Người leo lên thuyền là một cô gái tầm hai mươi tuổi.Nàng mặt trắng như ngọc, môi đỏ như son, sắc mặt lạnh lùng và cao ngạo.Trước ngực và mông đều vểnh lên, làm cho bộ cung trang màu đỏ rực kia bị đẩylên thành một đường cong rất lớn.Cô gái này vừa lên thuyền, toàn bộ ánh mắt của tất cả nam tính ở trên khoangthuyền đều bị nàng hấp dẫn. Bọn họ không tự chủ được mà liếc mắt nhìn trộm,hoặc là nhìn chằm chằm vào nàng.Sở Hi Thanh là người đàng hoàng, hai mắt hắn nhìn thẳng, trong mắt chứa vẻthưởng thức phong cảnh ở phía trước.Đúng lúc này, hắn nghe thấy có một tiếng ‘đùng’ vang lên ở bên cạnh thuyền.Sở Hi Thanh lấy làm kinh hãi, liền ghé mắt nhìn qua.Phát hiện đó là một người đàn ông trung niên mặc quần áo viên ngoại, ngườinày bị vị phu nhân bên cạnh cho ăn một cái tát.Phu nhân kia trợn mắt lên nói: “Ngươi vừa nhìn chỗ nào?”Sắc mặt người đàn ông trung niên đỏ bừng, vẻ mặt tức giận, nhưng chung quyvẫn là giận mà không dám nói gì, chỉ có thể thu hồi ánh mắt.Sở Hi Thanh khẽ lắc đầu, lòng thầm nói người đàn ông này thật sự là quá to ganrồi, phu nhân ở ngay bên cạnh mà còn dám nhìn loạn.Tiếp đó, hắn liền nhìn thấy Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly ở bên cạnh đang nhìnmình với ánh mắt dị dạng.Sở Hi Thanh hơi ngẩn người, ý thức được hai cô bé này đã hiểu lầm.Hắn ho khan một tiếng: “Phong cảnh ở trên sông không tệ!”Lục Loạn Ly cười nhạo một tiếng, ánh mắt nhìn qua cô gái mặc cung trang kiavới vẻ khó chịu.Lòng thầm nói nữ nhân này có gì mà đẹp?Treo một đống thịt mỡ ở trên người, mặc kệ là tập võ hay là đánh nhau thì đềukhông tiện.Sở Vân Vân thì yên lặng lấy một cái bánh bao ra, sau đó cắn một miếng to.Bọn họ vội vã chạy đến đò ngang, cho nên mua bánh bao mà còn chưa kịp ăn.Cô gái mặc cung trang lên thuyền xong thì quét mắt nhìn qua một chút, sau đókhông khỏi cau mày.Trên khoang thuyền đã tràn đầy, nơi nào cũng đã có người ngồi.Đúng là có mấy vị nam tử đẩy mấy người bên cạnh ra rồi xoa xoa, cố gắng chenmột vị trí để cho nàng ngồi.Cô gái mặc cung trang lại làm như không thấy, nàng đi đến đầu thuyền, chắp taysau lưng rồi phóng mắt nhìn cảnh sông phía trước. Một thân quần áo bay phấpphới, tựa như có thể theo gió mà về.Đò ngang bắt đầu rời khỏi bờ, bắt đầu thuận gió ngược dòng mà đi.Con sông Thần Tú này rất rộng lớn, mặt sông phải đến mười dặm.Khi chiếc thuyền của bọn họ đi đến giữa sông, mới ngờ ngợ nhìn thấy thànhtrấn phồn hoa ở bên đối diện.Lục Loạn Ly dựa vào một bên mép thuyền, mặt mày hớn hả mà nói chuyện vớihai huynh muội Sở Hi Thanh.Nàng nằm vùng ở võ quán Chính Dương, bình thường không có đối tượng đểtán gẫu và nói chuyện phiếm, vì vậy mỗi lần tóm được Sở Hi Thanh thì nàngđều nói rất nhiều.Sở Hi Thanh cũng rất nể tình, hắn nghe Lục Loạn Ly khoác lác, bình luận cácloại võ học của các đại tông phái trong thiên hạ, còn có chuyện cũ của các nhânvật anh kiệt ở trên Thiên bảng và Địa bảng bây giờ, cũng cảm thấy khá thú vị.Bình thường Sở Vân Vân không thích nói mấy chuyện này với hắn, thỉnhthoảng sẽ phổ cập một số kiến thức về đại tông phái và giang hồ, triều đình,nhưng nói rất khô khan và không thú vị chút nào.Sở Vân Vân thì lại hoàn toàn không có hứng thú, nàng ăn bánh bao xong, liềnnhìn mặt xong đến thất thần.Mãi cho đến khi Lục Loạn Ly đề cập đến ba chữ “Tần Mộc Ca”, thì Sở VânVân mới liếc mắt nhìn qua một cái.“Thật đáng tiếc cho Tần Mộc Ca, nữ tử này là người có hy vọng đánh vỡ ‘giớihạn thần nhân’ nhất trong vòng ba mươi năm nay, nàng có hy vọng tiến vào siêuphẩm. Ta nhớ là tháng ba Luận Võ Lâu mới đưa nàng lên vị trí thứ sáu Thiênbảng, kết quả đến tháng tư thì Tần Mộc Ca xảy ra chuyện. Nguyên nhân cái chếtcủa bị này cũng rất khó hiểu, về kinh một chuyến liền bệnh nặng mà bỏ mình.”“Thái y viện của triều đình giải thích rằng, Tần Mộc Ca tu hành tiến triển quánhanh, sau khi chấp chưởng quân An Bắc thì trải qua rất nhiều đại chiến, chonên có rất nhiều ám thương, sinh nguyên tiêu hao hết. Tuy nhiên, không cónhiều người tin tưởng cách nói này, giang hồ có lời đồn là Kiến Nguyên đế ngấpnghé Nghịch Thần Kỳ và bảo tàng Liệt Vương trong tay Tần Mộc Ca, lại kiêngkị võ lực và quân An Bắc của Tần Mộc Ca, cho nên đã bố trí sát cục tại kinhthành. . .”“Không thể nào!” Một giọng nữ tính có hơi khàn khàn đột nhiên truyền đến, cắtđứt lời nói của Lục Loạn Ly.Mày kiếm của Sở Hi Thanh hơi nhướn lên, quay đầu nhìn về phía đầu thuyền,phát hiện cô gái mặc cung trang kia đang cười gằn mà nhìn về phía bên này.“Bệ hạ chính là tuyệt thế anh chủ, kế vị ba mươi năm không chỉ khôi phục quốcthổ của Đại Ninh, còn nam chinh bắc chiến, làm Đại Ninh Khuếch trương mườibảy ngàn dặm. Bây giờ, bệ hạ vẫn đang tuổi tráng niên, bá nghiệp chưa ổn, saocó thể làm loại chuyện đó vào lúc này?”“Hơn nữa, tháng tư năm nay, đúng lúc gặp Giác tộc phản loạn, toàn bộ phươngbắc đều rung chuyển không yên, Kiến Nguyên đế càng không vì mấy thứ hư vômờ mịt như Nghịch Thần Kỳ và bảo tàng Liệt Vương mà tự chặt tay mình.”