Chương 73: Trầm Nhược Ly
mặt đều không cần
Trầm Nhược Ly thì vui rồi, nhưng đáp lại đó là vẻ mặt trầm trọng của Trần Lục, giọng điệu nặng nề nhấn mạnh từng chữ một:
" Đủ rồi, nghĩa nữ ngoan của ta
Thế gian này e là chỉ một người đủ tư cách đó, còn kẻ khác nếu dám thấy chắc chắn sẽ chọc giận, gây động nộ ma quân tương lai, bằng mọi giá g·iết c·hết đối phương
" Mồm
Cứ thế ngã nhào thân thể mềm mại lên, vùi đầu vào lớp ga giường nhiễm đầy hương vị của Trần Lục, hương bạc hà quen thuộc khiến nàng không thể nhàm chán được
Dứt khoát một lần là xong bớt giằng co dài dòng, chứ đứng trước nghĩa phụ tra hỏi vẫn áp lực quá mức, nàng thà đi đánh vài trận sinh tử chiến còn hơn thế này
Đúng cửa, từng bước nhẹ nhàng tới trước giường
Hà~
Trầm Nhược Ly bỗng đỏ mặt, da thịt trắng như gốm sứ dần đổi màu, dần hồng hào từ cổ xuống tới xương quai xanh đủ khiến bất kỳ ai thần hồn điên đảo
Sư muội
Đại loại chính là nếu ta không xấu hổ thì chuyện này cũng chỉ đơn giản như vậy, chẳng có gì ghê gớm
Thậm chí
"
" Nhược Ly có thể lên phòng người nghĩ ngơi chút sao, ta vừa thực hiện nhiệm vụ tông môn về, có hơi mệt mỏi "
" Đánh nhau bậy bạ mệt là đúng " Trần Lục bĩu môi một cái, nhưng vẫn đồng ý
" Ô
"
" Không kìm lòng được, muốn đe dọa khiến nàng nói cho rõ ràng, sau đó nàng biến thành bạch xà, chuyện tiếp theo thì như nghĩa phụ thấy "
Không chờ Trần Lục nghi ngờ, nàng nói thẳng một mạch nhanh nhất có thể
Nằm ngửa một hồi, nàng bây giờ vô cùng thoải mái, thư thái, hơn một năm rồi rốt cuộc gặp nghĩa phụ, không vui vẻ sao được
Nhưng rất đáng thất vọng khi Trầm Nhược Ly dứt khoát gật đầu
" Đây chắc là phòng của nghĩa phụ rồi " Trầm Nhược Ly giữ phù lục, dễ dàng vượt qua cấm chế, mở cửa thành công
"
"
Thơm đấy
Chén linh trà đắng nghét bị nàng giữ chặt trong tay, cái lưỡi nhỏ phấn hồng thè ra chọt chọt rồi liếm láp, dù rất đắng nhưng thưởng thức lâu rồi lại thấy khá thơm ngon
Mặc dù bản thân là nguyên nhân chính gây hiểu lầm, suýt thì đánh sụp nhà, xém chọc nghĩa phụ tức giận, tí nữa bị ghét, nhưng không sao, bây giờ nàng vẫn muốn ngâm nga vài câu hát yêu đời
" Trần Lục trầm mặc
Làm gì ta cũng được
" Rõ ràng, đệ tử đi ngay "
" Được rồi, Nhược Ly "
" Nghĩa phụ "
" Đợi đệ tử Mộc Đường tới sửa nhà ngươi cũng phải tham gia, ai phá thì người đó có trách nhiệm sửa, Tiểu Bạch cũng như vậy, ta không thiên vị ai "
" Nhược Ly sẽ tham gia " Trầm Nhược Ly nhu thuận đáp vội, rõ ràng là đang có tâm trạng rất tốt
" Còn ngươi nữa Tiểu Bạch, không có miệng giải thích
Trên lầu
Càng nghĩ càng giận, rồi lại trừng mắt với Tiểu Bạch núp kỹ bên cạnh, nàng bị hắn nhìn chăm chú một cái thôi liền kinh sợ đứng ngây ra
" Trần Lục vẫn không dám tin chắc vào suy nghĩ của mình, chỉ cầu mong còn thêm một cái nguyên do nào khác
Lần này đến phiên biểu cảm của Trầm Nhược Ly cứng đờ, trong lòng gió nổi mây phun, điên cuồng tìm đối sách nhưng phát hiện ra phiền phức vậy làm gì
Giỏi lắm
"
Mỗi thế mà đánh nhau
Cho dù có lí do khác luôn đi, thì cái mệnh cách phải chiếm hết chín mươi phần trăm vấn đề mới hợp lí
" Trầm Nhược Ly nằm sấp trên giường, khẽ thì thầm
Phụ thân, gọi ta "
" Ngóc cái đầu lên, làm gì
đừng có đánh trống lảng nữa, nói mau tại sao đánh nhau
Vùi đầu hít hà một hơi sâu
Trầm Nhược Ly chú ý tới từng chi tiết một, nhưng nàng càng có hứng thú hơn với chiếc giường trong cùng
" Đều do Trần Tiểu Bạch "
" Khi hỏi, nàng xưng người là phụ thân, làm ta tưởng nghĩa phụ có đạo lữ trong khoảng thời gian ở bên ngoài, khiến Nhược Ly hơi kích động
Nếu sư tỷ Tử Sách ở đây, thấy cái cảnh này chắc chắn sẽ trợn mắt há hốc mồm, nhét cả quả trứng gà vào đều dư thêm mấy tất
Ở góc khác, hắn vun trồng một chậu Thanh Linh Hoa, vừa giúp khử mùi không khí, vừa có thể trung hòa hơi độc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
" Ngươi có ý gì, hiển lầm về vấn đề nào
" Ngươi cầm lệnh bài của ta tới Mộc Đường một chuyến, báo với chấp sự ở đó cho vài đệ tử đến đây sửa nhà giúp ta "
" Lỡ có tên nào hỏi lí do thì cứ nói là linh thú từ Ngự Thú Đường thoát khỏi chuồng, khi chạy trốn đi ngang khu tạp dịch va sập nhà ta "
Ngự Thú Đường:
Nói thẳng là được, chuyện này chỉ có nàng cẩn xấu hổ thôi, chính nàng không thấy gì, mặt dày chút là được
" Nghĩa phụ
Nàng cứ đần đần ra đó, khiến Trần Lục làm riết đều thành thói quan, cũng đừng đợi lớn rồi vẫn xách như này nữa thì thật sự có hơi quái dị
" Nghĩa phụ, lỗi Nhược Ly, thật ra là ta hơi hiểu lầm về
"
" Ô ~ "
" Đúng là không có miệng "
Trần Lục bất đắc dĩ, đổi người trừng Trầm Nhược Ly một cái thật nặng, bằng ánh mắt tự cho là hung ác: " Ngươi nữa Nhược Ly, kẻ đầu têu, đừng tưởng nhu thuận trình bày hối cải là xong "
" Vâng, lỗi Nhược Ly " Trầm Nhược Ly không hề nao núng, một mặt cam chịu mặc cho nghĩa phụ xử lý
là cái mệnh cách " Cực đoan tình chủng " gây họa, trừ nó ra Trần Lục không nghĩ được sẽ còn lí do nào khác đủ cực đoan như vậy nữa
" Nghĩa phụ "
" Thế nào
Phòng ngủ của Trần Lục chẳng có gì đặt biệt, một cái giường trong cùng, một bộ bàn ghế ở góc nhà, một cái tủ chất đầy kỳ thư tạp lục nằm cạnh bộ bàn ghế
Đầu giường đặt một thứ có dạng cây nến, được chế tạo từ Phát Quang Thạch Anh, chỉ cần thêm chút linh khí đủ cho nó phát sáng mười ngày mười đêm
" Tiểu Bạch"
" Ô
"
" Ô ~ "
Đối diện, nghe nghĩa phụ vẫn không quên hỏi kỹ càng
" Tự động viên bản thân thì rất hay, nhưng khi nói vẫn do dự đôi chút
( º言º)
Đắng quá
Cởi bỏ giày vải, cởi luôn cả tất chân trắng toát, hiển ra năm ngón hoàn mỹ ẩn sau lớp vải, hai chân tựa gót sen mềm mềm nhu nhu đặt lên giường
"
" Theo ta xuống phòng tụ linh một chuyến " Trần Lục không nói nhiều, không chờ nàng có ý kiến, một tay xách gáy Tiểu Bạch như mèo con đi mất
" Đúng, chỉ có thế "
"
Trần Tiểu Bạch nghe thế cũng điên cuồng gật đầu, gật kiểu này Trần Lục chỉ lo nó rơi xuống đất
Giờ đây nàng đưa vóc dáng tuyệt mỹ, triển lộ hoàn toàn đường cong mê người không tì vết, tiếc rằng chẳng có người nào ngồi đây để thưởng thức
Phụ thân
Ngay cả bắp chân cùng phần đùi bí ẩn cũng đỏ hồng từng mảng một
Hồ Vân không có ý kiến, nghe theo gật đầu
"
" Là Trần Tiểu Bạch " Trần Lục sửa về cho đúng, tiếp theo liền cau mày hỏi tiếp
Muốn chui xuống đất
nàng gọi Tiểu Bạch
" Hồ Vân đâu "
" Đệ tử ở đây " Hồ Vân lập tức đi ra đáp, nàng cũng hơi rén
Thấy Nhược Ly đạp bậc thang lên lầu, Trần Lục bỗng dưng nhớ lại chuyện vừa nãy, ánh mắt hơi quái lạ xem kỹ Trần Tiểu Bạch từ trên xuống dưới
" Chỉ thế
"
Lại thoáng liếc sang Trần Tiểu Bạch, người đang cúi gầm mặt vào dưới bàn, hóa thân đà điểu cắm đầu
" Thôi, lên tầng cao nhất, chắc ngươi phải biết phòng ta ở đầu rồi chứ "
Trần Lục không suy nghĩ nhiều, giao một tấm phù lục cho nàng, cần nhờ nó vượt qua từng tầng cấm chế phòng ngự, bằng không phải b·ạo l·ực phá cửa xông vào
Đừng có giỡn mặt, cái nồi này bọn ta không nhận, cút cút
Cái nhà cũng không quan trọng, chữ lỡ hai bên có ai b·ị t·hương thì thế nào
Tốt lắm, ta cạn ngôn rồi, mỗi thế mà suýt nữa đánh nhau khiến sụp luôn nhà ta
Chắc chắn
"
nhưng vẫn đắng
Cái dáng vẻ băng lãnh lạnh nhạt của ngươi chạy đi đâu mất rồi
Trần Lục ngưng ngẹn một chút, nghe nhức nhức cái đầu là thế nào, đúng là chuyện bé xé ra to
Không đúng
Sau đó Trầm Nhược Ly đến cả mặt mũi cũng không cần
"
Trần Tiểu Bạch run run rẩy rẩy, giương mắt ếch cực kỳ ngu đần nhìn hắn
Phù — Tấm chăn bên cạnh đột nhiên bị nàng k·é·o sang, trùm kín cả thân thể, cuộn tròn thành một cục
Rất nhanh trong phòng chỉ còn sót lại tiếng hít thở nhẹ nhàng, êm dịu, tựa sơn ca thánh thót
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
.
