Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Bản Tọa Trần Đại Tiên, Thích Thu Nghĩa Nữ !

Chương 82: Thắng thảm




Chương 82: Thắng t·h·ả·m
Nếu nói ban nãy chỉ là "rắn tranh mèo đấu", thì bây giờ sẽ là một trận chiến chia sinh t·ử, thắng s·ố·n·g thua c·hết
Bên dưới đã chính thức b·ắ·t đ·ầ·u đ·ộ·n·g ·t·h·ủ
Có vài thời điểm nguy hiểm đến cực điểm, Trần Lục suýt chút nữa ra tay cứu người, nhưng may mắn nội tâm cường đại cưỡng ép nhịn n·ổi
Trần Lục vẫn luôn tin nghĩa nữ của mình sẽ giành chiến thắng, mặc dù giữa hai bên có khoảng cách về cảnh giới, nhưng sự khác biệt một tầng luyện khí rất dễ dàng bị san bằng bởi c·ô·ng p·h·áp tu hành
Mặc Huyền Luyện Khí Quyết tuy chỉ là loại phổ thông trong tông môn, nhưng vẫn mạnh hơn rất nhiều những c·ô·ng p·h·áp tạp nham nằm rải rác khắp phố phường
Rồi nuốt thêm một viên Hồi Khí Đan, cấp tốc khôi phục linh khí trong người
"
Đợi đến bây giờ, bốn con mắt vô thần mới có chút ánh sáng, cả hai còn nhỏ không biết cái gì là báo thù, chỉ biết chạy tới nửa thân trên còn lại của mẫu thân mà gào khóc

"
" Hức
Làm xong chuyện vừa rồi, mặc cho nàng có chút chững chạc, nhưng sao mà nhịn nổi
Từ Nhạc Nhạc quyết đoán một lần nữa bấm ngón, linh kiếm xoay ngược về, không đâm mà trảm, cái đầu trọc rời khỏi cổ, c·hết ngay lập tức
Khục ~
Từ Nhạc Nhạc cắm thanh linh kiếm vào đất, nhờ đó khiển bản thân đứng vững
hức ~ " Rốt cuộc nàng vẫn không kìm được nước mắt chảy xuống
Nhưng hắn ngay lập tức bị tỷ tỷ ngăn lại, không giống đệ đệ mình, nàng hiểu rất rõ chuyện gì vừa xảy ra, nhanh chóng đẩy đệ đệ sang một bên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Nàng hiểu chuyện, nên càng không muốn để thi hài mẫu thân nằm giữa rừng rậm, e là sẽ làm mồi cho dã thú
Phía dưới, hai thân ảnh đang đấu pháp đỏ cả mắt,
Bưng cả hai cùng lui một bước, sau đó vô cùng trùng hợp cùng lúc hạ sát chiêu, bỏ qua mọi phòng thủ, muốn lấy thương thế của mình để đổi mạng đối phương
Bản thân thì tiến tới quỳ gối xuống trước di hài không trọn vẹn, thấy mẫu thân vẫn mở rộng hai mắt đầy nỗi thống khổ, như trước khi c·hết không cam lòng để lại tỷ đệ bơ vơ
mụ mụ "
Nam hài muốn nhảy tới, hắn không hiểu bị mẫu thân thế nào, cái khái niệm sinh tử đối với một đứa bé ba bốn tuổi thì khá là mơ hồ, hắn chỉ thấy lòng như dao cắt, muốn được ôm ấp
"Trần Lục bất đắc dĩ nói thầm

"
Một đao bùng nổ sắp rơi xuống, đầu trọc tưởng mình thắng chắc, thế nhưng hắn không hề nhận thấy một miếng vảy rắn được Nhạc Nhạc treo ở trước ngực dần trồi lên
"
Trần Lục biến đổi sắc mặt, muốn động thủ cứu người, nhưng rồi đột nhiên nhận thấy một cỗ yêu khí hiện lên trên thân thể Nhạc Nhạc
Nàng liền phun một ngụm máu tươi, linh khí trong người gần như sắp cạn kiệt do dùng pháp khí quá nhiều lần, sắc mặt nhợt nhạt đến cực điểm chẳng khác nào tử thi
Thứ nàng cần bây giờ chính khả năng tự vệ, bằng không nhỡ lại có kẻ địch xuất hiện thì không chỉ nàng gặp nguy hiểm, mà hai đứa bé kia cũng chẳng thể có kết cục tốt

Có thể nói là đại thù được báo, nhưng tỷ đệ đó sao mà hiểu được, cũng chẳng vui cho nổi


ngươi

Đánh một hồi Trần Lục nhận thấy Từ Nhạc Nhạc dần rơi vào thế hạ phong, tưởng chừng sẽ thua, nhưng chuyện ngay sau đó lại nằm ngoài dự kiến của hắn
" Chỉ đáng thương cho mỹ phụ c·hết oan, nhưng sao lại có một nhà ba người xuất hiện ngay giữa rừng sâu
"
" Ô ô "
So với đệ đệ phản kháng kịch liệt, bị Từ Nhạc Nhạc hung hăng trấn áp không cho động đậy, thì tỷ tỷ hiểu chuyện hơn nhiều
"
Đầu trọc ôm họng kêu rên, máu tươi đầy tay, cả người lung lay loạng choạng, lời nói mơ hồ do khí quản bị máu chặn nghẹt, chẳng rõ có phải là di ngôn hay không
" Mẫu thân
" Đến cả tỷ tỷ đều suýt mất bình tĩnh

Qua nửa chung trà, Trần Lục vẫn tập trung quan sát
" Ngươi im miệng, đừng khóc nữa

Ngay sau đó không cho hắn có cơ hội hối hận, linh kiếm đâm tới như tên bắn, xuyên thủng cổ


"
Đệ đệ vừa rồi còn quấy khóc, bị tỷ tỷ quát một cái lập tức câm mồm khiến Từ Nhạc Nhạc đều phải kinh ngạc, xem ra tiểu nữ hài này rất có quyền uy trước đệ đệ mình


Phụt —
" Ức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tu sĩ đấu pháp luôn thế, nếu là phân sinh tử thì vừa gặp mặt sẽ dùng hết mọi thủ đoạn ép kẻ địch vào chỗ c·hết, nào có chuyện dây dưa dài dòng
là Tiểu Bạch
Lúc đầu không muốn, nhưng suy nghĩ kỹ, hiểu đại tỷ tỷ xinh đẹp trước mắt chỉ muốn tốt cho bọn họ nên ngoan ngoãn nghe theo
Đương nhiên, lập luận thế thì hơi miễn cưỡng, còn phải tính cả yếu tố đầu trọc vì tham lam mới theo đuôi Nhạc Nhạc, hay mỹ phụ mang theo cặp tỷ đệ đi tới rừng sâu
" Ư ư ư
Qua năm phút trị liệu gấp rút, Từ Nhạc Nhạc miễn cưỡng phục hồi được đôi chút khí sắc, vội vàng tiến tới muốn mang hai tỷ đệ rời khỏi rừng sâu
Nàng không quên để lại ám hiệu, tiện cho sau này khi hai tỷ đệ muốn quay lại gặp mẫu thân mình
Nhạc Nhạc ra tay chậm hơn một nhịp "
" Cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đấu pháp đầy đủ kịch liệt, chắc vì tín niệm trong lòng, nên Từ Nhạc Nhạc động thủ quyết đoán hơn bình thường rất nhiều
hức hức

" Không được
Từ Nhạc Nhạc không còn cách, cũng biết bản thân hơi thiếu tinh tế, thế là nhanh chóng tìm phương án giải quyết
Sau đó lập tức cưỡng chế mang cả hai đi, phản kháng thế nào cũng kệ, dù gì nàng cũng là tu sĩ luyện khí, mặc cho trọng thương vẫn dễ dàng bóp chặt hai đứa bé chưa tới mười tuổi
Từ thấy mẫu thân mình c·hết thảm, lại gặp thần tiên đánh nhau, cuối cùng tận mắt nhìn rõ cừu nhân g·iết mẫu thân c·hết ngay trước mắt

Dưới con mắt không dám tin của đầu trọc, Hỏa Dung - Đệ Tam Đao mạnh mẽ có tiếng của bản thân từ trước nay lại bị chặn một cách nhẹ nhàng

"
" Không, không thể bỏ mẫu thân lại một mình

" Hức, hức,
Nhưng trước mặt đệ đệ nàng không muốn lộ chuyện bản thân yếu đuối như vậy, càng không muốn khiến hắn lo sợ theo, lập tức dùng tay áo che mắt, tự mình sụt sùi
Mặc dù có thể xưng là tai bay vạ gió, nhưng nói thế nào thì nói, nếu không phải hắn thì đầu trọc sẽ không xuất hiện ở đây, mỹ phụ sẽ không c·hết dưới đao
Cuối cùng vội dùng linh kiếm đào một cái hố cách đó không xa, rồi đặt hai mảnh t·hi t·hể của mẫu thân hai tỷ đệ vào trong
Thế là vội thu thanh đoản kiếm về, hắn nhíu mày lẩm bẩm: " Luồng yêu khí này
Chỉ có vài tia đao khí đâm được vào người nàng, nhưng vậy thôi thì không đủ chí mạng

Nào ngờ cả hai đều làm ra phản ứng kịch liệt
Chưa tới hai phút, nhưng đối với cặp tỷ đệ cạnh đó chính là cả đời
Phù lục dùng hết, đan dược cắn sạch, ngay cả linh kiếm đều mẻ nhiều chỗ do v·a c·hạm với đại đao
" Mẫu thân ô ô
Từ Nhạc Nhạc thấy hết mọi thứ, nhưng nàng không thể tiến lên an ủi mà ngồi xếp bằng tại chỗ, lấy một viên Liệu Thương Đan giúp cầm cố v·ết t·hương
Còn giúp Nhạc Nhạc răn dạy đệ đệ mình

Bộ dạng bên ngoài cũng không tốt đi đâu, máu tươi đầy người, có máu của chính nàng chảy xuống từ nhiều vết đao trên thân, còm có huyết dịch kẻ địch, mùi tanh tưởi khiến cô nàng vừa nôn ra máu lại n·ôn m·ửa liên tục
Chiến thắng, g·iết kẻ địch
Linh kiếm bắn ra, đại đao hạ xuống
Hai bên đấu pháp nghe thì lâu, nhưng thật ra chỉ trong chưa tới hai phút

Nhất là nội thương, đao khí vừa rồi không nhiều, nhưng đâm sâu tận lục phủ ngũ tạng
" Không, không muốn, không muốn
Tỷ tỷ thấy vậy, không do dự giúp nàng nhắm mắt xuôi tay
Có thể nói là đủ thê thảm, và dĩ nhiên một trận chiến này sẽ khiến nàng nhớ mãi mãi
Chăm chú xem kỹ ba thân ảnh rời khỏi tầm mắt, từ đầu đến cuối Trần Lục đều không hiện thân
Nhưng mục đích của chuyến đi này cũng đã hoàn thành rồi, Nhạc Nhạc thấy máu, tự tay g·iết địch, chắc hẳn tâm tính phải trưởng thành hơn rất nhiều

Nhưng chung quy lại, Trần Lục vẫn có một ph·ầ·n trách nhiệm
Vừa rồi, hắn chỉ lo tập tr·u·ng vào nghĩa nữ, trong lúc chưa kịp phản ứng thì mỹ phụ đã bị c·h·é·m c·hết rồi
Còn về cặp tỷ đệ, nhìn như suýt bị đầu trọc c·h·é·m
Nhưng thật ra thời điểm ấy Trần Lục đã phản ứng lại, phù khôi chạy kịp tới lân cận, nếu thật sự rơi vào thời khắc s·ố·n·g còn nó sẽ ra tay cứu người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.