.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
BÁ VÕ - KHAI HOANG

Chương 79: Giả bộ




Sở Hi Thanh âm thầm ‘chậc’ một tiếng, thu hồi tầm mắt lại.Hắn nâng từng người ở xung quanh dậy, giọng nói ôn hòa: “Mời các vị đứnglên, Sở mỗ không dám nhận. Thật ra thì ta và Lục sư muội đã hợp sức với nhauđể chém giết con Hà La Ngư kia. Mà chúng ta chém con yêu này cũng là vì tựcứu, nên không dám nhận đại lễ của các vị.”Da mặt hắn vẫn quá mỏng, ngại ngùng không dám nhận, cho nên liền giải thíchqua loa một phen.Sở Hi Thanh thầm nghĩ, đúng là mình đã góp công góp sức, hôm nay hắn cứuhơn hai mươi người, lại còn phải cõng nồi.Đúng lúc này, một tráng hán mặt đỏ mặc áo xanh bằng vải bố đi đến, hắn bìnhtĩnh nhìn Sở Hi Thanh, sau đó sắc mặt kích động lên mà ôm quyền: “Công tửchính là Sở Hi Thanh Sở ân công của võ quán Chính Dương?”Hắn không chờ Sở Hi Thanh nói chuyện, trực tiếp quỳ một chân xuống: “Tại hạlà Lý Đức Hậu, Hương chủ của Thiết Kỳ Bang, bái tạ Sở công tử! Công tử liềuchết cứu viện phó kỳ chủ của chúng ta, trên dưới Thiết Kỳ Bang suốt đời đềukhông dám quên ân này!”Hắn nói câu này xong, toàn bộ bang chúng của Thiết Kỳ Bang đều dồn dập thayđổi sắc mặt, rồi đều quỳ một chân ôm quyền giống như Lý Đức Hậu.Đám hành khác vừa được cứu lên cũng theo đó mà xôn xao.Trong số họ cũng có người nghe nói qua cái tên Sở Hi Thanh, nhưng lại có rất ítngười biết Sở Hi Thanh còn cứu mạng phò kỳ chủ của Thiết Kỳ Bang.Tuy nhiên, như vậy cũng có thể xác nhận, người chém giết con Hà La Ngư kiachính là Sở Hi Thanh.Ngay cả Tạ Chân Khanh ở trong đám người cũng thay đổi sắc mặt.Nàng nhìn thấy quần áo trên người Sở Hi Thanh khô ráo, hiển nhiên là chưatừng xuống nước, cho nên vẫn nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của LụcLoạn Ly.Nhưng mà bây giờ xem ra, quần áo Sở Hi Thanh không ướt, là có nguyên dokhác.Tạ Chân Khanh suy đoán, hoặc là có pháp thuật hoặc là có phù lục tránh nước.Mấu chốt nhất là, trên thuyền này ngoại trừ Sở Hi Thanh ra thì không có ngườinào có thể chém giết con Hà La Ngư kia.Mà lúc này, trong tầm nhìn của Sở Hi Thanh lại có một bông pháo hoa nhỏ nổtung.Số lượng điểm võ đạo của hắn cũng đã tăng lên 34.. . .Hương chủ Lý Đức Hậu của Thiết Kỳ Bang cực kỳ nhiệt tình với Sở Hi Thanh,hắn không những sắp xếp một bàn đồ nhắm rượu ở trên thuyền để mời ba ngườiSở Hi Thanh, mà còn mời Sở Hi Thanh đến tổng đà Thiết Kỳ Bang một chuyến.Còn nói phó kỳ chủ của bọn họ rất nhớ vị ân nhân cứu mạng này.Sở Hi Thanh lại khéo léo từ chối, hôm nay hắn có chuyện quan trọng cần làm,cho nên không tiện đi.Lý Đức Hậu chỉ có thể vô cùng tiếc nuối mà đưa bọn họ đến bến tàu ở bờ đôngCổ Thị tập, sau đó căng buồm rời đi.Chiếc thuyền này của hắn vốn là đi vận chuyển hàng hóa, phải đi xuống mấyquận gần biển ở hạ du sông Thần Tú. Chỉ là giữa đường phát hiện người gặpnạn, cho nên mới chạy đến cứu.Trước khi đi, Cổ Thị tập còn cố ý nói với Sở Hi Thanh là, Thiết Tiếu Sinh đãthông báo tên của hắn cho toàn bộ trên dưới Thiết Kỳ Bang.Ngày sau hắn chỉ cần báo tên họ ở các bến tàu trong quận Thủy Tú, thì tất cảđều miễn phí.Còn có Cổ Thị tập, Thiết Kỳ Bang cũng có một đường khẩu ở bên này. Nếu nhưSở Hi Thanh gặp chuyện không thể giải quyết được ở Cổ Thị tập, thì có thểchạy đến đường khẩu của Thiết Kỳ Bang để cầu viện.Sau khi Sở Hi Thanh lên bờ, hắn liền cười tủm tỉm hỏi dò Lục Loạn Ly: “Lục sưmuội đến Cổ Thị tập là có chuyện gì quan trọng sao?”Ý của lời nói này là, có việc thì mau đi đi, đừng đi theo ta.Lục Loạn Ly lại liếc mắt nhìn bao hành lý vừa cứng vừa dài ở phía sau lưng SởHi Thanh, nàng hơi suy nghĩ một chút, liền đoán ra Sở Hi Thanh đến bán mấythanh đao kiếm lấy được từ trong Hỏa Cốt Quật.Khóe môi nàng cong lên, móc một cây chủy thủ(dao găm) ở trong tay áo ra: “Tađến bên này là để bán thứ này, cáo từ!”Lục Loạn Ly nói xong câu đó, liền rời đi mà không thèm quay đầu lại.Sau đó, Lục Loạn Ly chưa đi được mấy bước liền quay đầu lại, nhìn về phía SởHi Thanh với ánh mắt ‘vô cùng kinh ngạc’: “A? Sở sư huynh, còn Vân Vân sưmuội nữa, các ngươi đi theo ta làm gì?”Sở Hi Thanh không còn gì để nói, thị trường binh khí lớn nhất của Cổ Thị tậpnằm ở phía nam, hắn chỉ có thể đi theo sau Lục Loạn Ly.Sở Vân Vân ở phía sau nghe thấy thế lại buồn cười.Nhưng có Lục Loạn Ly ở đây, nàng chỉ có thể tiếp tục giả bộ ‘suy yếu’.Dù sao nàng cũng bị rơi xuống nước, còn ở trong nước một thời gian rất dài.Dù là một thuật sư bình thường cũng không chịu được, huống hồ là một thiếunữ ốm yếu như nàng?Khi ba người Sở Hi Thanh đi đến thị trường binh khí, thì Tạ Chân Khanh đã trởlại Luận Võ Lâu.Luận Võ Lâu của quận Tú Thủy không thiết lập ở trong quận thành, mà là ở bêntrong Cổ Thị tập

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.