Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Anh Lục Ban Ngày Lạnh Lùng, Ban Đêm Quỳ Gối Dỗ Vợ

Chương 367: Cảm Giác Anh Nhà Cậu Từng Giết Người Trên Chiến Trường




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ thì cô tin rồi, cô gái này đúng là kinh nghiệm thực chiến thì không có, nhưng lý thuyết thì đầy mình
Cô giơ ngón tay cái với Ôn Thành Lan
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tớ phục cậu rồi
"
"Không cần cậu phục, tớ muốn cậu nhớ kỹ, sau này không được ngốc nghếch, ở nhà chỉ biết làm việc, biết chưa
"
"Rõ
"
"Được
Quả thực là khí thế của Lục Tuân quá mạnh mẽ
Đợi đến lúc trở nên tỉnh táo, cô mới phát hiện Lục Tuân vẫn luôn ngồi một mình bên ngoài
"
Lúc này, Ôn Thành Lan lại như nghe được bí mật động trời gì đó, trố mắt nhìn Thẩm Nghiên
Bạch Tương, cô nàng thỏ trắng, càng sợ hãi hơn, hận không thể cuộn mình thành một cục
Vì vậy, lúc này thấy Ôn Thành Lan sợ hãi như vậy, cô có chút tò mò muốn xem cô ấy định nói gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rồi cô nghe thấy Ôn Thành Lan, người vừa rồi còn khuyên cô sau này đừng cắm đầu cắm cổ làm việc, đừng hầu hạ đàn ông như ông tướng, bỗng nhiên thay đổi 180 độ, vẻ mặt đầy ẩn ý khuyên nhủ: "Haiz, Tiểu Nghiên à, tớ rút lại lời nói vừa rồi
Ở trang trại nuôi heo một lúc, thấy tâm trạng của heo nái có vẻ rất tốt, Thẩm Nghiên yên tâm
Giờ cô ấy có chút đồng cảm với Thẩm Nghiên rồi
Ôn Thành Lan vừa rồi còn mạnh bạo, ra dáng chị cả tâm lý bao nhiêu, thì bây giờ lại rụt rè bấy nhiêu
c người trên chiến trường
Tớ thấy, nếu sau này cậu theo anh ấy đến đơn vị, không có việc làm, thì việc nhà mình có thể làm thì cứ làm, đàn ông cũng không dễ dàng gì
Cô thấy Lục Tuân bị thương cứ như con hổ đã thu hết móng vuốt, chẳng có gì đáng sợ cả
" Thẩm Nghiên lại không sợ Lục Tuân đến vậy
"
Cái khí thế này, chỉ cần ngồi cạnh cũng thấy sợ hãi, cứ như Diêm Vương sống vậy

Sau đó, dưới sự dìu đỡ của Thẩm Nghiên, anh tập tễnh về nhà
Khiến người ta có chút
"Thế thì sao
Chắc chắn là không rồi
Sau đó, cô mới nhớ ra, kéo Ôn Thành Lan đến ngồi cùng anh để làm quen
"
Rồi cô lại nghe thấy Ôn Thành Lan nói: "Tớ chủ yếu là sợ, cậu bảo anh ấy làm việc, lỡ người ta nổi giận, đánh cậu thì sao
"
Thẩm Nghiên: "Cậu có nghe thấy mình đang nói gì không vậy
"
Thẩm Nghiên lập tức trợn tròn mắt
"
Thẩm Nghiên nghiêm túc đáp
Về đến nhà, Thẩm Nghiên ra vườn rau phía sau hái rau, rồi đặt ngay trước mặt Lục Tuân
Không biết sống chung với người như vậy thì cảm giác thế nào nhỉ
Thể hình của cậu, cũng không chịu nổi một đòn của người ta đâu
ế
không tự chủ được mà sợ hãi

Sau đó, thấy cũng không còn sớm nữa, phải về nhà nấu cơm, nên Thẩm Nghiên định dẫn Lục Tuân về
Nhưng Thẩm Nghiên không để ý đến cô ấy, mà quay sang nhìn Lục Tuân: "Chúng ta về thôi anh
Hơn nữa, bây giờ bọn tớ còn chưa ngủ chung nữa kìa, chuyện sau này còn chưa biết thế nào, cậu đừng lo lắng lung tung nữa
Ôn Thành Lan còn lén lút kéo Thẩm Nghiên sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Cảm giác anh nhà cậu từng g
"Thôi đi, người mà anh trai tớ tìm cho tớ, là loại người sẽ đánh vợ sao
Chắc ngày nào cũng nơm nớp lo sợ
i
"
Khóe miệng Lục Tuân lúc này hiện lên ý cười, cứ như vừa rồi không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người
"Anh biết nhặt rau chứ
Anh nhặt rau giúp em nhé, em đi nấu cơm
"
"Được
" Lục Tuân nhìn đống rau trước mặt, sảng khoái nhận lời
Thẩm Nghiên cũng không để ý đến biểu cảm của anh, đặt giỏ rau xuống rồi đi nấu cơm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.