[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Không nói tới vấn đề tin hay không tin, ở một nơi quỷ quái như sa mạc này cũng không thể sơ suất được, bởi vì cậu không biết khi nào sự sơ suất này sẽ giết chết cậu.” Anh ta bình tĩnh trả lời
Đây có thể coi là kinh nghiệm của anh ta, tôi thấy anh ta chịu nghe thì cũng nhanh chóng nói cho anh ta biết cảm giác của mình trên đường đi
Anh ta cau mày đứng lên rồi vểnh tai cẩn thận nghe ngóng, sau đó hỏi tôi có biết gì về rắn thủy tinh không
"Rắn thủy tinh
Tôi lắc đầu, bởi vì tôi chưa từng nghe nói đến thứ này bao giờ
Manh Hiệp không giải thích chỉ gật nhẹ đầu với lão Yên: “Mọi người cẩn thận chút, cảm giác của Trường An chưa chắc đã sai, nếu tôi đoán không lầm thì chúng ta sắp đến gần vùng đất chết rồi?”
“Đúng vậy.” Lão Yên ừ một tiếng, nếu dựa theo suy đoán thì cổ quốc Trường Dạ nằm ở khu vực biên giới giữa vùng đất chết và vùng đất không người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Manh Hiệp suy nghĩ một lúc rồi nói năm đó anh ta đọc được trong một cuốn sách cổ, nói thứ có khả năng xuất hiện nhất ở khu vực biên giới này chính là rắn thủy tinh
Thấy anh ta lại nhắc tới rắn thủy tinh lần nữa, khiến tôi không khỏi tò mò hỏi anh ta rốt cuộc đó là con gì
“Đúng như tên gọi, loại rắn này toàn thân trong suốt, giống như thủy tinh hoặc khối băng, nên còn được gọi là rắn băng.”
Manh Hiệp dùng tay miêu tả: “Nó cao khoảng nửa người, nhưng cơ thể lại cực kỳ mảnh, dưới sự phản chiếu của mặt trời, ngay cả khi nó đã đến bên cạnh cậu thì cậu chưa chắc có thể nhìn thấy được
Khi nghe anh ta nói vậy, tôi cũng nhanh chóng nhìn ngó xung quanh, lại nhớ ra anh ta nói không thể nhìn thấy nó, cho nên sau khi dùng súng bắn vài phát ở xung quanh và chắc chắn rằng không có thứ đó ở đây thì tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm
Manh Hiệp mỉm cười bảo tôi đừng quá lo lắng, nói là tính công kích của những con rắn này không mạnh, miễn là tôi không chọc đến chúng nó là được
“Vậy ánh mắt mà tôi cảm giác được dọc theo đường đi này là của rắn thủy tinh sao?” Tôi quay đầu nhìn về phía sau, nhưng luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm, bởi vì ánh mắt đó quá giống con người
Manh Hiệp cũng không chắc chắn, nhưng đây là khả năng có thể xảy ra nhất
Chúng tôi nghỉ ngơi tại chỗ hơn hai tiếng, sau khi tránh được khoảng thời gian nắng nóng nhất thì mới lần nữa xuất phát, trong khoảng thời gian này, tôi lại cảm giác được ánh mắt quỷ dị thêm mấy lần nữa, tôi vốn muốn đi thăm dò nhưng lại bị Manh Hiệp ngăn lại
Mặc dù không biết anh ta muốn làm gì, nhưng tôi biết anh ta làm vậy là có lý do của mình, cho nên tôi cũng thuận theo ý của anh ta mà vờ như ở phía sau lưng không tồn tại ánh mắt đó
Sau khi khởi hành lần nữa, Dư Thành Trạch dường như càng mất kiên nhẫn hơn, động tác của ông ta rất nhanh, cho dù là cát nóng hay nắng như thiêu đốt cũng không hề ảnh hưởng đến ông ta, chỉ trong chốc lát ông ta đã cách chúng tôi một đoạn
"Mọi người nói xem, ông ta đang muốn làm gì mà vội vàng như vậy
Rắn Độc cau mày
Tất cả chúng tôi đều lắc đầu, hành vi của Dư Thành Trạch thật quái đản, rõ ràng trước đó ông ta đã muốn chúng tôi chết, nhưng lúc này dường như ông ta đã dừng lại
Vành tai của Manh Hiệp giật giật, sau đó đột nhiên nói một câu: “Mọi người nói xem, ông ta hành động vội vã như vậy, có phải là đang cố ý để chúng ta nhìn thấy không?”
Chúng tôi nhìn về phía Manh Hiệp, anh ta bị chúng tôi nhìn như vậy thì có chút sững sờ, sau đó hỏi chúng tôi làm sao vậy
Lão Yên vỗ đầu một cái: “Sao tôi không nghĩ ra nhỉ, chẳng lẽ cổ quốc còn có thể chạy!”
"Quên đi, dù mục đích của ông ta là gì, hiện tại chúng ta cũng đã bị ông ta lừa, cho nên đều cẩn thận đi
Tôi nhún vai, tiếp tục đi về phía trước
"Trường An.” Lão Yên bỗng nhiên kêu tôi một tiếng, tôi quay đầu lại hỏi ông ấy có chuyện gì vậy
Lão Yên không nói gì chỉ làm vài động tác về phía tôi, sau đó dùng khẩu hình nói: “Trên lưng của cậu có thứ gì đó.”
Nhiệt độ ở trên người tôi cũng lập tức giảm xuống, chỉ thấy toàn thân rét run cứ vậy mà cứng cổ liếc nhìn về phía sau lưng, nhưng trong tầm mắt lại hoàn toàn không nhìn thấy gì
Nhưng dáng vẻ của lão Yên thì trông không giống như đang nói đùa nên tôi không thể làm gì khác hơn là đứng bất động ở chỗ đó
Những người khác cũng không dám cử động, chỉ có Rắn Độc đứng trước mặt tôi đang từ từ tiến lại gần tôi, trong tay cầm cây gậy, vừa đi vừa dùng khẩu hình hỏi lão Yên trên lưng tôi có cái gì
"Rắn.” Lão Yên dùng khẩu hình nói
Tôi lập tức cảm thấy sau lưng có thứ gì đó động đậy, cảm giác lạnh lẽo này lẽ ra phải dễ chịu nhưng lại khiến tôi cảm thấy hoảng hốt
Rắn Độc từ từ tiến lại gần, thậm chí hơi thở cũng chậm lại, mà tôi cũng bị bộ dáng của anh ta làm cho tinh thần căng thẳng cực độ, sau đó liên tục mở miệng giục anh ta nhanh một chút
Rắn Độc không để ý đến sự thúc giục của tôi, động tác di chuyển của anh ta vẫn rất chậm rãi, mặc dù chỉ cách có một mét ngắn ngủi nhưng anh ta phải mất một hoặc hai phút mới đến được, sau đó anh ta đột nhiên nói một câu: "Trường An, cậu cảm thấy thế nào
"Hả
Trong lúc tôi cảm thấy khó hiểu thì thấy anh ta đột nhiên nghiêng người sang một bên, cây gậy giương lên rồi rơi xuống lưng tôi, sau đó tôi chỉ nghe thấy tiếng “chít chít” rồi đột nhiên bị Rắn Độc kéo về phía anh ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy có thứ gì đó phản chiếu trong mắt mình, rồi nó biến mất không thấy đâu nữa
"Là rắn thủy tinh
Lão Yên và Manh Hiệp đi tới, lão Yên nhìn vết tích ở trên mặt đất rồi gật nhẹ đầu xác nhận.