Khi ba người Sở Hi Thanh đi đến Miếu thị ở phía nam, chỉ thấy nơi này cóngười ra người vào tấp nập.Không cần nghi ngờ gì, đây chính là nơi phồn hoa và náo nhiệt nhất Cổ Thị tập.Từ cửa miếu tài thần hướng ra hai bên đường đá ở bên ngoài, một đường bày rahơn hai mươi tòa võ đài.Dưới mỗi một tòa võ đài, đều tụ tập một đám người, còn có một chút người bántrái cây hoặc đậu rang đang đi qua lại trong đó, vừa đi vừa rao hàng.“Quy mô lôi đài ở đây, chỉ kém châu thành thôi!” Lục Loạn Ly đi trước dẫnđường, vừa giới thiệu cho hai người: “Có thể chiếm lôi đài ở đây thì đều khôngphải là người bình thường, bọn họ được gọi là đài chủ, tất cả đều có bối cảnhthâm hậu, thế lực rất lớn, mà võ lực cũng rất mạnh mẽ.”“Bây giờ, toàn hộ Miếu thị có tổng cộng ba vị đài chủ, mỗi người đều chiếmmột số võ đài. Bọn họ dựa vào đánh cược để kiếm tiền, một ngày thu đấu vàng.. .”Sở Hi Thanh vừa lắng nghe vừa đánh giá bốn phía.Hắn phát hiện những lôi đài này cũng phân chia cấp bậc.Tổng cộng có bốn cấp bậc là cửu phẩm hạ, cửu phẩm thượng, bát phẩm hạ, bátphẩm thượng.“Lôi đài cấp cửu phẩm hạ là lôi đài bình thường, thắng một trận bình thường chỉđược hai lượng bạc, tương đương với một ngày vận tiêu của ngươi. Thua thì sẽkhông kiếm được xu nào, tiền thuốc sau khi bị thương cũng không cho.”“Sinh tử lôi thì kiếm nhiều hơn, thắng một trận không chỉ có thể kiếm được hơnhai mươi lượng, mà còn có thể chiếm được một phần mười kim ngạch cá cược.Thua thì sẽ bao tiền thuốc men hoặc là tiền đốt chôn. Có điều, trên đài không cótrọng tài, sống chết tự chịu. . .”Lục Loạn Ly không nói tiếp chỉ vì Sở Hi Thanh đã cất bước đi đến một tòa võđài ở phía bên trái.Nàng không khỏi trợn mắt lên, cái tên này chuẩn bị đi đánh lôi đài thật à?Sở Hi Thanh đi đến bên dưới lôi đài, rồi đi vào một cái lương đình ở bên cạnh,tìm một công văn trong đình để báo danh.Trước khi lên đài, hắn phải ký một bản công văn sinh tử, ước định ‘sống chếtđều không truy cứu’.Lôi đài bình thường cũng nhất định phải ký cái này, tuy trên võ đài có trọng tài,lúc nào cũng có thể ra tay can thiệp, đảm bảo tính mạng của song phương,nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có bất ngờ.Tiếp theo là kiểm tra cường độ chân nguyên.Tu vị cửu phẩm thượng thì đừng hòng leo lên lôi đài cửu phẩm hạ, cùng lý đó,võ tu bát phẩm hạ đừng hòng leo lên lôi đài cửu phẩm thượng để làm mưa làmgió.Theo Sở Hi Thanh, cái này giống như thi đấu quyền anh hạng lông, hạng cânnhẹ, hạng cân nặng như ở thời hiện đại, có thể nói là không khác lắm.Sau đó, Sở Hi Thanh lại chờ khoảng một khắc thời gian, lúc này mới được sắpxếp lên đài.Để cho Sở Hi Thanh thất vọng chính là, đối thủ chẳng ra sao cả, hắn thắng liêntục hai trận liền.Giây phút Sở Hi Thanh rút đao, đối phương đã thua rồi.Hắn không sử dụng bất kỳ thân pháp nào, cũng không sử dụng bất kỳ chiêu thứcnào, thậm chí còn không rút đao với tốc độ nhanh nhất.Sở Hi Thanh biết đạo lý ‘sư tử vồ thỏ cũng phải dùng toàn lực’, nhưng hắn càngmuốn mượn cái lôi đài cấp độ thấp này để rèn luyện năng lực chém giết củamình.Tuy nhiên, dù Sở Hi Thanh chỉ dùng một nửa tốc độ rút đao, đối thủ của hắn đãkhông chống đỡ được.Vậy là sau khi hai trận kết thúc, có một người trung niên mặc quần áo hộ vệ đilên.Sắc mặt hắn âm trầm, ôm quyền về phía Sở Hi Thanh: “Đao pháp của tiểuhuynh đệ rất tuyệt, nơi này không có người là đối thủ của ngươi. Xin mời tiểuhuynh đệ thăng đài, hoặc là đi sinh tử lôi! Ngươi thân là mãnh long, cần gì phảinhảy vào vũng nước cạn của cá tôm?”“Thăng đài” có nghĩa là để Sở Hi Thanh đi lên lôi đài cấp cửu phẩm thượng màđánh.Đám người quan sát ở bên dưới đều là người từng trải, vừa nhìn thấy thức rútđao của Sở Hi Thanh thì đã biết trình độ của hắn ra sao rồi.Trận chiến vừa rồi, hầu như tất cả mọi người đều đặt Sở Hi Thanh thắng, để bọnhọ thua hơn ba mươi lượng.Sức chiến đấu của vị này, rõ ràng là đã vượt qua cấp độ cửu phẩm hạ.Chỉ có cao thủ cửu phẩm thượng, mới có thể trị được Sở Hi Thanh.Hoặc là đi sinh tử lôi, bên đó có không ít cao thủ có sức chiến đấu vượt qua tuvị của bản thân.Sở Hi Thanh cũng biết đám đài chủ này muốn kiếm tiền, mà hắn cũng có ý đó.Mấu chốt là ở đây không kiếm được bao nhiêu, lại không có hiệu quả rèn luyện,cũng chẳng thu hoạch được chút danh vọng nào.Sở Hi Thanh biết nghe lời hay, liền chắp tay đáp lại: “Các hạ quá khen, tại hạnguyện thăng đài!”Khi Sở Hi Thanh thay đổi võ đài, lập tức làm cho đám người xung quanh hứngthú.Tại nơi này, võ tu cửu phẩm thượng rất nhiều, nhưng người lấy tu vị cửu phẩmhạ leo lên lôi đài cửu phẩm thượng thì rất hiếm thấy, ba ngày năm ngày cũngkhông có một người.