Tôi còn muốn nói điều gì đó, nhưng lão Yên lại gật nhẹ đầu: "Nhìn dấu răng này, có lẽ thứ này còn lớn hơn cả lạc đà, rất khó có thể sống được ở trong sa mạc
Cho nên…”
“Cho nên thứ này đến từ cổ quốc.” Manh Hiệp kết luận
Mặc dù biết không khí không đúng, nhưng tôi vẫn hưng phấn mà xoa hai tay: “Nói như vậy, cổ quốc đang ở gần đây à?”
Đi lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng đến nơi, khiến tôi không thể kiềm chế nổi sự kích động ở trong lòng
Lão Yên nghiêng mắt nhìn tôi một cái, vẻ mặt nặng nề nói: “Không biết kế tiếp sẽ gặp phải chuyện gì, nếu sinh vật vô danh này thật sự đến từ cổ quốc thì tại sao nó lại chạy ra ngoài, hay là nói cổ quốc đang ở ngay dưới lòng bàn chân của chúng ta?”
"Không phải ở đây
Dư Thành Trạch vẫn luôn giữ im lặng lại đột nhiên nói ra một câu, chúng tôi lập tức nhìn về phía ông ta, muốn nghe xem ông ta có ý kiến gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng không ngờ ông ta lại ngừng nói và chỉ giục chúng tôi đi nhanh lên
Lão Yên cau mày nói: “Giáo sư Dư, nếu anh đã biết cổ quốc ở đâu, sao không nói cho chúng tôi biết phải mất bao lâu thì mới đi đến đó được?”
Dư Thành Trạch nhìn chúng tôi đầy giễu cợt, sau đó nói với tốc độ này của chúng tôi thì vĩnh viễn cũng không thể đến đó được
"Giáo sư Dư, vậy mời ông đi trước đi
Tôi nhún vai, sau đó làm ra dáng vẻ không tiễn, Dư Thành Trạch trừng mắt nhìn tôi, cũng không nói gì thêm
Tôi và lão Yên liếc nhìn nhau một cái, đều cảm thấy có gì đó không đúng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xét thái độ của Dư Thành Trạch mà nói, rõ ràng ông ta đã coi chúng tôi là gánh nặng, nhưng kêu ông ta đi trước thì ông ta lại không chịu đi, cũng không biết rốt cuộc ông ta lại có ý định quỷ quái gì
"Còn chưa chịu đi à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thấy chúng tôi vẫn không nhúc nhích, Dư Thành Trạch vội vàng thúc giục, càng lúc càng lo lắng
Lão Yên xua tay, không muốn tranh cãi với ông ta, sau khi chôn hai thi thể xong thì mới tiếp tục lên đường
Nắng rất gắt, lúc đầu tôi còn có tâm trạng nói chuyện vài ba câu với lão Yên, nhưng càng về sau tôi càng không muốn nói chuyện nữa, cứ máy móc đi theo họ từng bước một
"Vừa rồi có phải có thứ gì chạy ngang qua không
Trong lúc tôi nóng đến mức muốn ngất xỉu thì chợt cảm thấy có một cơn gió thổi qua, mặc dù rất nhẹ nhưng tôi có thể chắc chắn cảm giác này không sai được, tựa hồ có thứ gì đó lướt qua rất nhanh, cho nên lúc này tôi mới kinh ngạc nói như vậy
Mọi người đều dừng lại hỏi tôi thấy gì, nhưng tôi lại lắc đầu nói không thấy gì cả, chỉ cảm thấy có một cơn gió thổi qua
"Trường An, có phải cảm giác của cậu đã sai rồi không
Tôi ở ngay phía sau cậu mà, nhưng không hề cảm nhận được gì
Rắn Độc nhìn hai bên, sau đó hỏi
Tôi lắc đầu, khẳng định cảm giác của mình không sai
"Cẩn thận một chút luôn không sai.” Lão Yên nhìn thoáng qua tôi, sau khi xác nhận không có thứ gì mới thản nhiên nói
Nhưng Dư Thành Trạch lại cười lạnh một tiếng, nói chúng tôi nghi thần nghi quỷ
Chúng tôi cũng không để ý tới ông ta, dạo gần đây tính tình của ông ta ngày càng dễ nóng nảy, mà chúng tôi cũng lười tranh cãi với ông ta
Dù cuối cùng không nhìn thấy gì nhưng tôi vẫn cảm thấy rùng mình như cũ, như thể có thứ gì đó vẫn luôn ở phía sau lưng nhìn chằm chằm vào tôi
Mặc dù tôi đã quay lại mấy lần nhưng đều không thấy gì, cuối cùng tôi chỉ có thể quy tội bản thân đã bị mặt trời phơi đến ngu người
“Chúng ta ở đây nghỉ ngơi một chút đi.” Vào giữa trưa, nắng gắt đến mức không ai có thể mở mắt nổi, lão Yên đi đến một nơi râm mát, sau đó đặt ba lô xuống đất rồi ngồi xuống trước
Nhưng vừa ngồi xuống, ông ấy liền bật dậy kêu lên vì hạt cát ở đây quá nóng, cuối cùng đành phải ngồi lên ba lô mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút
Thấy có chỗ nghỉ ngơi, chúng tôi cũng lần lượt di chuyển tới đó, mặc dù Dư Thành Trạch có hơi bất mãn nhưng nhìn tình trạng này của chúng tôi thì cũng biết chúng tôi không thể đi được nữa, ông ta đành phải rầu rĩ đồng ý
Lão Yên nhìn về phía Dư Thành Trạch nói: "Tôi nói này giáo sư Dư, ánh nắng chói chang như vậy mà sao không thấy anh đổ mồ hôi vậy
Lời này của ông ấy kỳ thật cũng không đúng, không phải Dư Thành Trạch không đổ mồ hôi, so với bộ dạng đổ mồ hôi đầm đìa của chúng tôi thì trông ông ta đúng là rất thoải mái
Dư Thành Trạch chỉ nói rằng ông ta không thích đổ mồ hôi, sau đó ngồi sang một bên không nói gì nữa, nhưng tôi lại chú ý tới ánh mắt của ông ta vẫn luôn chuyển động không ngừng, giống như đang quan sát xung quanh vậy
Tôi ngồi xuống thở hổn hển mấy hơi, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng đúng lúc này, cái cảm giác bị nhìn chằm chằm đó lại xuất hiện..
“Thứ gì vậy
Tôi chợt đứng dậy hét lên, nhưng phía sau lưng tôi là lão Yên đang ngồi ở chỗ dốc cát chứ không có thứ gì khác
Lão Yên lo lắng nhìn về phía tôi, hỏi tôi có phải đã xuất hiện ảo giác rồi không
Tôi lắc đầu: “Không có, mọi người ở chỗ này đợi tôi, tôi đi xem một chút.”
Vừa dứt lời tôi đã cầm súng lên rồi đi vòng ra sau dốc cát, nhưng trước mặt là một mảnh trống rỗng, chẳng có gì cả..
"Trường An, cậu nghỉ ngơi một lát trước đã
Rắn Độc đi theo tôi, nhìn dáng vẻ này thì có lẽ anh ta cho rằng do trời nóng quá nên tôi mới hồ đồ như thế, điều này cũng khiến trong lòng tôi cảm thấy có chút bực bội, muốn chứng minh bản thân không có hồ đồ, nhưng trước mặt thật sự chẳng có gì cả
Tôi ủ rũ ngồi bệt xuống đất lần nữa, không buồn nói chuyện
"Nói cho tôi biết về cảm giác của cậu đi
Lúc này Manh Hiệp mở miệng nói
Tôi hỏi: “Anh thực sự tin vào những gì tôi cảm thấy không?”