Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đạo Tặc Chỉ Có Thể Mở Khóa? Nhưng Ta Năng Lực Vô Hạn Trộm Kỹ Năng

Chương 3: Thì trực tiếp như vậy chết bất đắc kỳ tử?




Chương 3: Cứ thế chết bất đắc kỳ tử ư?

Bữa trưa, Ôn Như Ngọc đơn giản đối phó một chút trên tàng cây, rồi sau đó nhảy xuống đất, tiếp tục tìm kiếm những nguyên thú khác.

Nếu hắn thật sự muốn thăng cấp, cách tốt nhất chính là tiến vào bí cảnh.

Mà bí cảnh cấp thấp gần nơi đây nhất cũng cách khoảng mười cây số, nếu hắn là một đạo tặc mà xông vào đó thì khác nào tìm chết.

Nhưng nếu muốn tổ đội, điều đó lại càng không thể.

Không một tiểu đội nào lại muốn nhận một đạo tặc gia nhập đội ngũ, đó không phải là tăng thêm sức mạnh mà là một mối vướng bận.

Trừ phi hắn có thể chứng minh giá trị của bản thân.

Cả buổi chiều, Ôn Như Ngọc hoạt động ở khu vực cách vành đai cách ly chừng ba cây số.

Gặp nguy hiểm có thể kịp thời thoát thân.

Những đám cỏ dại cao nửa người đã tạo cho hắn một lớp ngụy trang hoàn hảo.

Nguyên thú hắn gặp phải, đầu tiên hắn sẽ khom lưng chậm rãi tiếp cận, rồi dùng Diệu Thủ Không Không.

[Phát động Diệu Thủ Không Không, nhận được kỹ năng [Trọng Kích] X1] À, lại là một kỹ năng.

[Trọng Kích]: Dùng sức vung vũ khí đánh trúng đối phương, gây ra 200% sát thương.

Mặc dù chỉ là kỹ năng bình thường, nhưng điều này chứng tỏ việc trộm kỹ năng là có thể.

Nếu hắn có thể trộm được 100 kỹ năng cao cấp, đừng nói là bí cảnh sơ cấp, ngay cả bí cảnh cao cấp hắn cũng có thể xông vào một lần.

Bởi vì kỹ năng này không có thời gian hồi chiêu! Không tiêu hao lam!

Không tiêu hao lam nghĩa là gì?

Nếu hắn trộm được kỹ năng của nguyên thú cấp 100, vậy thì cứ thế mà dùng, vô điều kiện sử dụng!

Điều này hoàn toàn khác so với những gì hắn nghĩ, ban đầu hắn cho rằng việc trộm kỹ năng ở giai đoạn đầu là một năng lực vô dụng.

Việc tiêu hao lam là một vấn đề lớn, nhưng bây giờ lại cho hắn biết rằng không hề tiêu hao lam, vậy thì chẳng phải là vô địch sao!!

Ôn Như Ngọc hưng phấn không thôi!!

Tiện tay giải quyết con nguyên thú trước mặt.

Chỉ là vật liệu có chút đáng tiếc, xem ra sau khi về phải làm ngay một cái ba lô nhỏ mới được.

Một vạn đồng chắc hẳn đủ để mua một cái ba lô phẩm chất thấp nhất.

Ôn Như Ngọc đi thẳng về phía trước, men theo vành đai cách ly của thành phố, tuyệt đối không vượt quá ba cây số.

Mãi cho đến năm giờ chiều, Ôn Như Ngọc mới dừng lại.

Hắn nhìn thoáng qua bảng thuộc tính của mình.

[Tên: Ôn Như Ngọc] [Tuổi: 18 tuổi] [Nghề nghiệp: Đạo tặc] [Tiềm lực: Cấp C] [Đẳng cấp: Nhất giai trung cấp] [Thuộc tính: Lực lượng: 29 Thể chất: 20 Nhanh nhẹn: 41 Trí lực: 18] [Kỹ năng thiên phú: [Khai Khóa Lv1(0/100)] [Duy nhất — — Diệu Thủ Không Không Lv2(64/500)]] [Kỹ năng: [Trọng Kích] X1] Không tệ, không tệ, thuộc tính lại tăng lên một ít.

Chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, thuộc tính của hắn rất nhanh sẽ vượt qua thuộc tính của một nghề chiến đấu.

Ôn Như Ngọc nhìn thoáng qua sắc trời, mặt trời đã ngả về tây, cũng là lúc nên quay về....

Mười phút sau, Ôn Như Ngọc đã thấy vành đai cách ly, nhưng hướng này lại không có cửa lớn.

Thế nhưng không sao, lúc vội vã lên đường hắn đã tính toán khoảng cách, cách cửa lớn hắn đi tới cũng không xa.

Nhưng khi hắn vừa quay người đi về hướng cửa lớn ban đầu, một bóng dáng xuất hiện trong tầm mắt của hắn.

Sao quanh đây lại có một sinh vật cấp bậc như thế này?

[Song Đầu Ma Lang] [Chủng tộc: Lang tộc] [Đẳng cấp: Lv15] [Thuộc tính: Lực lượng: 104 Thể chất: 90 Nhanh nhẹn: 102 Trí lực: 35] Thế nhưng lượng máu cũng ổn, chỉ có 450, nếu may mắn nói không chừng có thể giết chết.

Vậy thì trước tiên lại gần đã.

Khoảng cách 5 mét chắc không thành vấn đề.

Lần này Ôn Như Ngọc càng thêm cẩn thận, hắn cảm nhận chút hướng gió.

May mắn không tệ, gió thổi từ đối diện tới, ít nhất mùi sẽ không truyền sang.

Rồi hắn cúi thấp người, lần này hắn đi chậm hơn bất kỳ lần nào.

Mỗi một bước đều hết sức thận trọng.

Khoảng cách 40 mét, hắn mất trọn vẹn 5 phút mới đi đến gần Song Đầu Ma Lang.

Đây là do con ma lang này đổi chỗ, nếu không thì thời gian còn lâu hơn nữa."Phù hộ ta, nhất định phải cho ta một đống thuộc tính, ta không muốn vật phẩm gì!"

[Phát động Diệu Thủ Không Không, chúc mừng ký chủ đạt được Lang Tâm X1] Từ xa, trên đỉnh đầu Song Đầu Ma Lang trong nháy mắt hiện ra một luồng sát thương -999 đỏ như máu."Vật phẩm kỳ thực có khi còn tốt hơn thuộc tính."

Ôn Như Ngọc vốn định thi triển kỹ năng xong là bỏ chạy, còn việc trước đó nói có thể đánh thì chỉ là nói cho vui thôi.

Đối phương nhanh nhẹn 102, hắn có chạy chết cũng không kịp.

Chỉ là không ngờ rằng đối phương cứ thế chết bất đắc kỳ tử.

Một luồng nguyên lực cực lớn tràn vào cơ thể hắn, đợt này kiếm được lớn rồi.

Hắn nhìn vào trái tim Lang Tâm đỏ như máu còn hơi ấm trong tay.

[Lang Tâm]: Vật liệu cấp C."Tốt hơn nhiều so với miếng da rắn trước đó, cái đó chỉ là vật liệu cấp D."

Thế nhưng...

Ôn Như Ngọc nhìn xác ma lang trên mặt đất, đây mới là phần lớn giá trị được không.

Da sói, răng sói, xương sói, thịt sói đều là đồ tốt, thậm chí ngay cả máu sói cũng là đồ tốt.

Cả thân đồ vật này bán được 3000 đồng chắc cũng không tệ, quả nhiên a, người có nghề nghiệp chính là kiếm tiền!

Đáng tiếc, máu thì khẳng định là không thể lấy. Hắn không có vật chứa, không cách nào giữ gìn độ tươi mới.

Điều này ít nhất phải tổn thất 300 đồng.

Bởi vậy, nhu cầu về ba lô chứa đồ của hắn lại càng cao hơn.

Hắn trực tiếp vác xác Song Đầu Lang, phi nhanh về phía cửa lớn.

Nửa giờ sau, hắn trở về cửa lớn lúc hắn tới.

Khi Ôn Như Ngọc bước vào cửa lớn, lính gác vô cùng kinh ngạc.

Đặc biệt là khi thấy hắn vác cái xác Song Đầu Ma Lang, họ càng thêm bất ngờ, cái thân hình này sao cũng phải từ cấp mười trở lên chứ."Đây là ngươi giết?""May mắn, may mắn, nó vừa vặn bị thứ gì đó mắc kẹt, để ta nhặt được một món hời." Ôn Như Ngọc vội vàng nói."Ta đã nói rồi mà, ngươi một đạo tặc nhất giai làm sao có thể giết chết nguyên thú cấp mười trở lên chứ. Ngươi may mắn quá, kiếm không 3000 đồng."

Người lính gác thực sự ghen tỵ, ai mà chẳng muốn tiền kiếm không."Đúng vậy, đúng vậy, may mắn thôi."

Ôn Như Ngọc vác Song Đầu Lang, đi dọc đường.

Không đợi xe buýt, trực tiếp đón taxi, xác thú vứt thẳng vào cốp xe."Sư phụ, đi trung tâm giao dịch chính phủ.""Bao nhiêu tiền." Ôn Như Ngọc lấy điện thoại ra."220.""Bao nhiêu!!" Ôn Như Ngọc kinh hãi nhìn tài xế, tổng cộng chỉ hơn 10 cây số mà ngươi dám thu ta 220?"Tiểu huynh đệ, ngươi vứt cái xác kia vào cốp xe, ta còn phải rửa xe nữa." Tài xế nhìn thoáng qua Ôn Như Ngọc thuận miệng nói.

Có thể ra ngoài cửa thành thì chắc chắn là người mới thức tỉnh nghề nghiệp, lừa được một người là một người."Thế nhưng cái đó chỉ một chút vết máu thôi, đâu cần nhiều tiền như vậy chứ."

Taxi lậu, tuyệt đối là taxi lậu."Được rồi, vậy thì bớt cho ngươi một chút, lấy 150 đi, ta tìm người rửa xe."

Ôn Như Ngọc há hốc miệng nhìn thoáng qua trung tâm giao dịch bên ngoài, 150 thì 150 đi, làm việc chính sự quan trọng.

Hạ xác ma lang xuống, Ôn Như Ngọc nhìn thấy một lớp mỏng dính màu đen hơi nhô lên trong cốp xe phía sau, khóe miệng giật giật.

Tên tài xế này tuyệt đối là kẻ tái phạm!

Cái lớp lót bên dưới kia là giấy có thể ngăn cách vết máu, tất cả đều đã được chuẩn bị sẵn, chuyên để lừa những người như hắn không có ba lô chứa đồ a!!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.