Lời nói của Hạc Tư Dục tựa như một khối cự thạch nện vào mặt nước vốn đang lăn tăn, lúc này càng kích thích tạo ra một trận bọt nước.
Nghê Dạng mở to đôi mắt, tràn đầy sự chấn kinh, hai má Phi Hồng của nàng sắp ứa máu.
Nàng há miệng định cự tuyệt, "Không..."
Ánh mắt của Hạc Tư Dục dâng lên vẻ thâm trầm và bao la của dục vọng, bàn tay hắn từ từ tách đôi chân thon dài của Nghê Dạng.
Giọng nói khàn khàn đầy hấp dẫn, "Bảo bối, đừng cự tuyệt tấm lòng muốn phục vụ ngươi của ta."
Bàn tay hắn dò xét vào bên dưới chiếc váy ngủ màu củ sen, nhẹ nhàng xoa nắn vùng thịt mềm mại giữa hai chân nàng, hơi thở càng lúc càng trầm, "Bảo bối không muốn sao?"
Hốc mắt Nghê Dạng lấp lánh lệ hoa, đôi lông mày nhỏ nhắn nhíu lại, nàng cắn môi dưới, nhịp tim rối loạn đến mức khiến nàng cảm thấy choáng váng.
Bàn tay của Hạc Tư Dục mang theo sự thô ráp sàn sạt, giày vò nàng.
Điều khiến nàng khó thể lờ đi là nàng đang hưng phấn, đang khao khát Hạc Tư Dục tiến thêm một bước nữa, đây là một phản ứng vốn dĩ có thể xảy ra.
Hạc Tư Dục đưa tay dùng ngón cái nhẹ nhàng ma sát môi dưới của nàng, "Bảo bối, đừng cắn, sẽ đau."
Bàn tay hắn đặt trên đùi nàng vẫn không ngừng làm loạn, Nghê Dạng vô lực buông môi dưới, tiếng thở dốc gấp gáp đi kèm với những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Thanh âm của nàng đột nhiên nắm lấy trái tim Hạc Tư Dục, một luồng nóng bức khó chịu bao phủ lấy hắn, cổ họng nghẹn lại, khô khốc.
Sự nhẫn nại đạt đến cực hạn, trên người hắn dâng lên từng tầng mồ hôi.
Hắn nghiêng người cúi đầu, môi kề sát bên tai Nghê Dạng, giống như con hồ ly già sống lâu năm trong thâm sơn, làm say mê lòng người."Bảo bối, ta muốn tắm uyên ương, được không."
Môi hắn mở ra khép lại, mang theo hơi nóng lướt qua vành tai Nghê Dạng, thân thể nàng mềm nhũn đến hỗn loạn, đôi mắt gần như lấp lánh ánh sao, đại khái là nàng không có cách nào cự tuyệt hắn.
Hơi nước ấm áp lan tỏa khắp phòng tắm, trên bồn rửa mặt, thân trên Nghê Dạng phủ chiếc sơ mi đen của Hạc Tư Dục, cổ áo mở rộng, làn da trắng nõn dưới sự tương phản của màu đen và ánh đèn lạnh lẽo càng thêm quyến rũ.
Búi tóc hơi ướt dính trên má, khóe mắt mang theo giọt nước mắt, nàng cắn môi, âm thanh vụn vỡ từng chút từng chút móc lấy tâm can Hạc Tư Dục đang quỳ một gối trên mặt đất.
Hắn sẽ nhân lúc Nghê Dạng thở dốc, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nàng.
Nàng xấu hổ đến nỗi ngay cả cổ cũng ửng lên màu hồng nhạt, dáng vẻ đáng thương lại vũ mị này khiến hắn càng thêm thỏa mãn.
Hắn quá đỗi vui vẻ khi Nghê Dạng vì hắn mà lộ ra dáng vẻ này, khiến hắn sảng khoái đến mức đồng tử rung lên, đầu ngón tay tê liệt."Bảo bối, thật đẹp."
Trời đã sáng, Hạc Tư Dục vuốt ve Nghê Dạng đã trải qua một giấc ngủ sâu rồi đưa nàng trở về giường.
Trên người nàng vẫn phủ quần áo của hắn, khóe mắt hồng hồng, mũi cũng hồng hồng, đáng yêu vô cùng.
Hắn thỏa mãn ôm nàng vào lòng, dịu dàng vuốt ve trán nàng."Vui vẻ, thật vui vẻ, Bảo bối vĩnh viễn vĩnh viễn đều là của ta."
Hắn dùng cằm cọ vào đỉnh tóc Nghê Dạng, đôi mắt dần khép lại phủ lên sự bệnh thái đang lấp lánh trong đó.
Hắn không làm đến bước cuối cùng, hắn muốn chờ đến khi đi Pháp Quốc, chờ nàng hoàn toàn mở rộng nội tâm và chấp nhận hắn.
Chỉ một chút vui vẻ là không đủ, hắn muốn trái tim Nghê Dạng lấp đầy hình bóng hắn.
Bên ngoài cổng Ngung Đường, Cố Cẩn Đình với đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi nhưng không kém phần sa sút dựa vào chiếc xe sang trọng.
Chiếc áo vest vốn được cắt may vừa vặn trên người hắn lúc này lại lỏng lẻo, áo khoác mở rộng, râu cằm lộ rõ làm hắn trông càng tiều tụy.
Cánh cổng sắt màu đen hai cánh phía trước vẫn chưa từng mở ra.
Hắn đã gửi cho Nghê Dạng rất nhiều tin nhắn, nhưng tất cả đều chìm vào im lặng.
Hắn xin lỗi nàng, cùng nàng giải thích.
Điện thoại từ nước ngoài chưa từng ngừng đổ chuông, hắn không muốn nghe.
Đó là lỗi do cha mẹ hắn gây ra, có liên quan gì đến hắn chứ?
Hồi đó hắn cũng chỉ mới mười lăm tuổi.
Không phải hắn không khuyên can, nhưng mẹ hắn cố chấp.
Bà uống rượu say khướt, điên cuồng nói những điều không công bằng trong nhà.
Từ khi đi học, bà đã ghen ghét Mộc Thanh Nghiên, ghen ghét dung mạo của nàng, ghen ghét tài hoa của nàng, oán hận đạo sư ngầm hạ thấp bà, nâng cao Mộc Thanh Nghiên.
Sau này bà gả cho cha hắn, cha hắn cũng là người lai, mẹ hắn là người Pháp, còn cha là người Hoa Quốc mang quốc tịch Pháp.
Sau khi kết hôn, bà đắc ý một thời gian dài, vì cha hắn có tiền có thế.
Bà cảm thấy Mộc Thanh Nghiên có tốt đến mấy cũng không thể gả tốt hơn bà.
Bà đắc ý được hai năm, Mộc Thanh Nghiên lại gả cho Nghê Tuyển Chi, người còn giàu có và quyền lực hơn cha hắn.
Sự ghen ghét và oán hận của bà đạt đến đỉnh điểm.
Bà mê hoặc Mộc Thanh Nghiên mua nhà gần nhà mình, nói là để tiện chăm sóc nhau, tụ họp cũng thuận tiện.
Trong ấn tượng của hắn, dì Mộc xinh đẹp quyến rũ, sau khi sinh Nghê Dạng lại càng thêm tài trí dịu dàng.
Mẹ hắn không chỉ một lần đè nén cơn điên trong nhà.
Mỗi lần thấy gia đình Nghê Dạng, bà luôn tỏ ra vẻ rất dịu dàng và dễ gần, vì mối quan hệ thân thiết, cha Nghê Dạng đã đầu tư không ít tiền vào công ty nhà họ Cố.
Lòng tham của cha hắn ngày càng lớn, cuối cùng vào năm Nghê Dạng mười hai tuổi, trong một buổi liên hoan bình thường nhất, dì Mộc không hề đề phòng mẹ hắn, cho bà xem bộ sưu tập lễ phục mới mà nàng thiết kế.
Mẹ hắn cũng học thiết kế, bà liếc mắt một cái đã nhận ra bộ sưu tập này sẽ tạo nên cơn sóng gió lớn trong giới thời trang.
Sự ghen ghét cuốn phăng lý trí của bà.
Bà đã trộm bản thiết kế của dì Mộc, sau khi bàn bạc với cha hắn, bà cho người tiêu hủy toàn bộ chứng cứ khi họ không có nhà, còn tìm hacker xóa bỏ các ghi chép trong máy tính.
Bà chi đậm tiền mua chuộc người quản lý tài khoản chính thức của công ty Camille cấp cao.
Họ nhanh chóng cho người tạo mẫu lễ phục và công bố ngành nghề phát triển mới của Cố Thị trước một giờ.
Người bị mua chuộc sau một giờ khi Cố Thị phát thông cáo đã đăng tải lễ phục mới của Camille.
Không lâu sau khi đăng tải, nó đã bị thủy quân do cha mẹ hắn mua công kích.
Tội danh đạo nhái bị đổ lên đầu Mộc Thanh Nghiên, đổ lên Camille.
Trong lúc nhất thời, cổ phiếu rơi thẳng đứng, cha mẹ hắn cao hứng đến mức làm hỏng việc.
Nhưng họ không ngờ rằng, cha mẹ Nghê Dạng lại gặp phải tai nạn trên không.
Camille không thể không có người dẫn dắt, sau khi Nghê Hạo đến Pháp Quốc, cha mẹ hắn bắt đầu cảm thấy nguy cơ.
Sợ hãi mọi chuyện bại lộ, họ tìm người trong giới xã hội đen ám sát người quản lý cấp cao đó.
Họ nói rằng chỉ có người chết mới không mở miệng.
Nghê Hạo biết là nhà hắn đã trộm bản thiết kế, nhưng hắn chỉ có nhân chứng mà không có vật chứng, căn bản không thể minh oan cho Mộc Thanh Nghiên.
Để cứu vãn Camille, hắn chỉ có thể lập tức tìm người thiết kế và tạo mẫu lại, đổ lỗi cho người đã khuất, nói rằng hắn bị người khác mua chuộc, công bố thiết kế của người khác để đả kích Camille.
Hắn khi đó rất sợ hãi, nhưng cũng rất quan tâm Nghê Dạng.
Hắn trưởng thành sớm, hắn đã thích nàng từ năm mười hai tuổi.
Hắn đứng trước cửa nhà nàng rơi nước mắt.
Nghê Hạo đương nhiên không ưa hắn, cảnh cáo hắn không được liên lạc với Nghê Dạng, không được xuất hiện trước mặt nàng, nếu không thà rằng đem cả tài sản trong nước ra bồi thường cũng phải khiến nhà họ Cố tan biến tại Pháp Quốc.
Hắn không dám, hắn sợ hãi.
Hắn từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, làm sao có thể cam lòng sống cuộc đời không có tiền.
Mười hai năm, tròn mười hai năm, sự áy náy và nỗi nhớ nhung gần như đè sập hắn.
Hắn lén lút quan sát nàng, khi biết nàng kết hôn, hắn gần như phát điên.
Sau một tháng tiêu trầm, đột nhiên nhận được ý muốn hợp tác từ Kinh Thị Dĩ An, hắn nghĩ cuối cùng hắn cũng có lý do để đến Kinh Thị gặp cô gái mà hắn ngày đêm mong nhớ.
Sau khi gặp nàng, nỗi nhớ nhung hóa thành tình yêu mãnh liệt và sự chiếm hữu, hắn muốn giành lại nàng.
Kể từ khi nàng đồng ý gặp hắn, hắn đã biết nhà họ Nghê không hề nói cho Nghê Dạng biết sự thật.
Thật lòng mà nói, hắn đã kinh hỉ.
Thế nhưng tại sao sự thật lại bại lộ nhanh như vậy, hắn mới vừa gặp lại nàng mà thôi.
