Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 93: Bỏ Thuốc




Tuy chúng tôi không kén chọn nhưng kể từ khi tiến vào sa mạc cho tới nay, thứ mà chúng tôi ăn đều là lương khô, từ lâu dạ dày đã chịu không nổi, hiện tại ngửi thấy mùi thơm của cháo thì không khỏi nuốt nước miếng
"Uống đi, tôi chỉ còn từng đó gạo thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dư Thành Trạch chia cháo, tuy rằng mỗi người chỉ có nửa chén, nhưng cũng đủ để chúng tôi hưng phấn
Lão Yên cười ha ha nói: "Giáo sư Dư, anh sẽ không bỏ thêm nguyên liệu nào khác cho chúng tôi chứ
Hiển nhiên là lão Yên đang nói tới chuyện trứng trùng của Xích Mao lần trước, sau khi nghe ông ấy nói này, lúc tôi nhìn vào cháo trong chén thì có cảm giác như đang nhìn thấy thạch tín, nhất thời khó mà nuốt xuống được
Vẻ mặt Dư Thành Trạch không thay đổi, chỉ tặc lưỡi rồi nói: “Ông có thể không uống.”
Lão Yên lại nhún vai nói: “Hiếm khi thấy giáo sư Dư tự mình xuống bếp, sao tôi có thể không cho mặt mũi được?”
Vừa dứt lời đã dẫn đầu bưng lấy chén nhấp từng ngụm một, chỉ là trước khi uống còn liếc nhìn tôi một cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghĩ đến thuốc mà Rắn Độc đã đưa cho tôi vào tối hôm qua, cùng với những lời lão Yên đã nói vừa rồi, nếu như tôi còn không hiểu ông ấy muốn làm gì thì tôi nên vứt bỏ cái bộ não này đi là vừa
Cho nên sau khi nhìn thấy đám người lão Yên uống cháo xong liền ngã xuống, tôi cũng phối hợp ngã sang một bên, thậm chí vì để chân thật hơn, ngay cả chút cháo còn sót lại ở trong chén đang dính ở trên người tôi cũng không thèm để ý
Sau khi giả vờ bất tỉnh, tôi cảm giác được Dư Thành Trạch đang đi dạo xung quanh chúng tôi, sau đó vỗ nhẹ vào mặt của tôi, bộ dạng đó như thể đang xác nhận xem chúng tôi có thực sự bất tỉnh không
Mấy phút sau, có vẻ như ông ta đã cảm thấy yên tâm nên xoay người rời khỏi lều, ngay lúc tôi định mở mắt hỏi lão Yên đến cùng là muốn làm trò gì thì lại nghe thấy bên người truyền đến một giọng nói rất nhỏ: “Đừng cử động!”
Động tác mở mắt của tôi lập tức dừng lại, cùng lúc đó, tôi lại nghe thấy tiếng lều bị xốc lên lần nữa, hiển nhiên là Dư Thành Trạch đã quay lại
Tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, may mà có lão Yên nhắc nhở, nếu không lúc này đã bị bắt tại trận rồi
Lần này Dư Thành Trạch không ở lại lâu, chỉ một hai phút sau đã đi ra ngoài, chỉ là lần này tôi không dám liều lĩnh nữa, ngay cả khi ông ta đã rời đi thì tôi vẫn nhắm chặt mắt, đợi khoảng mười phút sau mới nghe thấy tiếng lão Yên nói có thể đứng dậy được rồi
"Lão Yên..
"Hiện tại đừng hỏi, đuổi theo trước đã
Tôi mở miệng định hỏi gì đó, nhưng lão Yên đã trực tiếp ngắt lời tôi và nhanh chóng đeo ba lô lên, cũng may là đêm qua chúng tôi đã thu dọn xong hành lý, bây giờ không cần lãng phí thời gian nữa
Dư Thành Trạch mới đi được mười phút, cho nên chúng tôi rất nhanh đã đuổi kịp ông ta, nhưng để ông ta không phát hiện ra, chúng tôi chỉ bám sát phía sau ở một khoảng cách khá xa, miễn là có thể nhìn thấy bóng lưng của ông ta là được
Sau khi đuổi kịp Dư Thành Trạch, tôi nóng lòng hỏi lão Yên định làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Yên liếc mắt nhìn Dư Thành Trạch ở phía trước: “Ông ta không muốn cùng chúng ta đi đến cổ quốc Trường Dạ.”
“Nếu không muốn, vậy trước đó tại sao ông ta lại chủ động tới tìm chúng ta, nếu ông ta không tự mình đến, chúng ta cũng không thể tìm được ông ta mà?” Tôi có chút khó hiểu
Lão Yên cười lạnh một tiếng, sau đó nói trong khoảng thời gian này ông ấy vẫn luôn nghĩ tới chuyện vì sao Tiểu Ngũ lại chết, mãi sau này mới hiểu được, thay vì nói Dư Thành Trạch muốn dùng đám quái vật này dọa chúng tôi rút lui, không bằng nói ông ta đang dùng mạng sống của đám người chúng tôi để hiến tế cho đám quái vật này
"Có ý gì
Không chỉ có tôi, mà ngay cả Manh Hiệp ở một bên cũng có chút mờ mịt
Sắc mặt lão Yên ngưng trọng, chậm rãi nói: "Không phải tôi chưa từng tiến vào sa mạc, nhưng các cậu không cảm thấy dọc đường này đã xuất hiện quá nhiều thứ sao
Rắn Độc và tôi không còn gì để nói, ngược lại là Manh Hiệp lại gật nhẹ đầu nói: "Bên tôi thì không sao, nhưng nếu giống như lời ông nói thì số lượng đám quỷ quái này quả thực có chỗ không đúng
Loại quỷ quái này cũng có lãnh thổ của nó, không có lý do gì mà tập trung hết vào con đường này.”
“Không sai, cho nên tôi mới nghi ngờ những thứ này đều có liên quan đến cổ quốc Trường Dạ, mà muốn tìm tới cổ quốc Trường Dạ thì phải chiến đấu với những thứ này, mà điều này cũng có thể giải thích lý do vì sao Dư Thành Trạch lúc thì dẫn đường cho chúng ta, lút thì lại đưa chúng ta vào miệng của quỷ quái!”
Lão Yên nhanh chóng phân tích: "Tôi nghi ngờ con nhện khổng lồ mà chúng ta gặp phải trong hai ngày qua là đợt cuối cùng
Nhưng bởi vì chúng ta không bị con nhện tiêu diệt, ông ta lại không biết lý do nên mới cảm thấy sốt ruột, cho nên đã tự mình ra tay, các cậu không cảm thấy con nhện đêm qua rất dễ xử lý sao
Hơn nữa dựa theo bản đồ tới nói, đích đến hẳn là ở gần đây, cho nên ông ta muốn thoát khỏi chúng ta rồi một mình đi tìm cổ quốc, nếu đã như vậy thì tôi sẽ cho ông ta một cơ hội, từ đó tiết kiệm thời gian ông ta lại đưa chúng ta đi một vòng trong sa mạc
Thì ra là vậy..
Sau khi nghe lão Yên giải thích xong, một số chuyện khó hiểu đã được giải quyết
Bắt đầu từ lúc chúng tôi gặp phải bò cạp đuôi đỏ dường như đã bị ông ta thao túng rồi, ngay cả việc ông ta được tìm thấy chính là muốn để đám người Manh Hiệp tụ hợp với chúng tôi, từ đó tiện cho ông ta ra tay
Hơn nữa vết bẩn ở trên người ông ta lúc chiều hôm qua trở về cũng đã có lời giải thích, đây hẳn là do trận chiến với con nhện kia để lại...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.