Bác Sĩ Tâm Lý Nhìn Thấu Vận Mệnh, Cũng Hợp Lý Nhỉ

Chương 506: - Cánh cửa thần kỳ gì, đây là lối đi cho nhân viên.




Hai chúng ta nói cùng một chuyện hả
Sau khi cúp máy, Từ Huyền ung dung bước ra khỏi biệt thự trên núi Tiểu Cô
Sau đó -- bắt đầu bố trí trận pháp
Trận pháp này chính là trận pháp không gian trong tấm thẻ ngọc hắn đã lấy được từ hội giao lưu
Nói một cách chính xác, hẳn nên gọi là trận pháp truyền tống
Từ Huyền cũng không dám xác định loại trận pháp thượng cổ này có thể vận hành bình thường dưới phép tắc thiên địa thời nay không
Cho nên trước hết hắn thử tiến hành một vài thí nghiệm đơn giản
Không ít vật liệu dùng để dựng nên trận pháp đều là “rác thải” mà Từ Huyền đổi được ở hội giao lưu
Sau khi được Từ Huyền truyền công đức vào, những thứ “rác thải” này lại trở nên tràn đầy linh tính
Tốn hết khoảng thời gian dài, rốt cuộc hắn đã bố trí xong một nửa trận pháp
Lối ra vào trận pháp đặt ngay trong biệt thự
Sau khi hoàn thành việc bố trí một nửa này, Từ Huyền dẫn Tử Nam và Chu Yếm đi vào phòng tư vấn
Bố trí tiếp một nửa trận pháp còn lại
Thời điểm sắp bố trí xong, Tống Sở Sở cũng tới
Cô tò mò xáp lại gần: “Ông chủ, anh đang làm gì đó?”
Lúc này, Từ Huyền trở tay, vài quả Xích Linh xuất hiện trong tay hắn
Hắn khẽ động tâm niệm, những quả Xích Linh này lập tức biến thành nước trái cây
Nước ép phối hợp với vật liệu trận pháp cung cấp linh lực cần thiết cho trận pháp truyền tống
Thình lình, Tống Sở Sở nhìn thấy trên vách tường của phòng tư vấn xuất hiện một thứ kỳ dị trông như “cửa”
Nó thật sự giống cánh cửa y như đúc
Dường như bên trong “cửa” là một nơi khác
Hơn nữa, nơi đó còn khá quen
“Vãi chưởng!”
Cô bỗng sực nhớ, đôi mắt trợn tròn
Đây móa nó không phải chính là biệt thự trên núi Tiểu Cô đấy à
Cô thử bước vào “cánh cửa thần kỳ” thăm dò
Chốc lát sau, cô ngạc nhiên phát hiện mình quả thực đã xuất hiện trên núi Tiểu Cô, còn có thể nhìn thấy mấy cây quả Xích Linh ngoài cửa sổ biệt thự
Từ Huyền cũng bước qua “cửa” và đi vào biệt thự
Tống Sở Sở trợn mắt há hốc mồm: “Ông ông..
ông chủ, sao anh tạo ra được cánh cửa thần kỳ hay thế?”
Cô biết ông chủ nhà mình thần thông quảng đại
Nhưng thế này có phải hơi quá rồi không
Chẳng lẽ thân phận thật sự của ông chủ nhà mình là chú mèo ú màu xanh thích chìa bàn tay tròn ủm của mình ra với người khác á
Từ Huyền liếc mắt nhìn cô, nhếch khóe miệng: “Cánh cửa thần kỳ gì, đây là lối đi cho nhân viên.”
Tống Sở Sở đen mặt: “Ông chủ, không bằng anh cứ nói tôi bị thôi miên đi còn tốt hơn.”
Từ Huyền mỉm cười gật đầu: “Có lý.”
“Đúng lúc tôi là bác sĩ tâm lý, biết thôi miên cũng là chuyện hợp lý.”
Khóe miệng của Tống Sở Sở co giật
Đúng là nói có đạo lý… khiến cô không phản bác được
Chỉ là, Tống Sở Sở cũng cảm thấy lối đi cho nhân viên này quả thật không tồi
Khi danh tiếng của Từ Huyền ngày càng lớn
Bên ngoài phòng tư vấn, một đám người dạt ra như thường lệ
Dù rất nhiều người biết là không vào được, cũng muốn đến thử vận may, thử đôi chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lỡ như thành công thì sao
Khiến Tống Sở Sở đi lại cũng bất tiện
Đợi sau khi hai người họ trở về phòng tư vấn
Tống Sở Sở nhẫn nhịn nửa ngày, cuối cùng không khỏi mở miệng
"Đúng rồi, ông chủ
Sao hôm nay trông anh hơi..
hơi đặc biệt vậy
Ánh mắt cô nghi ngờ nhìn chằm chằm vào mặt của Từ Huyền
Ông chủ này của cô vốn khí chất hơn người
Đặt trong một đám người là kiểu liếc mắt sẽ được người ta chú ý đến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng không biết tại sao, cô luôn cảm giác hôm nay khí chất của ông chủ nổi bật hơn
Rõ ràng là mắt, mũi, miệng đều không thay đổi
Nhưng hết lần này đến lần khác lại có loại thay đổi “thay da đổi thịt”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giống như tiên nhân hạ phàm
Khiến người ta vừa gặp đã khó quên
Từ Huyền cười nhạt, không trả lời
Tống Sở Sở thấy không hỏi ra được đáp án thì không hỏi nữa
Cô ngoan ngoãn chạy đi, tiếp tục dạy Tử Nam học
Đúng lúc này, cánh cửa phía bên kia đột nhiên vang lên âm thanh
"Bác sĩ Từ
Bác sĩ Từ
"Hả
Cửa mở mà
Tại sao không có ai vậy
Sau khi Từ Huyền và Tống Sở Sở đi về phòng tư vấn từ trong cánh cửa
Thì nhìn thấy cảnh sát Vương đang nhìn quanh bốn phía trong phòng tư vấn
Bên cạnh anh ấy còn có mấy người khác
Là một nam một nữ trung niên và một bà cụ
Thoạt nhìn sắc mặt của ba người họ đều mang theo đau buồn phẫn nộ
Sau khi cảnh sát Vương nhìn thấy Từ Huyền và Tống Sở Sở thì trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc
Anh ấy cau mày nói: "Bác sĩ Từ, là tôi nhớ nhầm à
"Tôi nhớ mấy lần trước đến đây, không thấy nơi này có căn phòng
Từ Huyền mỉm cười: "Anh nhớ không sai
"Cánh cửa này mới được mở đó
Cảnh sát Vương thoáng có tí ngạc nhiên
Cánh cửa trên bức tường này không phải là thông với ngoài phố ư
Chỉ là anh ấy cũng không đắn đo chi tiết này, vô ý thức cho rằng là bản thân đã nhầm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.