Chương 41: Dùng phép cứu đói Rầm
" "
Thứ gì vậy
Cứ như có vật gì đó vừa va mạnh vào cánh cửa
May mà trời sắp sáng, chứ giữa đêm canh ba chắc người ta tưởng là quỷ gõ cửa mất
Rầm
“ Tiểu nữ có thể “
Đúng là Sở Sở không hề mạnh miệng, nàng thật sự dùng hai con mắt mù loà đi theo Trần Lục tới một căn phong khác ở lầu dưới
“ Hai mắt ngươi không thấy được ánh sáng, cớ gì biết ta là nam nhân, còn xưng thúc
Khục, khục —
Đúng lúc thế nào tiếng kéo cửa kèn kẹt lại đánh thức lão giả, thế là hai ông cháu trò chuyện ở trong phòng luôn
“ Về chuyện này
Xì hụp ~
Không có tư cách kén cá chọn canh, nam hài liền húp lấy húp để, dù nước canh pha lẫn vài hạt bùn đất cũng không quan trọng, đừng c·hết đói là được
Mặt trời còn chưa kịp lên cao, Triệu Minh đã lệnh cho ba tên hộ vệ mới nhận đi đánh thức mọi người
“ Tiểu nữ Sở Sở, xin đại thúc đây là nơi nào, không biết tổ phụ của ta
Người chưa tới, tinh thần lực đã tràn ra bên ngoài
Vả lại cô nàng này
Hợp lí sao
“ Tổ phụ ngươi ở bên này, tự đi theo được sao
Một nam hài gầy gò, mặt mũi đầy tro bụi được mẫu thân mình đánh thức
Ánh bình minh lấp ló
Còn về bị gọi là đại thúc đã là chuyện thường ngày ở huyện, ai bảo hắn không phục dụng Trú Nhan Đan, dù không đủ linh thạch xài loại cấp cao đó thì hàng kém hơn như Dưỡng Nhan Đan cũng được, nhưng Trần Lục không có hứng thú
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Trần Lục hỏi dò, với ý định thử thêm một tí
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão giả đó b·ị t·hương không nhẹ, nên Trần Lục mới để lão ở lầu dưới thuận tiện cho Mạc Khinh Thần trông coi, lâu lâu kiểm tra thương thế
Nghe giống như đang nói nhảm
“ Đành chờ thêm vài giờ đến khi khôi phục vậy “
Trần Lục đi trước, Sở Sở lặng lẽ theo sau, cả hai cùng tới một căn phòng ở cuối nhà
Như nhận thấy chút động tĩnh, thiếu nữ thế mà có thể ngẩng mặt lên nhắm ngay hướng Trần Lục, khiến hắn có cảm giác như cả hai đang đối mặt
“ Thú vị “
Trần Lục đều phải dùng ánh nhìn dò xét, chăm chú lướt qua người nàng
Có thù có oán với cái cửa
Thật sự có thể thông qua nghe cử động nhỏ của cơ thể biết được giới tính nam nữ
Từng người tự lo ăn uống trong nửa khắc, sau đó liền dọn trại lên đường
”
Đan tan, xem như c·ướp đầu óc về được, Trần Lục giữ giọng ấm áp, hơi hiếu kỳ
“ Bên đó có ai không
Đám người cứ thế nối đuôi nhau trên con đường hoang vắng, đằng sau cùng chính là Trần Lục cùng huynh muội Mạc Khinh Vũ
Rầm —
" Rốt cuộc là tên nào
Tự dưng ở không đi nghiên cứu cái tào lao vậy làm gì
Còn hai ông cháu họ Ngưu được Mạc Khinh Thần giao cho Triệu Minh chăm sóc, gia nhập vào dòng người đi đường phía trước
Nếu không phải tinh thần hơi bất ổn do thử nghiệm, thì hắn đã có thể sử dụng Vận Mệnh Thiên Nhãn nhìn lén nữ hài tử một cái rồi
Nếu không phải Triệu Minh vì lấy lòng tiên trưởng, nên vẫn chăm sóc một hai vẫn cho chút thức ăn, thì cả chục hài tử đó đã bị bỏ lại, c·hết đói bên đường
Còn Trần Lục thì không biết đã đi mất từ bao giờ
Cửa trong Cơ Quan Trận được chế tạo bởi Trận Pháp Sư cũng sẽ bị mục nát, kêu kẹt kẹt
“
Thiếu nữ bịt mắt nhỏ giọng hỏi, vẻ yếu đuối lo sợ gom lại cùng một chỗ, khiến kẻ khác phải thương tiếc
“
Trần Lục một mặt mơ hồ, có rất nhiều dấu chấm hỏi trên đầu
Nghĩ thế, Trần Lục đột nhiên nhận ra không phải Cơ Quan Trận có vấn đề, mà là đầu hắn có vấn đề
Nam hài một mặt chù ụ ngồi trên tảng đá xoa bụng, phần vì chưa tỉnh ngủ, phần vì đói, lại thêm mỏi mệt
Chờ chốc lát, mẫu thân đi đến mang cho hắn một bát canh rau dại
Hắn không có hứng thú với mấy cọng xương sườn của nàng hơi lộ ra do quần áo thiếu chỉnh tề, mà càng có hứng với khả năng thiếu nữ vừa thể hiện
Người sống sót cứ đi, một ngày, hai ngày, ba ngày, rồi bốn ngày
Phía trên, hai mắt được bịt kín bởi vải trắng, thêm phần trán sưng đỏ do cái tội va cửa vừa rồi
" Trần Lục nổi nóng táo bạo đứng lên, hơi cáu đi đến cửa
Vừa rồi Trần Lục có thử dùng Vận Mệnh Thiên Nhãn nhìn quét qua người thiếu nữ Sở Sở, đáng tiếc không thu hoạch được gì
Không ai đáp, Trần Lục vẫn còn chút mất tập chung, vội từ nhẫn trữ vật lấy một viên nhất giai Dưỡng Thần Đan, nuốt vào giúp ổn định tinh thần
Hai mắt có vấn đề còn dám đi bậy "
Cạch
Tiện tay đẩy cửa, đó là một thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi, quần áo trong cùng rách rưới, nhưng được một bộ váy sạch sẽ đè lên, nhìn dở dở ương ương
Kẹt ~
Tiếng cửa kẽo kẹt rơi vào vách tường, thiếu nữ đứng tại chỗ sờ trán sưng tấy, không dám chơi ngu va cửa nửa
Tiện tay đẩy cửa, Trần Lục nhắc nhở
nàng có mệnh cách tốt
Khẽ xoa vuốt huyệt thái dương, Trần Lục xác nhận đầu mình hơi hỗn loạn, đều do quyển thư tịch “ Tinh Thần Khai Phá “ thử nghiệm vài chiêu trong đó khiến đầu óc như bị nước vào, bị chập mạch
Đến ngày thứ năm, lương thực sớm cạn kiệt từ hôm qua, nhưng vẫn còn một khoảng cách không nhỏ nữa mới tới Hổ Nha Trấn
Chứ trong nhóm người, có gần chục hài tử nhỏ tuổi, ngơ ngác đi theo dòng người chạy nạn, cứ như cái xác không hồn, không có chỗ dựa, không mấy ai quan tâm
Cho thấy nàng không có mệnh cách, hoặc ít nhất là không có mệnh cách màu xanh lá trở lên
Đối diện là Trần Lục, cũng không cất lời trước, trong lòng tự hỏi
“ Đúng là không nên thử nghiệm tầm bậy, phải thỉnh giáo ngươi chuyên về tu luyện tinh thần lực mới được, tốt nhất là Khôi Lỗi Sư “
Khi hắn còn đang mất khống chế vì thử nghiệm bậy bạ, thiếu nữ đối diện bỗng cất lời
Có khi nào
Thật sự mà nói hắn rất may mắn vì mẫu tử hai người đều sống sót sau cơn hiểm họa
Còn tuổi tác
Một lần thì thôi đi, vài lần liên tục là muốn làm cái gì
“ Gia gia ngươi ở bên trong, hắn vẫn còn b·ất t·ỉnh vì hít nhiều khí độc, nhưng nằm lâu vậy chắc cũng sắp tỉnh rồi “
Sở Sở không hỏi thêm, cúi đầu về phía Trần Lục bái tạ rồi mới đi vào phòng
Tỷ lệ không nhỏ đâu
Tạm thời không hỏi thêm, Trần Lục tiến về trước vượt qua người thiếu nữ
cách nói chuyện thành thục quá mức, không hợp với số tuổi nên có
"
Nam hài húp vội, dính đầy canh trên mặt, mẫu thân thấy thế phải giúp lau sạch, nàng hiền dịu trả lời: " Mụ mụ cũng vừa mới uống xong, ngươi ăn từ từ thôi "
Uống cạn, liếm sạch cả bát
“
Có chút hứng thú, vì hắn chưa mở miệng nói chuyện nữa đây, thế mag nàng vẫn biết
" Là nàng ta
ăn chưa
" Mụ mụ
Sáng sớm,
Những người không còn sức lực do thiếu ăn mở mắt rất miễn cưỡng, đói cũng được, mệt mỏi cũng thế, nhưng vẫn phải đi tiếp
Đi bậc thang nhẹ nhàng, chính xác từng bước, chẳng khác gì người bình thường
là do tiểu nữ từ nhỏ vướng phải bệnh n·an y·, thường chảy huyết lệ, gần như không cách nào chữa trị, lâu ngày cũng quen thuộc dùng tai lắng nghe âm thanh xung quanh “
“ Còn về giới tính là thông qua cử chỉ thân thể, mỗi người khi động đậy dù nhỏ nhẹ đến đâu đều có khác biệt, nam nữ có đặc điểm riêng, tuổi tác cũng thế "
“
xì hụp
"
Theo cánh tay của nam hài, chính là Trần Lục ngự phong bay trên tầng trời thấp
Đưa mắt nhìn kỹ, quanh người hắn lập lờ linh khí xanh thẫm, tay áo bào rộng thùng thình khẽ vung
Từ trên trời dần hạ xuống một đám mây xinh đẹp, nhưng chỉ trong cái chớp mắt liền tan rã thành một đám sương khói, hạ xuống mặt đất
Trần Lục lại động, ba viên đan dược rơi theo, rơi đến giữa đám sương liền tự vỡ vụn, hóa thành luồng dược lực xanh thẫm, hòa vào cùng làn sương ở xung quanh
Phần lớn người bên dưới còn chưa kịp phản ứng, chỉ có một vài tiếng kinh hô "tiên nhân" lẻ tẻ.
