Chương 67: Giang thiếu là người có tố chất làm nên đại sự Buổi sáng bảy giờ rưỡi, cách giờ mở phiên tòa còn nửa tiếng.
Tiếng ồn ào trong đám đông đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô."Mau nhìn! Xe quân đội!"
Đám người nghe thấy tiếng liền nhìn lại, quả nhiên, giữa đường xuất hiện ba chiếc xe quân đội màu xanh ô liu đang chạy với tốc độ cao.
Trong nháy mắt, vô số camera đồng loạt hướng về phía chiếc xe quân đội đang chạy tới.
Những cư dân mạng đang theo dõi trực tiếp trên các trang báo lớn lập tức trở nên sôi trào."Vãi! Xe quân đội cũng ra mặt?""Trời! Ngầu vậy?""Có ai biết không, cần bối cảnh như thế nào mới được hưởng loại đãi ngộ này?""Cái này... nếu mà ở thời cổ đại thì phải là hoàng thân quốc thích rồi phải không???""Sáng sớm đã giật mình, kết hợp với các dấu hiệu trước đó thì người này ít nhất cũng phải là một thái tử gia!""Mau nhìn! Dãy siêu xe đi phía sau xe quân đội kìa... Má ơi! Lão tử cả đời chưa từng thấy nhiều siêu xe như vậy!"...
Oanh!
Một đoàn siêu xe nối đuôi nhau từ xa chậm rãi lái đến, tiếng gầm rú chỉnh tề tựa như tiếng hổ gầm rồng ngâm, vang vọng cả bầu trời.
Tê, hoàn toàn tê liệt.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc tột độ trước cảnh tượng này.
Đây là cái đội hình nghịch thiên gì vậy? Xe quân đội lại đi cùng với đội siêu xe? Rốt cuộc là đang khoe vũ lực hay là khoe tài lực thế hả!!
Các phòng phát sóng trực tiếp của các trang báo lớn càng thêm sôi động.
Cách xuất hiện phô trương như vậy, cấp trên không ai quản sao? Mấy chục chiếc siêu xe cùng nhau nẹt pô trên đường không sợ làm phiền người dân sao? Không sợ làm tan nát lòng tự tin của những dân mạng đơn thuần này sao?
Nhưng rất nhanh họ liền hiểu ra vì sao cấp trên lại không can thiệp.
Bởi vì... cấp trên cũng có mặt ở đây.
Ngay lúc mọi người đang tập trung chú ý vào xe quân đội và đội siêu xe thì mấy chiếc xe Hồng Kỳ và A6 đang đỗ sát bên đường đột nhiên mở cửa.
Hơn chục người đàn ông trung niên khí chất bất phàm, mặc áo vest hành chính và áo sơ mi lần lượt bước xuống xe.
Mà Triệu Đông Sơn ở gần đó nhất khi nhìn thấy mặt của đám người này suýt chút nữa thì tròng mắt lọt ra ngoài.
Vãi chưởng?! Bí thư Thị ủy Kinh Thành?
Lão thiên gia ơi! Bộ trưởng Bộ công an cũng tới?
Cái này mẹ nó... Làm sao còn có cả nghị viên nội các? Khoan đã... người kia là Tỉnh trưởng tỉnh Giang Nam?
Từng vị Đại tướng ở biên cương, các quan chức lớn lần lượt xuất hiện, khiến bầu không khí hiện trường trở nên căng thẳng đến cực độ.
Mồ hôi hột to bằng hạt đậu chậm rãi chảy xuống từ trán của Triệu Đông Sơn, rơi xuống đồng phục cảnh sát.
Giờ phút này, hắn thừa nhận, hắn thật sự luống cuống rồi.
Với tư cách là người phụ trách an ninh và cảnh giới hiện trường, giờ phút này nội tâm của hắn không thể dùng từ hoảng loạn để diễn tả được, đơn giản là hoảng sợ đến nổ tung trời!
Nhiều nhân vật lớn cùng nhau xuất hiện như vậy, nếu xảy ra chút tình huống bất trắc nào thì cái ghế Cục trưởng cảnh sát của mình chắc chắn sẽ tan tành!
Nghĩ đến đây, Triệu Đông Sơn vội vàng lấy bộ đàm bên hông, bắt đầu liên lạc với Tiểu Lý ở đầu dây bên kia."Alo alo, Tiểu Lý, ta là Triệu Đông Sơn, ngươi bây giờ lập tức! Lập tức! Về cục cảnh sát! Điều toàn bộ nhân viên cảnh sát có thể huy động đến đây cho ta, ngoài ra liên hệ với mấy chi cục khu vực lân cận, để họ điều quân tới cho ta, điều được bao nhiêu thì điều bấy nhiêu! Nhớ kỹ, phải nhanh lên..."...
Ở phía bên kia, xe quân đội chậm rãi dừng sát lề đường, hơn chục binh lính vũ trang đầy đủ bước xuống xe dọn đường, họng súng đen ngòm tỏa ra hàn khí khiến những người đang hóng chuyện xung quanh vô thức lùi lại mấy bước.
Rất nhanh, đội siêu xe cũng tới trước mặt mọi người, nhưng do số lượng siêu xe quá nhiều, lề đường căn bản không đủ chỗ đậu nên phần lớn các xe đều chọn đỗ trực tiếp giữa đường, nhìn thoáng qua có chút khí thế.
Dù sao thì đoạn đường này đã bị cảnh sát phong tỏa toàn diện rồi, đỗ xe kiểu gì cũng không ảnh hưởng đến giao thông.
Lúc này, Lâm Quang Phú bước xuống từ chiếc Rolls-Royce Silver Wraith khác biệt hẳn với những chiếc siêu xe xung quanh, cảnh tượng này như thể ra lệnh cho toàn bộ siêu xe, các cánh cửa xe đồng loạt mở ra, một đám vệ sĩ mặc âu phục đen kịt vội vã xuống xe."Má ơi! Lão gia tử nhà họ Lâm?"
Trong đám đông lại vang lên một tiếng kinh hô.
Mấy người hóng chuyện lúc này mới hoàn hồn.
Người đứng đầu tập đoàn tài chính Lâm Thị... Lão gia tử Lâm Quang Phú sao lại đến đây?
Hiểu rõ về độ hot của vụ việc, các phương tiện truyền thông đồng loạt hướng ống kính về phía Lâm Quang Phú, miệng thì thao thao bất tuyệt giải thích."Thưa quý vị khán giả, một tin tức quan trọng! Thủ phủ Hoa Quốc Lâm Quang Phú đã xuất hiện tại hiện trường, quý vị thấy đấy, đội siêu xe kia chính là của ông ấy, nhưng bây giờ sắp mở phiên tòa rồi, sao vẫn chưa thấy bóng dáng Giang thiếu trong truyền thuyết đâu? Liệu có ẩn tình gì ở đây không?""Chúng tôi sẽ tiếp tục phát sóng trực tiếp tại hiện trường, để cùng mọi người chờ đợi Giang thiếu bí ẩn đến!"...
Trong xe quân sự, Giang Kiến Quốc nhìn thời gian trên cổ tay, tốt bụng nhắc nhở."Cháu trai, không còn sớm nữa rồi, đi thôi!""Vâng, được." Giang Lâm đáp lời.
Cửa xe mở ra, đám vệ sĩ trong nháy mắt ùa đến, đồng thanh hô lớn."Giang thiếu gia!"
Âm thanh vang dội như muốn xé tan bầu trời, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Giang thiếu bí ẩn cuối cùng cũng xuất hiện?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Giang Lâm chậm rãi bước xuống xe quân sự, vẻ mặt lạnh lùng và điềm tĩnh như băng sơn vạn năm.
Gần như cùng lúc đó, vô số camera đồng loạt hướng về phía xe quân sự.
Khuôn mặt tuấn tú vô song của Giang Lâm cũng cuối cùng xuất hiện trên các trang mạng xã hội.
Giọng của người dẫn chương trình kích động, xen lẫn sự sắc bén, nhưng sự sắc bén này không ảnh hưởng chút nào đến hiệu quả theo dõi của cư dân mạng."Các bạn khán giả! Giang thiếu bí ẩn trong truyền thuyết cuối cùng đã xuất hiện! Quá đẹp trai đi!!"" Trên các diễn đàn trực tiếp, cư dân mạng lúc này hoàn toàn sôi trào."Ngọa tào! Ngọa tào! Ngọa tào! Đẹp trai vậy sao???""Dù anh ta rất giàu... Nhưng... Thôi được rồi, ta thừa nhận hắn đẹp trai hơn ta...""Mẹ nó, chuyện này là trò đùa quốc tế à? Trần Giai Di bị mù mắt hay sao? Thiếu gia đỉnh cấp đẹp trai như vậy mà không trân trọng? Đi theo đuổi mấy thằng minh tinh lưu lượng làm gì?""Quá là kinh thiên động địa, trên mạng đồn Giang Lâm đẹp trai, ta đã chuẩn bị tâm lý rồi... nhưng thật sự không ngờ rằng hắn đẹp trai đến vậy? Vậy thì chúng ta còn sống sao đây?!""Thiếu gia!!! Thiếu gia làm ấm giường cần nha hoàn không? Em làm được!""Giang thiếu, em biết phun nước, biết anh anh anh, nhìn em nè!""Ô ô ô, từ nay về sau chỉ follow Giang thiếu gia thôi, dù có sập phòng thì ta cũng follow!""Ta cảm giác Giang thiếu giống như kiểu nhân vật chính tự mang hào quang, đi đến đâu đều tỏa sáng rực rỡ, giống như hoàng tử bạch mã trong giấc mơ của ta... vừa đẹp trai vừa nhiều tiền."...
Vừa xuống xe, phản ứng đầu tiên của Giang Lâm là nhìn về phía đám người trung niên mặc áo vest hành chính cách đó không xa, trong đó có đại bá, đường thúc mà hắn quen... và mấy vị quan chức lớn mà hắn chưa từng gặp.
Rất hiển nhiên, hôm nay những người này đều đến để đứng sau ủng hộ hắn.
Giang Lâm gật đầu với đám người tỏ ý, sau đó cùng với ông ngoại Lâm Quang Phú và tam thúc Giang Kiến Quốc đi về phía đại sảnh tòa án trong sự hộ tống của mấy trăm vệ sĩ và binh lính...."Lão Giang, cậu em trai của nhà các người không tệ, giữ được bình tĩnh, gặp nguy không loạn, là người có tố chất làm nên chuyện lớn đấy."
Bí thư Thị ủy Kinh Thành Chu Kỷ Phong nghiêm nghị nói với Giang Sênh."Ha ha, ông quá lời rồi, Giang Lâm vẫn còn nhỏ, sau này phải từ từ bồi dưỡng, nhưng ngược lại phải cảm ơn nhà họ Chu và họ Diệp, trong lúc khẩn cấp mà còn sắp xếp thời gian đến đây một chuyến." Giang Sênh cười ha hả mở miệng, trong mắt không che giấu được vẻ kiêu ngạo.
Vừa rồi vẻ mặt bình tĩnh của Giang Lâm thực sự làm hắn nở mày nở mặt, đây mới là dáng vẻ đại thiếu của nhà họ Giang!
Khác hẳn với đám thiếu gia nhà họ Tần và Diệp, suốt ngày cà lơ phất phơ, không làm việc đàng hoàng, gần đây còn nghe nói nhuộm tóc vàng, cắt kiểu smart..."Sao có thể nói như vậy được, Giang, Tần, Diệp vốn là thế gia, giúp đỡ lẫn nhau là đương nhiên... Chỉ tiếc là... thằng nhãi ranh nhà ta... Haizz! Nếu nó có được một nửa như cậu nhà này thì tốt!"
Chu Kỷ Phong vừa nhắc đến đứa con trai của anh trai mình là lại tỏ vẻ tiếc nuối không nguôi, Giang Sênh thấy vậy thì vui mừng trong lòng."Được rồi, chúng ta cũng vào trong thôi, phiên tòa sắp bắt đầu rồi.""Được, vào trong thôi."
Một nhóm mười ba người dưới sự hộ tống của đông đảo cảnh sát tiến vào đại sảnh tòa án.
Triệu Đông Sơn hấp tấp đi theo phía cuối, sợ sẽ để lại ấn tượng không tốt cho mấy vị lãnh đạo này....(Gõ hai nghìn năm trăm chữ, một hơi đăng, ngón tay đánh máy sắp gãy, mọi người trong nhà cầu phiếu đề cử ô ô ô!)
