Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 90: Mê Hoặc




Lão Yên hét lên, sau đó cầm dao găm lên rồi lao tới bên cạnh Rắn Độc, dùng sức cắt đứt tơ nhện
Động tác của Manh Hiệp càng hung bạo hơn, anh ta chạy thẳng đến trước mặt con nhện, giơ loan đao lên và chặt đứt chân con nhện
Có hai người bọn họ phối hợp, con nhện nhất thời buông lỏng cảnh giác, mà Rắn Độc cũng nhân cơ hội này mà bình tĩnh bắn thêm một phát súng nữa, mà một súng này cũng vừa lúc đánh trúng vào mắt trái của con nhện
Con nhện phát ra tiếng tê tê, cuối cùng không cam lòng mà rút lui
Còn đám người lão Yên thì nằm tê liệt ở trên mặt đất thở hổn hển, đặc biệt là Manh Hiệp, vốn anh ta đã có thương tích ở trong người, bây giờ sau một phen giày vò như vậy, thậm chí có nơi còn có vết máu mờ nhạt rỉ ra
"Mọi người không sao chứ
Tôi biết chuyện này là do bản thân đưa tới, có chút áy náy mà hỏi một câu
Lão Yên tức giận nói: "Thằng nhóc cậu bị làm sao vậy
Đang yên đang lành chạy ra ngoài làm gì, có kéo cũng kéo không được!”
Nghe bọn họ nói lúc đầu tôi đang ngủ rất ngon, nhưng đột nhiên tôi đứng dậy như bị mộng du
Ban đầu bọn họ còn tưởng là tôi muốn đi tiểu tiện nên cũng không coi trọng, nhưng sau hai phút còn không thấy tôi quay về, bọn họ cảm thấy có gì đó không thích hợp nên mới ra ngoài tìm tôi
Sau khi ra ngoài thì thấy tôi đang đi về phía trước một cách máy móc, bọn họ la hét mấy câu thì không thấy tôi có phản ứng gì, cho nên mới dứt khoát đi theo xem tôi đã xảy ra chuyện gì
Chờ đến khi nhìn thấy con nhện thì bọn họ mới biết đã xảy ra chuyện xấu, nhưng ai có thể ngờ chẳng những không xua đuổi được con nhện mà tôi cũng không bị tiếng súng đánh thức, vẫn tiếp tục đi về hướng con nhện, thẳng cho đến khi lão Yên dùng báng súng đánh tôi một cái thì thần trí của tôi mới quay về
Nghe bọn họ nói xong lòng tôi cảm thấy kỳ lạ, cho nên tôi đã vội vàng nói ra cảm giác của mình
"Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, sau khi nghe thấy tiếng còi, tôi cảm thấy chủ nhân của thanh âm này nhất định có thể giúp được chúng ta, cho nên tôi mới mơ mơ màng màng đi như thế
Tôi vừa dứt lời thì cũng cảm thấy có chỗ không thích hợp
Bản thân còn chưa xác định âm thanh này là địch hay bạn, cho dù là bạn thì cũng không thể không có chút phòng bị nào mà đi ra ngoài như thế..
Lão Yên suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nói tôi có thể đã bị thứ đó mê hoặc, sau đó còn hỏi tôi có chắc là ở trên người không có thứ gì kỳ lạ không
“Thật sự có một cái.”
Tôi vội vàng lấy cái thứ màu đen trông giống như phân và nước tiểu ra, sau đó nói rõ nguồn gốc của nó: “Vốn tôi muốn cầm tới cho ông xem, nhưng sau đó lại quên mất.”
Lão Yên cũng biết vì sao tôi lại quên mất, trong lúc nhất không nói gì thêm, chỉ cầm lấy vật đó lên rồi lật tới lật lui kiểm tra, cuối cùng thất vọng nói mình không biết đây là gì
“Chẳng lẽ là do thứ này giở trò quỷ sao?” Tôi cau mày, đột nhiên nghĩ tới buổi chiều tìm được thứ này, cộng thêm việc Dư Thành Trạch từng đi ra ngoài một chuyến, lúc trở về còn nghiêng mắt liếc nhìn tôi một cái
Lúc đó tôi còn tưởng là mình nhìn nhầm, nhưng bây giờ xem ra rất có thể là ông ta đi xác định xem tôi có mang theo thứ này bên mình không
Nghe tôi nói như vậy, lão Yên cũng cảm thấy có lý: “Thi thể của Xích Mao chính là do ông ta làm ra, thứ này cũng có thể là thủ đoạn của ông ta, còn về việc có phải hay không thì phải để ngày mai làm thí nghiệm rồi mới biết
“Làm thí nghiệm thế nào?” Tôi hỏi
Lão Yên nhét cái thứ trông giống phân và nước tiểu của động vật vào túi, sau khi vỗ nhẹ một cái nói: "Thứ này không đơn giản, cho nên cứ để tôi cầm nó đi, để xem tối mai thế nào rồi nói tiếp.”
"Dư Thành Trạch đâu
Thấy ông ấy nói có lý thì tôi cũng không còn cảm thấy vướng mắc nữa, chỉ là sau khi nhìn thoáng qua thì lại phát hiện thiếu người
Lão Yên bĩu môi hướng về phía lều: "Ông ta không có đi ra ngoài
Tôi cười lạnh một tiếng, xem ra Dư Thành Trạch muốn nhìn thấy toàn quân của chúng tôi bị diệt
“Chúng ta cũng trở về thôi, cũng không thể để ông ta ngủ quá thoải mái được.” Tôi đứng dậy, đồng thời cũng kéo lão Yên đứng lên, sau đó để ông ấy đưa cái thứ trông giống như phân và nước tiểu động vật cho tôi
"Cậu muốn làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Yên cảm thấy có chút kỳ quái
Tôi cười hì hì nói “Cho dù có muốn thí nghiệm thì cũng không thể dùng ông làm vật thí nghiệm được.”
Lão Yên lo lắng sẽ bị phát hiện, nhưng tôi lại nhún vai tỏ ý không sao, nói là cho dù có bị phát hiện thì cũng không sao, hiện tại chỉ là giấy dán cửa sổ vẫn chưa bị xuyên thủng mà thôi
"Vậy cũng được, nhưng ngày mai tất cả mọi người phải chú ý một chút
Lão Yên gật nhẹ đầu, xem như đồng ý với cách làm của tôi
Chúng tôi đứng dậy đi về, bên kia Manh Hiệp cũng được Rắn Độc đỡ đi theo phía sau chúng tôi
"Giáo sư Dư
Còn chưa bước vào trong lều thì tôi đã lớn tiếng hô một câu
Tôi nhìn thấy trong lều có động tĩnh, tôi hừ nhẹ một tiếng, quả nhiên ông ta chưa hề ngủ
Dư Thành Trạch từ bên trong lều trại bước ra, sau khi nhìn thấy bộ dáng này của chúng tôi thì cảm thấy có chút kỳ lạ: "Các người bị làm sao vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Giáo sư Dư không nghe thấy à
Tôi mở to mắt, giả vờ ngạc nhiên hỏi động tĩnh lớn vậy mà ông ta lại không nghe thấy
Quả nhiên, khóe miệng Dư Thành Trạch giật giật, một lúc sau mới nói: "Tôi ngủ say quá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi ồ một tiếng, sau đó đỡ lão Yên đi vào, nhưng khi đi ngang qua Dư Thành Trạch thì tôi lại ra vẻ khó chịu mà đụng ông ta một cái: "Vừa rồi có động tĩnh lớn như vậy mà ông cũng không nghe được, hiện tại tôi chỉ gọi ông có hai tiếng thì đã nghe thấy rồi sao
Giáo sư Dư, đừng nói là ông cố ý đấy nhé?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.