“Thật không ngờ toàn bộ đoạn đường này đều là đá Nguyệt Quang…” Tôi cảm thán một câu: “Hàng ngàn năm trước, đá Nguyệt Quang cũng không dễ thu thập đúng không?”
Lão Yên đồng tình: “Đúng vậy, chỉ là trí tuệ của người thời nay không thể nào so sánh được với trí tuệ của người xưa
Ông ấy có hơi chán nản, có lẽ đang bày tỏ nỗi buồn thương vì không thể tiếp tục kéo dài kiểu trí tuệ này
"Sắp đến rồi
Tôi lên tiếng nhắc nhở, lối đi bên trái không dài, trên đoạn đường này chúng tôi vẫn luôn nơm nớp lo sợ, nhưng lại không gặp phải chuyện quỷ dị nào, yên tĩnh đến mức khiến chúng tôi gần như coi những thi thể vừa rồi chỉ là ảo giác của mình
Tôi vừa nhắc nhở một câu như thế thì ánh mắt của mọi người đều hướng về phía lối vào của cung điện cách chúng tôi không xa
Khác với lối đi, ánh sáng vàng ấm áp phát ra từ cung điện trông rất dễ chịu, nhưng dù có ở gần như vậy, chúng tôi cũng không thể nhìn rõ trong cung điện có những gì
“Bên trái thường là nơi ở của quý tộc phải không?” Tôi quay lại nhìn về phía lão Yên
Thời xưa thường lấy bên trái làm vinh quang, nhưng ở các thời đại khác nhau lại có những thay đổi khác nhau, cũng không biết bên phía Tây Vực sẽ chú trọng đến điều gì
Lão Yên ừ một tiếng: “Đúng vậy, ít nhất là xét theo tài liệu có được của ba mươi sáu quốc gia ở Tây Vực mà nói, đúng là lấy trái làm vinh quang.”
“Vậy chúng ta đi qua xem thử đi.” Manh Hiệp dẫn đầu đi về phía trước
Tuy nhiên, chúng tôi chưa kịp đuổi theo đã nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ: Sau khi Mạnh Hiệp bị bao phủ bởi ánh sáng vàng, cả người như bị nuốt chửng, giống như người bước xuống nước, tạo thành gợn sóng rồi biến mất không thấy gì nữa..
"Manh Hiệp!” Lão Yên hét lên, ông ấy vừa định chạy tới thì đã bị tôi giữ chặt, tôi kêu ông ấy phải kiểm tra tình hình trước đã, bởi vì ánh sáng màu vàng này trông rất kỳ lạ, không thể một người tiếp một người gãy tại nơi này
Đúng là lão Yên có chút gấp gáp, cho nên sau khi bị tôi giữ chặt thì cũng kịp phản ứng lại, dưới chân cũng lập tức dừng lại, dùng sức hét lớn một tiếng về phía Manh Hiệp
"Các người bị làm sao vậy
Sao không đi theo tôi
Lão Yên hét lên hai câu thì thấy Manh Hiệp từ bên trong ánh sáng vàng trở về, sau đó nhìn chằm chằm vào chúng tôi một cách kỳ lạ
Tôi vội hỏi anh ta vừa rồi có cảm thấy chỗ nào lạ không
"Không có, sao vậy
Manh Hiệp càng cảm thấy kỳ lạ: "Sao trông mọi người cứ như nhìn thấy quỷ vậy
Lão Yên nhìn chằm chằm Manh Hiệp hồi lâu rồi nói ra một câu: "Cậu vào ngành từ khi nào
"Lão Yên, ông hỏi cái này làm gì
Manh Hiệp hiển nhiên có chút không kiên nhẫn
Lão Yên kêu anh ta đừng nói nhảm nữa, tranh thủ thời gian mà trả lời đi
"Tôi nhận lời mời vào ngành năm1965, rốt cuộc thì mấy người bị làm sao vậy
Manh Hiệp cau mày, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời
Lão Yên thở phào nhẹ nhõm: "Vừa rồi đột nhiên không nhìn thấy cậu, tôi lo sợ không biết người vừa đi ra là thứ gì
Sau khi nghe lão Yên giải thích, sắc mặt của Manh Hiệp cũng thay đổi, nói là anh ta vẫn luôn cảm nhận được sự có mặt của chúng tôi, nhưng chúng tôi đều ngơ ngác và không đi theo, cho nên lúc này anh ta mới lùi lại vài bước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Lỗ tai của anh thính như vậy, chẳng lẽ vừa rồi anh không nghe thấy tiếng lão Yên gọi anh sao
Rắn Độc vẫn luôn giữ yên lặng lại đột nhiên lên tiếng
Manh Hiệp lắc đầu, trong lòng của chúng tôi cũng theo đó mà trùng xuống, xem ra ánh sáng vàng này đúng là có vấn đề
"Đi thôi, hẳn không có vấn đề gì lớn.” Lão Yên suy nghĩ hồi lâu mới đưa ra quyết định
Tôi gật nhẹ đầu: “Ừ, nhưng tốt nhất chúng ta nên đi từng người một, để nếu có chuyện gì xảy ra, những người đứng sau vẫn có thể tìm cách giải cứu.”
“Cậu nói đúng, tôi sẽ đi đầu, Manh Hiệp và Rắn Độc sẽ đi theo phía sau, còn cậu phụ trách bọc hậu.” Lão Yên nhanh chóng sắp xếp
Mọi người không phản đối trước sắp xếp của ông ấy, sau đó mỗi người đứng cách nhau nửa mét rồi lần lượt bước vào bên trong ánh sáng vàng
Sau khi Rắn Độc tiến vào cũng không xuất hiện điều gì khác thường, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi cũng nhấc chân bước vào ánh sáng vàng, chỉ là lúc đi vào thì cảm thấy tò mò, cho nên tôi đã quay đầu nhìn lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng vừa nhìn một cái đã kinh hãi đến mức suýt chút nữa rớt cả tròng mắt xuống: Ngay khi vừa tiến vào, vậy mà tôi lại nhìn thấy Dư Thành Trạch đã lâu không thấy đang đứng ở phía sau lưng chúng tôi, trên mặt của ông ta còn nở một nụ cười quỷ dị nhìn chằm chằm vào chúng tôi
"Trường An, cậu đang nhìn gì vậy?” Lão Yên vỗ nhẹ vào bả vai của tôi
Tôi vội vàng chỉ tay về phía bên ngoài ánh sáng vàng rồi nói: "Dư Thành Trạch..
Sau đó tôi lập tức sửng sốt, bởi vì nơi đó hoàn toàn không có bóng dáng của Dư Thành Trạch, nhưng từ góc rẽ đi tới cũng chỉ có một lối đi này, cho nên trong thời gian ngắn như thế thì ông ta có thể trốn đến nơi nào
"Cậu chắc chắn mình không có nhìn lầm chứ
Lão Yên nhìn lại phía sau, sau khi không nhìn thấy gì thì hỏi một câu
Tôi dụi dụi mắt, vì không chắc chắn nên lắc đầu: “Có lẽ là tôi nhìn nhầm rồi…”
Dù sao tôi cũng chỉ nhìn thoáng qua mà thôi, nói không chừng là do cái tên Dư Thành Trạch này đã gây ra ảnh hưởng quá lớn đối với tôi, nhưng tôi vẫn âm thầm để mắt tới
“Đi thôi.” Chúng tôi lại nhìn về phía sau, sau khi xác nhận thật sự không có bóng dáng của Dư Thành Trạch thì mới không để ý tới nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Manh Hiệp và Rắn Độc ở phía trước đã bắt đầu đi loanh quanh ở trong cung điện, còn tôi và lão Yên cũng vội vàng đi theo
“Những thứ ở đây còn mới quá!” Tôi chạm vào hai bức tượng chiến binh đứng trước cửa cung điện thốt lên đầy kinh ngạc.