Tôi thò tay vào túi, quả nhiên đã tìm thấy một thứ giống như phân và nước tiểu
Trời ạ
Trí thông minh của ông ta rốt cuộc cao bao nhiêu vậy
Tôi vừa định vứt cái thứ giống như phân và nước tiểu đi thì tơ nhện đã quấn tới, lão Yên và Rắn Độc dùng dao găm trèo thẳng lên chân con nhện và chém liên tục vào nó
"Thất thần làm gì đấy, còn không mau ném nó đi?” Lão Yên hét lên, lúc này tôi mới lấy lại được ý thức, vội vàng vứt đồ trong tay đi
Không biết có phải do tôi may mắn không, đám người lão Yên lại dễ dàng thoát khỏi con nhện và giải cứu tôi, ngay cả khi bọn họ đã kéo tôi về lều rồi mà tôi còn chưa kịp phản ứng lại..
Sau khi tiến vào lều, lão Yên trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nói: “Chúng ta rút khỏi sa mạc đi.”
“Không tìm cổ quốc nữa à?” Tôi cố ý hỏi, bởi vì khi ông ấy nói ra lời này liền có động tác hướng về phía tôi
Động tác này tựa hồ chỉ là trong lúc ông ấy lơ đãng đã uốn cong ngón tay, nhưng tôi biết đây là ông ấy muốn tôi phối hợp với ông ấy
Ông ấy hơi ủ rũ nói không muốn tìm nữa, bởi vì kể từ khi tiến vào sa mạc cho tới nay đã có biết bao nhiêu người vì cổ quốc mà mất mạng, hiện tại ngay cả tôi cũng suýt chút nữa đã trúng chiêu, cho nên ông ấy sợ nếu cứ tiếp tục tìm kiếm thì tất cả mọi người sẽ phải chết
“Tôi không có ý kiến.” Tôi nhún vai, Rắn Độc đương nhiên đứng về phía tôi
Thật ra lời này một phần là do phối hợp với lão Yên, một phần cũng là lời nói chân thành của tôi, dù sao việc chúng tôi tìm kiếm cổ quốc Trường Dạ cũng là bất đắc dĩ, đối với chúng tôi lực hấp dẫn của cổ quốc kia cũng không có lớn đến thế
"Manh Hiệp, ý cậu thế nào?” Lão Yên quay đầu nhìn về phía Manh Hiệp đang ngồi ở bên cạnh
Manh Hiệp đang lau chùi thanh loan đao của mình, sau khi nghe xong lời này thì sờ nhẹ lên tai rồi có chút oán giận nói: “Dù sao nhiệm vụ của tôi là tìm được giáo sư Dư, nếu lúc hoàn thành nhiệm vụ liền trở về, đám người Ngô Đại cũng sẽ không xảy ra chuyện
Lão Yên hút một điếu thuốc nói nếu tất cả mọi người đều đã đồng ý thì chúng ta cũng nên thu dọn đồ đạc, sáng sớm ngày mai sẽ rút lui
“Tôi còn chưa có đồng ý đâu!” Lúc này, Dư Thành Trạch cuối cùng cũng không thể ngồi yên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Yên cười lạnh một tiếng: “Tôi nói này giáo sư Dư, nhiệm vụ chính của chúng tôi là tìm cách giải cứu anh
Nếu anh đã không sao thì anh phải nghe theo mệnh lệnh của cấp trên và trở về cùng chúng tôi
Nếu dám trái lệnh, tôi có quyền dùng súng bắn chết anh
Sắc mặt của Dư Thành Trạch tối sầm lại, sau đó nhìn chằm chằm vào lão Yên một lúc lâu: "Anh dám giết tôi à
Trên đời này chỉ có một mình tôi là người có thể tìm thấy cổ quốc Trường Dạ
“Phải không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Yên không cho là đúng: “Sân tập bắn thí nghiệm của không quân năm đó đã được ghi chép lại, tạm thời không tìm được không có nghĩa là sẽ không bao giờ tìm thấy
Dư Thành Trạch cười lạnh hai tiếng, nói dựa vào tọa độ mà đám rác rưởi kia ghi lại sẽ không thể tìm thấy cổ quốc Trường Dạ
Lão Yên thản nhiên nói, không tìm được thì không tìm được, nhưng người không thể không có, cho nên dù thế nào thì ông cũng phải trở về cùng với chúng tôi
Nói xong, ông ấy trực tiếp cầm súng trong tay, bộ dạng đó như thể nếu Dư Thành Trạch dám lắc đầu thì ông ấy dám bóp cò vậy
Dư Thành Trạch rất tức giận, ít ra kể từ khi tôi gặp được ông ta, ông ta hiếm khi mất kiểm soát cảm xúc như thế, sau đó ông ta chỉ tay vào lão Yên, ngón tay cũng trở nên run rẩy: "Ông có hiểu cái gì gọi là nền văn minh không
Nếu như có thể tìm thấy cổ quốc Trường Dạ, đây chính là một nền văn minh không gì bì được, ông, ông, ông..
Ông ta cứ ông ông hồi lâu cũng không thể nói hết một câu hoàn chỉnh, bộ dạng đó trông ông ta giống như một giáo sư sẽ liều mạng vì nền văn minh của một cổ quốc vậy
Lão Yên cũng lười nói nhảm với ông ta, trực tiếp nạp đạn lên nòng: “Đừng nói nhảm nữa, ông đi hay không đi?”
Dư Thành Trạch trợn to mắt nhìn về phía lão Yên, có lẽ ông ta không ngờ lão Yên sẽ dùng loại thái độ của thổ phỉ để ép buộc ông ta
Thật ra thì ngay cả bản thân tôi cũng không ngờ, một người từ trước đến nay vốn luôn điềm tĩnh như lão Yên, vậy mà bây giờ lại có mấy phần khí chất giang hồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Manh Hiệp ở một bên dường như đã thành thói quen, lúc này cũng đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, bộ dạng đó giống như hoàn toàn không lo lắng về việc bên phía lão Yên có xảy ra sơ suất nào không
Nhưng đúng là không xuất hiện sơ suất thật, dưới họng súng đen ngòm, cho dù Dư Thành Trạch có không cam lòng thì cũng phải gật đầu, cũng may là ông ta không có hành lý nào cần thu dọn, ông ta tức giận mắng lão Yên một câu không có cốt khí thì cũng đi ngủ
Sau khi đám người chúng tôi thu dọn đồ đạc xong, lão Yên liền kêu chúng tôi đi ngủ
Nhưng vào lúc nửa đêm, trong khi tôi đang mơ màng ngủ thì bất ngờ bị một lực nhẹ đánh thức
Tôi vừa định đứng dậy thì cánh tay của tôi đã bị lực đó đè xuống, sau đó tôi nghe thấy Rắn Độc nhỏ giọng nói: "Là tôi
"Sao thế
Nhìn thấy bộ dáng của anh ta như vậy đã làm tôi giật mình, chợt nghĩ đã xảy ra chuyện, lập tức nhỏ giọng đáp lại một câu
Rắn Độc đặt thứ gì đó vào tay tôi rồi nhỏ giọng bảo tôi ăn đi
Tôi còn muốn hỏi đây là gì, nhưng anh ta đã lặng lẽ di chuyển đến chỗ của Manh Hiệp, thế là tôi nuốt những lời vừa đến miệng xuống, rồi nhai nuốt thứ giống như thuốc mà Rắn Độc đưa cho tôi
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy còn chưa tìm được cơ hội hỏi Rắn Độc về cái thứ mà anh ta đã đưa cho tôi ăn thì nhìn thấy Dư Thành Trạch người mà bình thường trông giống như một đại gia đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, nhưng điều ngoài ý muốn là không biết ông ta đã lấy gạo và nồi từ chỗ nào, thậm chí còn nấu cho chúng tôi một nồi cháo.