“Tôi kiếm không đến một phần mấy số tiền của các đồng nghiệp.”
“Ông chủ câu lạc bộ này là người khá tham lam
Lúc tôi nói ra yêu cầu đó, ông ta không chút chần chừ mà đồng ý ngay.”
[Số 088] nói đến đây thì thở dài: “Ít thì ít vậy, có thể kiếm ra tiền là được rồi.”
“Dù sao, làm việc này cũng kiếm được kha khá.”
“Chỉ riêng tiền boa, một tháng tôi đã có mấy ngàn tệ.”
“Không lừa mọi người, tôi tốt nghiệp nhiều năm rồi, nhưng đến tận mấy tháng gần đây mới là lần đầu tôi cảm nhận được cảm giác làm việc kiếm ra tiền là gì đấy.”
“Phỏng chừng từ đây về sau, đời tôi chỉ có thể làm công việc này...”
[Số 088] nói bằng giọng điệu phức tạp: “Nhưng cũng còn may, bây giờ tôi vẫn chưa chân chính đánh mất ranh giới cuối cùng, chỉ mới tiếp khách hàng “vừa sờ vừa hát” mà thôi.”
“Nhưng qua mấy năm nữa..
khó mà nói chắc được.”
“Dù sao, làm công việc này lâu dẫn tới mưa dầm thấm đất, thấy qua nhiều giao dịch không bình thường như vậy, tam quan sẽ dần méo mó.”
“Chính tôi cũng không nắm chắc được mình có thể bán thân vì tiền hay không...”
Đông đảo khán giả xem live đều cảm thấy thương xót
Hiện tại, rốt cuộc họ cũng hiểu được hoàn cảnh của [Số 088]
Suy cho cùng, tình huống này đúng là đặc biệt
Quả thật cô ấy bị ép buộc đến mức độ nào đó nên mới đành bó tay chịu trận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu lúc này còn xoắn xuýt chuyện này, rối bời chuyện kia, chắc hẳn chỉ còn nước chết đói..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Huyền nghe [Số 088] nói vậy thì lộ ra vẻ mặt vi diệu
Hắn ho khan, nói: “Bệnh hữu, cô nói câu này hơi sớm rồi.”
[Số 088] không khỏi ngẩn ngơ
Cô ấy trông thấy vẻ mặt của Từ Huyền, lập tức cạn lời: “Bác sĩ Từ, tôi đã thành ra thế này rồi, vậy mà vẫn bị chỉnh nữa hả...”
Từ Huyền thoáng đồng tình, gật đầu: “Đúng là vậy.”
“Hơn nữa, lần này không chỉ câu lạc bộ cô làm phải đóng cửa.”
“Mà cô còn phải bồi thường một khoản tiền lớn...”
[Số 088] mặt mày bất lực: “Bác sĩ Từ, lần này tôi lại gặp phải chuyện gì thế?”
Từ Huyền cười nhạt, phun ra hai chữ: “Giết người.”
[Số 088] lập tức thay đổi sắc mặt, bị dọa đến mức suýt nữa làm rớt mặt nạ trên mặt xuống
Cô ấy nói năng lắp ba lắp bắp: “Bác..
Bác sĩ Từ, tôi tôi tôi, tôi là công dân lương thiện, tôi không hề giết người mà!”
Từ Huyền nói: “Tôi hỏi cô.”
“Cô còn nhớ trước khi cô kết nối với tôi đã phục vụ một nhóm khách hát karaoke chứ?”
“Trong đó có một vị khách tuổi tác tương đối lớn.”
[Số 088] lập tức dâng trào phẫn nộ: “Đương nhiên tôi nhớ!”
“Lão già đó đúng là vô liêm sỉ, đoán chừng cũng khoảng bảy mươi rồi!”
“Lớn tuổi tới vậy còn chạy đến câu lạc bộ chơi
Không sợ tim không chịu nổi hay gì!”
“Vả lại, các vị khách khác chí ít cũng còn một chút liêm sỉ, biết giả vờ hát hai câu.”
“Lão ta thì chả thèm hát câu nào
Chỉ biết lợi dụng sàm sỡ tôi!”
“Quan trọng nhất là còn không cho một cắc tiền boa...”
“Cũng may, sau đó lão ta uống nhiều quá nên hơi choáng, được người ta đỡ đi.”
“Bằng không tôi thua thiệt chết luôn...”
Từ Huyền thở dài: “Đúng là cô tương đối thua thiệt...”
“Tôi nói cô biết một chuyện.”
“Lúc đó, vị khách kia không phải choáng, mà là tái phát bệnh cũ.”
“Ông ta vừa ra khỏi câu lạc bộ đã được đưa ngay đến bệnh viện cấp cứu.”
“Nhưng bây giờ đã chết rồi.”
“Hơn nữa, ông lão này có địa vị xã hội nhất định.”
“Người nhà ông lão biết ông ta từng đến câu lạc bộ các cô trước khi chết
Họ sẽ cực kỳ giận dữ, khăng khăng cho rằng do các cô hại chết người.”
“Đại khái trong vòng hai ngày sẽ tìm đến ông chủ các cô quậy đục nước, khiến câu lạc bộ đóng cửa.”
“Lẽ ra, người trong cuộc là cô không cần phải chịu trách nhiệm.”
“Nhưng cô cũng sẽ bị nhà họ tìm kiếm quan hệ để khởi kiện.”
“Đối phương vốn muốn kiện và bắt cô chịu phạt
Tuy nhiên, họ không thành công
Suy cho cùng, trách nhiệm của cô trong chuyện này quá nhỏ.”
“Cuối cùng, họ chỉ bắt cô bồi thường khoản tiền ước chừng mười mấy vạn.”
“Nhà họ không phải lừa tiền cô.”
“Họ thuần túy cảm thấy khó chịu nên muốn tìm cơ hội trả thù.”
“Thậm chí, cái giá họ bỏ ra để tìm quan hệ còn lớn hơn cả số tiền cô phải bồi thường.”
“Lúc đầu, cô giấu giếm người quen việc cô làm ở câu lạc bộ, đến cả cha mẹ cô cũng không biết.”
“Nhưng sau khi phát sinh chuyện này, cha mẹ, bà con họ hàng và bạn bè của cô đều biết việc hiện tại cô đang làm ở câu lạc bộ...”
“Khiến cô quê muốn chết...”
Khán giả trong phòng live nghe đến trợn mắt há mồm
Ảo thế nhờ
Mịa nó, chuyện như vậy cũng xảy ra được
Đây chắc chắn là không chừa đường sống cho em gái đây mà..
[Số 088] cũng đờ người, không nói nên lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mình thế mà còn gặp được loại chuyện này
Nào chỉ xui xẻo thôi đâu, quả thật là quá thúi hẻo
Sau khi cô ấy lấy lại tinh thần, cả người đều hốt hoảng lo sợ
“Bác sĩ Từ, cầu xin anh mau cứu tôi với...”