.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
BÁ VÕ - KHAI HOANG

Chương 95: Quy củ (2)




“Chỉ là. . . ta thấy hơi kỳ lạ!” Lúc này, Lục Loạn Ly lại mở miệng tiếp, giọngnói của nàng còn ẩn chứa vẻ khó hiểu: “Một tháng trước, mặc dù Long Hành cóthể đánh Thiết Tiếu Sinh trọng thương, nhưng đó là do Thiết Kỳ Bang có ‘nộiquỷ’ (nội gian), đã trộm thiết giáp của Thiết Tiếu Sinh trước trận chiến. Chứthật ra thì thực lực của Long Hành vẫn kém Thiết Tiếu Sinh nửa bậc.”“Long Hành biết rõ mình không phải đối thủ của Thiết Tiếu Sinh, vì sao còndám qua sông, chạy đến Cổ Thị tập này để gây sự với ngươi? Đây há khôngphải là tự tìm đường chết sao? Ta dám đánh cược là, bây giờ người của ThiếtKỳ Bang đang vây quanh ba tầng trong và ba tầng ngoài của Cổ Thị tập rồi.”Sở Hi Thanh hơi cau mày lại.Đây chính là một trong những nguyên nhân làm cho hắn lo lắng.Nghe đồn rằng, Long đại công tử độc ác giả dối, trí kế đa đoan, há lại làm raloại chuyện ngu xuẩn như này?Nhưng đúng lúc này, một âm thanh đột nhiên vang lên: “Kiến giải của cô nươngthật tốt.”Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, liền nhìn thấy vị Tả nha nội kia cầm quạt giấyđi qua.Không biết hắn đã thay một bộ quần áo khác từ lúc nào, tóc tai cũng được thanhlý, đã khôi phục dáng vẻ thong dong tiêu sái lúc trước.“Ta cũng đang thấy kỳ lạ, vì sao con ‘băng xà’ này lại dám chạy đến Miếu thịvào lúc này. Có thể là do tên này đang bị ép đến cuống lên rồi, Thiết Huyết PhùĐồ - Thiết Cuồng Nhân bất động như núi, chặt đứt toàn bộ con đường vậnchuyển hàng trên sông của Long gia, kho hàng của Long gia đã chồng chất mộtđống hàng, mỗi ngày đều tổn thất ít nhất là một ngàn lạng bạc.”Lúc này, đúng lúc có một đạo khí cương tán loạn bắn qua bên này.Tả Thanh Vân vẫn nhàn nhã và thản nhiên như không. Cô gái mặc áo tơi ở bêncạnh thì lại rút kiếm chém một cái, chém nát bấy đạo khí cương kia.Mí mắt Sở Hi Thanh giật một cái, lời nói hàm chứa cảm kích, chắp tay thi lễ:“Sở mỗ cảm ơn Tả nha nội đã che chở.”“Không có gì!” Tả Thanh Vân cười ha ha, đi qua nâng Sở Hi Thanh dậy: “Cũngkhông phải ta cố ý muốn cứu ngươi, mà chỉ là không chịu nổi họ Long kia cànrỡ ở trong Miếu thị này thôi.”Hắn liếc mắt nhìn hai bóng người đang giao chiến trên không trung, khóe mắthơi giật giật, sau đó lại làm như không thấy mà cầm quạt giấy chỉ về phía lươngđình: “Huống hồ hôm nay tiểu huynh đệ đã kiếm cho ta một số tiền lớn, kimngạch đặt cược đã lên đến 17,000 lượng bạc.”“Trừ đi số tiền khách thắng, cộng thêm những thứ bị hai tên khốn nạn kia làmhỏng, thì hôm nay bản nha nội kiếm được 7,300 lượng bạc.”Vì lẽ đó, dù hai người kia có đánh hỏng võ đài thì hắn cũng không đau lòng, võđài bằng đá thì đáng mấy đồng tiền?Còn về phần tửu lâu và mấy cửa hàng ở bên cạnh thì không phải sản nghiệp củanhà hắn, tất nhiên không cần để ý đến.Lúc này, có một vị trung niên áo đỏ ở bên cạnh Tả nha nội lấy một xấp ngânphiếu ra, đưa tay tay đến trước mặt Sở Hi Thanh: “Ba trận sinh tử lôi, tổng cộng120 lượng bạc, người thắng có thể rút một phần mười từ tiền đặt cược, tổngcộng là 850 lượng, xin mời Sở công tử vui lòng nhận cho.”“Cái này. . .”Sở Hi Thanh lấy làm kinh hãi, hắn nhìn xấp ngân phiếu kia, lại liếc nhìn Tả nhanội một cái, vẻ mặt hơi chần chờ.“Cầm đi!” Tả Thanh Vân thu quạt giấy lại, giọng nói hơi xúc động: “Tả mỗluôn luôn cho rằng, không có quy củ thì sẽ không thành tròn méo. Quy củ củaMiếu thị, bất cứ ai cũng không thể phá, tiểu huynh đệ ngươi cũng vậy.”Sở Hi Thanh lại càng bội phục người này hơn, hắn tiếp nhận xấp ngân phiếu rồilại chắp tay: “Nha nội phóng khoáng!”Tả Thanh Vân nghe vậy lại mỉm cười: “Chỉ là bảo vệ hai chữ ‘công đạo’ màthôi, bản nha nội không tập văn cũng chẳng luyện võ, nếu ngay cả hai chữ côngđạo cũng không có, thì làm sao có thể khiến cho nhiều anh kiệt ở dưới chướngcam tâm hiệu lực cho mình được.”Tiếp đó, hắn lại đổi giọng, ánh mắt hàm chứa vẻ gì đó mà nhìn Sở Hi Thanh:“Tiểu huynh đệ, không biết ngươi có hứng thú đánh mấy trận sinh tử chiến vì takhông? Bây giờ trong tay ta đang thiếu một hảo hán vô địch cửu phẩm nhưngươi.”Sở Hi Thanh hơi sững sờ, lòng thầm nói vị này thật là thẳng thắn, vừa cho lợiích xong thì mời chào luôn.Hắn hơi suy nghĩ một chút, rồi liền đáp lại: “Sở mỗ cũng có ý đó!”Hắn ăn tủy mới biết vị, cái sinh tử lôi này, một là có thể kiếm tiền, hay là có thểkiếm danh, quả thực là quá tuyệt vời.Dù Tả Thanh Vân không lên tiếng mời chào, thì hắn cũng sẽ chạy đến đánh vàitrận sinh tử lôi, kiếm lấy danh vọng và tiền tài, vì vậy sao phải do dự?Ngay khi Sở Hi Thanh nói xong, thì Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly ở bên cạnhđều hơi thay đổi sắc mặt.Lục Loạn Ly thầm nghĩ cái tên này thật là ngốc, ‘sinh tử lôi’ chính là một nghềnghiệp l**m máu trên lưỡi đao.Công nhận là Sở Hi Thanh rất mạnh ở trong hàng ngũ cửu phẩm, nhưng thếgian này có rất nhiều thiên tài mạnh hơn hắn, có thể nói là nhiều như sao trêntrời.Chỉ cần hắn gặp phải một người, thì sẽ mất mạng ở trên lôi đài ngay.Tu luyện bình thường không được hay sao?Hắn rõ ràng là có tiền đồ vô lượng, lại muốn đưa cổ đến dưới đao của ngườikhác làm gì.Sở Vân Vân thì hơi cau mày liễu, sau đó lại khôi phục bình thường.Sở Hi Thanh là nam nhân, cũng không phải là một đứa trẻ con.Hơn nữa, võ tu bọn họ muốn leo l*n đ*nh phong, thì phải mài giũa tâm cảnhgiữa sống và chết như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.