Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Áo Cưới Đu Idol Lưới Bạo Ta? Kinh Thành Thế Gia Cùng Ra Tay

Chương 98: Nhìn huấn luyện quân sự




"Giang thiếu...

Lý thiếu...

Các người cái này..."

Tổng huấn luyện viên tươi cười bồi đi đến trước mặt hai người, trong giọng nói pha lẫn mấy phần cẩn trọng.

Hai vị đại thiếu đến, thật sự khiến hắn cảm thấy sợ hãi.

Phải biết... hai nhà này vừa rồi ở trước mặt mọi người, đã đem một đám lãnh đạo trường học tống vào hết.

Đến cả những học sinh ngày thường ngạo mạn kia cũng không thể thoát khỏi.

Đây không phải là những huấn luyện viên nhỏ bé như bọn hắn có thể trêu chọc được a...

Giang Lâm nhìn ra vẻ sợ hãi sâu trong đáy mắt của tổng huấn luyện viên, bất đắc dĩ cười một tiếng, chủ động lên tiếng giải thích."Huấn luyện viên không cần khẩn trương, ta chỉ là đến xem bạn của ta, không có ý gì khác."

Nói xong, Giang Lâm hướng về phía hàng đầu của đội ngũ, nơi có một thiếu nữ đang chải tóc hai đuôi ngựa, tướng mạo luôn vui vẻ đáng yêu, bị chiếc mũ rộng vành che khuất mắt.

Tần Mộng Dao cảm nhận được ánh mắt này, vô ý thức kéo vành nón xuống thấp hơn, dưới lớp áo rằn ri, gương mặt của thiếu nữ dần dần ửng hồng, xuyên thấu qua làn da trắng nõn, lộ ra vẻ mềm mại phấn nộn, tựa như một quả đào mật mọng nước óng ánh, khiến người ta không nhịn được muốn nhẹ nhàng cắn một cái.

Tổng huấn luyện viên hiểu ý."Được...

Được, Giang thiếu cứ tự nhiên!"...

Những học sinh ở gần đó, nghe được nội dung hai người nói chuyện, vội vàng theo ánh mắt Giang Lâm nhìn theo, ngọn lửa bát quái trong lòng mọi người cháy bừng bừng."Giang thiếu có bạn sao?

Ở đâu?

Ở đâu?!""Ô ô ô, không biết là nam sinh hay nữ sinh...

Nếu là nam sinh thì tốt nhất...

Nữ sinh... ta cũng không phải không thể tiếp nhận...""Giang thiếu hình như đang nhìn mình, có phải là hắn thích mình không, lát nữa hắn tỏ tình thì mình có nên đáp ứng hay không đây...

Đáp ứng ngay có khi nào lộ ra mình quá dễ dãi không?

Ai...

Thật là xoắn xuýt quá đi, sau này con cái lấy tên gì đây?

Hầy...

Giang Đại Bảo thì thế nào??""Ờ...???

Năng lực não bổ của cậu nghiêm túc đấy hả??!""Chắc Giang thiếu cũng không nghĩ tới, hắn chỉ liếc mắt đám người một chút, đã không hiểu ra sao có thêm cả con trai...""Nhưng mà Giang thiếu đẹp trai thật sự..."...

Tiếng nghị luận của đám học sinh mới không lớn không nhỏ, lại vừa vặn lọt vào tai Giang Lâm và Lý Điền Thất.

Lý Điền Thất thừa nhận hắn có chút ghen tị, mình dù sao cũng là con trai thủ phủ Ma Đô, một phú nhị đại hàng đầu mà, vì sao mọi người không thể tập trung ánh mắt vào người hắn chứ?

Hắn so với lão Giang giỏi tán gái hơn nhiều á!

Các em khóa dưới không tin có thể thử xem!

Nghĩ đến đây, Lý Điền Thất chua chát mở miệng nói."Lão Giang, trước đây cậu nói chỉ có mình ta là huynh đệ, hiện tại sao lại có thêm bạn mới?""Thật thà khai báo, là nam sinh hay là nữ sinh!"

Giang Lâm kinh ngạc liếc nhìn đối phương, vẻ mặt có chút thâm ý: "Ngươi có vấn đề hay là ta có vấn đề?

Ngươi cảm thấy ta rảnh đến phát chán mà chạy tới nhìn một gã đàn ông sao?"

Nghe vậy, biểu tình Lý Điền Thất cứng đờ, lập tức giơ chân nói."Ta nói này!

Tên này không trượng nghĩa!

Mẹ nó, thảo nào cậu không liếc Trần Giai Di!

Thì ra... cậu cua được em khóa dưới rồi!""Vậy cái kia... em khóa dưới kia của cậu thế nào, cho huynh đệ nhìn chút coi, huynh đệ giúp cậu kiểm định một chút!"

Giang Lâm liếc mắt, không thèm phản ứng đối phương, một mình đi đến đài chủ tịch, tìm một chỗ ngồi xuống, nơi này đứng cao, nhìn xa, có thể nhìn toàn bộ thao trường...

Là một vị trí ngắm cảnh tuyệt hảo."Aiyo, đừng nhỏ mọn như vậy mà, cho huynh đệ nhìn chút thôi, nhận mặt.

Để sau này lúc ta tán gái không bị nước lũ dâng lên đền Long Vương, hóa thân thành Gotham Joker."

Lý Điền Thất nhanh chân đuổi theo, sát bên Giang Lâm ngồi xuống, đổi thành vẻ mặt đau khổ cầu xin.

Hắn nói thật, hắn xác thực dự định tìm một mối tình ngọt ngào.

Về phần tìm ai...

Ừm...

Vẫn chưa gặp được người thích hợp.

Ý nghĩ của hắn rất đơn giản, chỉ cần tính cách cô gái tốt, thiện lương, không quá phù phiếm là được, còn về tướng mạo...

Nhìn vừa mắt là được.

Là một tên chuunibyou mắc chứng cuồng cấp cuối siêu cấp phú nhị đại, tình yêu của hắn là như vậy đấy, rất thuần túy.

Dù là điều kiện bản thân đã rất ưu việt, nhưng Lý Điền Thất vẫn có một nỗi lo.

Đó chính là sợ cùng Giang Lâm đụng hàng!

Nhỡ đâu hắn đang theo đuổi cô gái, lại trùng hợp chính là cô gái Giang Lâm...

Hoặc Giang Lâm cũng đang tán tỉnh đối phương...

Chẳng phải mình ngay tại chỗ hóa thân thành Joker, trở thành đề tài bàn tán của sinh viên Ma Đô sau bữa cơm sao?

Mình thì cũng trâu bò, nhưng chắc chắn không thể trâu bò bằng Giang Lâm được!

Cho dù là Trương Khải Minh thích cô nào, hắn còn dám đoạt, nhưng Giang Lâm thì khác à, thân phận địa vị đã thế, lại thêm quan hệ hai người không đáng là bao.

Tục ngữ có câu, vợ bạn không thể trêu vào!.....

Có lẽ cảm thấy đối phương nói có lý, Giang Lâm gật đầu cười nói: "Ta cùng người ta hiện tại vẫn chỉ là bạn bè bình thường...

Một lát nữa có thể cho ngươi gặp mặt nhận quen.""Biết đâu ngày nào đó ta lại muốn yêu đương thì sao?""Vậy cũng tốt, vậy cũng tốt!

Vẫn là lão Giang cậu thông tình đạt lý!

Khéo hiểu lòng người!

Phong lưu phóng khoáng!

Ngọc thụ lâm phong..."

Lý Điền Thất vui vẻ khoác vai Giang Lâm, miệng không ngớt lời ca ngợi, khiến Giang Lâm nghe mà thấy ngượng ngùng.

Cái này cũng khoa trương quá rồi........

Thấy Giang Lâm và Lý Điền Thất hai người ngồi trên đài hội nghị cười nói vui vẻ, xem ra chỉ là đến xem mà thôi.

Đám huấn luyện viên rốt cuộc cũng an tâm tổ chức huấn luyện quân sự.

Chẳng mấy chốc, đội ngũ tân sinh lớn như vậy đã bị chia làm hơn mười phương đội, do huấn luyện viên riêng đưa đến khu vực được phân định để tiến hành huấn luyện.

Nội dung chính của ngày đầu tiên huấn luyện quân sự là tư thế đứng nghiêm.

Đại học Ma Đô cũng không ngoại lệ.

Ánh mặt trời ban mai lên cao, ánh nắng vàng chiếu lên những khuôn mặt non nớt của các sinh viên mới.

Trên đường chạy nhựa, trong bãi cỏ, đứng thẳng những thân ảnh ngay ngắn.

Huấn luyện viên tay chắp sau lưng, đi tới đi lui giữa đội ngũ, thỉnh thoảng lớn tiếng quát: Còn nhúc nhích?

Còn nhúc nhích hả?!

Nói ngươi đó!

Gió sớm thổi qua, làm bay lên những lọn tóc mai của các bạn nữ, làm tung bay vạt áo rộng của các bạn nam.

Khoảnh khắc này, gáy của những bạn học đứng ở hàng đầu trở thành cánh cửa bước vào một thế giới mộng tưởng khác cho phần lớn các sinh viên.......


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.