bác sĩ cứ tưởng đây là người nhà của quân nhân, liền bắt đầu phê bình Thẩm Nghiên
"
Bác sĩ nói một tràng, Thẩm Nghiên cũng không tiện giải thích, cuối cùng chỉ đành bất lực chấp nhận
Đợi đến khi nghe bác sĩ lải nhải xong, cô mới thở phào nhẹ nhõm
Còn có răng của Lục Cẩn Dương, vì ăn quá nhiều kẹo, trước đây lại không có thói quen đánh răng, nên bị sâu răng đầy miệng.
