Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Bản Tọa Trần Đại Tiên, Thích Thu Nghĩa Nữ !

Chương 34: Vạn trượng Phù Đồ Tháp, bàn tay che trời




Chương 34: Vạn trượng Phù Đồ Tháp, bàn tay che trời Trời đã sáng
Đúng vậy, trời sáng rồi, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu rọi, dường như muốn chọc mù đôi mắt của tất cả những con quái vật kia
Thai nhi ba đầu vừa mới đây còn mang khí thế bá đạo cỡ nào, thì giờ phút này lại phải dùng hai bàn tay nhỏ nhắn che kín mặt
Da thịt ghê tởm trên người chúng cấp tốc bị cháy thành than đỏ, bốc lên hơi nước, dường như vừa gặp phải thánh quang thanh tẩy
"Kia là
"
Theo âm thanh rung chuyển bầu trời, chẳng khác hồng chung đại chấn
Ai ngờ tập chung nhìn kỹ lại thấy đó là một lão tăng già nua, lưng hơi còng, hai mắt đục ngầu dường như đã trải năm tháng đau thương
Vừa rồi, tháp phù đồ chiếu sáng đường chân trời, khí thế bình thản nhưng sâu lắng khó lường
Đứng trước bàn tay kia e chỉ là sâu kiến, không hơn không kém
" Ha ha ha "
Hắc nha ngày càng càn rỡ, vô pháp vô thiên mà cuồng tiếu lên

Tinh thần lực khẽ động, phù khôi liền ngăn chặn trước mặt, chỉ sợ ngay sau đó có công kích đập tới
Bây giờ nữ hài này chính là bảo bối của hắn, mệnh cách cỡ đó chỉ kém hơn Nhược Ly tí thôi
Lại có bàn tay màu vàng từ trên trời rơi xuống, chiếu rọi cả bầu trời đêm, dù cách xa cả trăm dặm hắn vẫn thấy hãi hùng kh·iếp vía

Nếu thí chủ không thì xem như lão nạp thất lễ "
" Tiểu bối đến từ Mặc Huyền Tông, không biết Bất Kham Đại Sư có gì chỉ giáo
" Nước đây rồi "
Hắn thấy thế vội móm cho nàng một ít linh tuyền ẩn chứa linh khí, rất tốt cho cơ thể, dùng để bồi bổ thân thể suy yếu thì càng không gì bằng
"
Trần Lục hiếu kỳ đến cực điểm, trong lòng ngứa ngáy nhưng chắc chắn là không có lá gan quay về xem xét




" Mạc Khinh Vũ khẽ lẩm bẩm, choáng ngợp trước cảnh tượng trước mắt

Vòng phật châu hạ xuống gần đất, kim quang tán đi, hơn trăm người liền rớt xuống như ngã rạ
Đến cả âm thanh còn vỡ vụn, nói chi cái khác
"
" Lão nạp Bất Kham "
" Xin hỏi thí chủ là cao đồ thuộc môn phái hoặc gia tộc nào
"
" A di đà phật, phương viên chục dặm quanh đây không có người nào phải ngã xuống vì bần tăng "
" Ngươi chắc chắn chứ
Nơi chịu p·há h·oại mạnh nhất tất nhiên là Tam Hà Thành, không đúng, bây giờ làm gì có còn tòa thành nào tên như vậy, chỉ có phế tích Tam Hà
"
" Vị Lai Vô Lượng Phật Tổ đang xem, Vạn Pháp Chuyển Luân Thánh Vương đang nhìn, bần tăng không hề nói láo "
Lão tăng một mặt bình thản, vô cùng chắc chắn, nhưng hắc nha vẫn không buông tha
Khác với vẻ ngoài tà dị, giọng điệu hắc nha lại mềm mại, mị hoặc đến tận xương cốt, nhưng ngôn từ thì là một câu chuyện khác:
" Ha ha ha

Đợi bụi mù như bão cát tan biến, nơi đây chỉ còn lại đất và đá, cùng với một dấu ấn hình bàn tay năm ngón lớn kinh người
" Lão nạp suy cho cùng cũng chỉ là hạng tăng ni kém cỏi, không xứng hai chữ cao tăng "
" Thế không biết tiểu bối nên xưng hô thế nào

Chỉ cần ngẩng lên liền thấy





" A di đà phật, thí chủ mời chậm đã "
Phi hành thêm chốc lát, không rõ từ đâu có tiếng phật hiệu vang lên bên tai
Đột nhiên có hắc nha đập cánh đến trời cao, mỏ dài hí ngược, như thể thấy rất thú vị
Vẫn là
Quạ quạ quạ —
Rồi đột nhiên nó nhận ra bàn tay năm ngón in dưới mặt đất không hề được hoàn hảo, ở đầu ngón áp chót có một lỗ đen quái lạ





" Hướng đó là Tam Hà Thành, rốt cuộc là có chuyện gì vậy
" Không có nhân loại, nhưng còn sinh linh khác thì sao
"
" Đừng nói với bổn phu nhân là đến côn trùng, dã thú cũng được ngươi bảo hộ, đó là thiên phượng dạ đàm, tuyệt đối không có khả năng "
" A di đà phật "
Lão tăng chỉ niệm phật hiệu, trầm mặc không đáp, đúng là hắn không thể cứu mọi sinh linh, chỉ nhân loại thôi đã là cố gắng hết sức

"
Khó lường bình tĩnh, Trần Lục vô ý thức nặng nề nuốt một ngụm nước bọt
Cảnh giới võ đạo hậu thiên đỉnh phong, hay tiếng tăm Quỷ Vũ Song Sát danh chấn võ lâm
OANH
Khi này kim liên rốt cuộc nở rộ, từng cánh hoa rơi xuông, tức thì hóa thành một bàn tay khổng lồ che phủ thương khung

Uống một ít, nữ hài liền không kêu lảm nhảm, ngực phập phồng nhẹ nhàng, tiếp tục ngủ say
Tháp Phù Đồ nhìn xa tận chân trời, nhưng lại như ngay trước mắt, bỗng có tiếng quát kinh hồn:
" Yêu nghiệt —
Trấn

" Thôi, thôi, không liên quan gì đến ta " Trần Lục điên cuồng lắc đầu, vô cùng cẩu đạo

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nó bay v·út lên không, tản mát phật quang sáng chói
Như hiểu điều gì, hắc nha liền kêu phá lên, trông cực kỳ kích động, thậm chí

" Trần Lục vẫn không hiểu mô tê gì, e dè hỏi
Trần Lục giật mình quay người, trong lòng khẽ run, có kẻ tiếp cận gần thế mà hắn không nhận ra bất kỳ động tĩnh nào
Nói chiếu tới tất cả yêu ma quỷ quái cùng lúc hãi hùng kh·iếp vía, kẻ nào ác nghiệp lớn liền thấy nóng bỏng khắp người, như rơi vào dầu sôi biển lửa
"
" Chỉ giáo thì không dám nhận " Bất Kham Lão Tăng khẽ lắc đầu, một mặt buồn bã nói:
" Chuyện là vừa rồi, ở tòa thành nhỏ cách đây gần trăm dặm có yêu tà xuất thế, lão nạp vì tránh càng nhiều người gặp hại đành phải trấn áp cả thành cùng với yêu nghiệt "
Cmn
Phù khôi của hắn có thể nhất kích tất sát tu sĩ luyện khí hậu kỳ, nhưng đứng trước bàn tay đó thì khả năng cao phù khôi sẽ là thứ " bị " tất sát

Trên đỉnh tháp phù đồ, kim liên nảy mầm, phật quang chiếu rọi trăm dặm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù vậy, Trần Lục cũng không dám có tí vẻ khinh thường nào, vội chắp tay
Trần Lục không suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là do nàng quá mệt mỏi, thân thể suy nhược
'
" Lão hòa thượng, một chưởng của ngươi không biết đã mai táng bao nhiêu sinh linh trong mấy chục dặm, thế mà đến cả yêu nghiệt cũng chẳng thể trấn sát "
" Đúng là buồn cười, buồn cười đến cực điểm
Khả năng
mặc dù yêu tà tùy ý đại khai sát giới, nhưng trong thành vẫn còn một số ít người may mắn giữ mạng "
Bất Kham lão tăng vừa nói, áo cà sa khẽ run, một vòng phật châu rơi xuống rồi bay lên
Rung chấn khủng kh·iếp lan rộng mấy dặm, dưới một bàn tay này không ai biết sẽ có bao nhiêu sườn đồi núi non phải đổ sụp
" Nước, nước ~ "
Đột nhiên có âm thanh truyền vài tai, là nữ hài được đặt trên phi toa vô thức lẩm bẩm kêu nhẹ
Mạng nhỏ quan trọng
Trong lòng Trần Lục hơi động, lời nói cử chỉ càng thêm cẩn trọng hơn nữa, chỉ e rằng lão tăng trước mắt là một vị đại tu sĩ thực lực khó lường
Tử Phủ
" A di đà phật, cũng vì
Ực ~
Mạc Khinh Vũ nuốt nước bọt một cái, chỉ thấy miệng đắng lưỡi khô, đứng trước bàn tay như thiên uy cái thế, nàng thậm chí không có tư cách để sợ hãi

Đại thủ che trời hạ xuống, vị trí chính là Tam Hà Thành
" Vừa rồi là cái gì
Là bàn tay che trời vừa rồi
mở miệng nói tiếng người
thiên phạt
Kim Đan Chân Nhân buông xuống
Sức mạnh tựa thần uy cái thế đó không phải là tu sĩ Trúc Cơ có thể làm ra nổi
Bất Kham vẫn tiếp tục:
" Đáng tiếc, cuối cùng thế mà để nó chạy thoát, đều do lão nạp không đủ dứt khoát, a di Vị Lai Vô Lượng Phật Tổ "
" Vậy đại sư tìm tới ta là vì
Quạ quạ quạ quạ
Quạ quạ quạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diện tích vừa đủ nhét Tam Hà Thành vào trong lòng bàn tay
Tháp phù đồ cao hàng vạn trượng đứng sừng sững đứng giữa chân trời, mây đen cuồn cuộn đứng trước đó cũng phải tách sang hai bên
Chớp mắt đã phóng đại lớn ngang ngọn đồi nhỏ, Trần Lục nhìn kỹ lập tức phát hiện ở giữa vòng có mấy trăm người nằm nghiêng ngả, trôi nổi một cách quái dị

Hắc nha hạ cánh, vừa xuống liền gặp hố sâu không thấy đáy nằm ở đó, cạnh miệng hố chính là lão hòa thượng hai mắt đục ngầu
" Tiểu bối gặp qua cao tăng "
" Thí chủ hiểu lầm, ở đây không có cao tăng " Lão tăng lắc đầu, nhẹ giọng sửa chữa



"
"Đau
"
"Mụ mụ, mụ mụ đâu rồi, oa oa oa (khóc)
"
"Chết, đều đã chết
Ha ha ha
"
Có người gào khóc, người thì điên loạn, còn có kẻ ngơ ngác thất thần, trong mắt không hề có ánh sáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.