Thấy ông ấy càng nói càng tà ma, tôi vội vàng xua tay ý bảo ông ấy đừng nói nữa, bởi vì kiểu nói này của ông ấy khiến tôi có cảm giác tòa cung điện này giống như một ngôi mộ vậy
Lão Yên bất lực mà liếc mắt nhìn tôi, sau đó thở dài một hơi rồi nói toàn bộ cổ quốc Trường Dạ hiện tại chính là một lăng mộ cỡ lớn, cung điện này trông không khác gì mộ địa
"Nhưng cũng đừng suy nghĩ gì nhiều, nếu dùng ánh mắt hiện tại đi dò xét bản nhạc này, rất có thể là đang gợi ý tâm lý.” Lão Yên cười nói
Sau đó lão Yên lại dặn Manh Hiệp cẩn thận một chút, dù sao chúng tôi cũng không nghe được linh khúc, chỉ có thính giác nhạy bén của anh ta mới có thể nghe được đoạn linh khúc này
Manh Hiệp gật nhẹ đầu: "Nhưng bức tượng đó chắc chắn có chỗ kỳ lạ
Hay là chúng ta mau đến đó xem đi
Tôi quay đầu nhìn vào lối đi, sau đó nói nếu muốn nhìn thì cũng được, nhưng thời gian còn lại của chúng ta không còn nhiều, bởi vì tốc độ di chuyển của lối đi này dường như càng lúc càng nhanh
Lão Yên cũng nhìn thoáng qua một cái, sau đó cắn răng nói: “Không bằng đi xem thử một chút vẫn tốt hơn!”
Nhưng ông ấy chỉ cho phép tôi đi theo qua đó, còn Manh Hiệp và Rắn Độc sẽ ở nguyên chỗ cũ
Thứ nhất, lão Yên cảm thấy lo lắng cho Manh Hiệp, sợ anh ta càng đến gần thì càng dễ bị linh khúc ảnh hưởng, thứ hai là muốn Rắn Độc để mắt tới lối đi, một khi lối đi sắp tách khỏi cung điện thì phải gọi chúng tôi trở về
Sau khi chuẩn bị kỹ càng, lão Yên mới dẫn tôi tới trước bức tượng
Tôi sợ nghe thấy linh khúc nên đã lấy tay bịt tai lại, lão Yên thấy vậy thì bảo tôi đừng lo lắng, thính giác của chúng tôi chắc chắn không tốt bằng Manh Hiệp
"Lão Yên, ông có chắc không
Ông ấy vừa nói xong thì tôi đã nghe thấy một âm thanh trong trẻo nhưng lại nặng nề, hơn nữa còn hoàn toàn không thể hình dung ra loại cảm giác này
Lão Yên hỏi tôi làm sao vậy, tôi cũng kể cho ông ấy nghe về âm thanh mà mình nghe được, sau đó vẻ mặt của ông ấy lập tức thay đổi rồi chỉ vào bức tượng nói: "Có thể là có liên quan đến thứ này
Cậu không sao chứ
Nếu không ổn thì lui về trước đi
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói không sao, tốt xấu gì hai người ở cùng một chỗ sẽ dễ dàng chiếu cố lẫn nhau
Lão Yên không cố gắng thuyết phục tôi nữa, chỉ bảo tôi nếu cảm thấy có gì đó không ổn thì che lỗ tai lại rồi chạy trở về
Càng đến gần bức tượng, âm thanh mà tôi nghe thấy càng ngày càng rõ ràng, âm thanh này nghe có chút giống với đàn tranh nhưng lại không được thanh thúy bằng, khiến cho tâm hồn của người nghe cảm thấy buồn buồn, đặc biệt kiềm chế
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng sau khi nghe thấy âm thanh này, trong đầu đã hiện ra tất cả những người đã chết kể từ khi tiến vào sa mạc cho tới nay: Súng Ngắn, Bé Sữa, Mắt Ưng, đội trưởng Trần..
Giọng nói, khuôn mặt và những nụ cười của bọn họ lần lượt xuất hiện trong đầu tôi từng người một, mọi người đều đang mỉm cười và vẫy tay với tôi: Trường An, mau tới đây
Phía sau lưng bọn họ là một mảnh hư vô, còn bọn họ thì vừa lùi lại về sau vừa vươn tay muốn kéo tôi theo
Tôi chậm rãi đi về phía bọn họ, trong lúc nhất thời không biết đây là thực hay là mơ, chỉ cảm thấy bộ dáng của bọn họ trông rất chân thật
"Trường An, đi với tôi
Đội trưởng Trần hiền từ nhìn tôi và đưa tay về phía tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi cũng đưa tay ra và từ từ nắm lấy tay của ông ấy
Ngay khi tay của chúng tôi sắp chạm vào nhau, đội trưởng Trần mỉm cười: "Trường An, nhanh lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng tôi bất chợt nắm tay lại thành quyền, sau đó cảnh giác nhìn chằm chằm vào đội trưởng Trần ở trước mặt: “Ông là ai
Đội trưởng Trần rất ít khi cười đùa nói chuyện với tôi như vậy, phần lớn thời gian đều mắng tôi là đồ ranh con, càng nhiều hơn chính là giống như một người cha nghiêm khắc, nhưng vị đội trưởng Trần của lúc này lại rất hòa ái, quá mức không hài hòa rồi
Đội trưởng Trần mở to mắt: “Ranh con, sao nhanh như vậy lại không nhớ ra tôi rồi?”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đội trưởng Trần này nhìn chân thật hơn nhiều rồi
Thế là tôi gãi đầu, nói không phải là mình đang mơ chứ
Lời này vừa nói ra khỏi miệng đã làm tôi choáng váng, trong đầu cũng lập tức lóe lên một ý niệm, đội trưởng Trần không phải đã chết rồi sao
Nhưng ngay khi ý niệm này xuất hiện thì tôi không thể nhớ được đội trưởng Trần đã chết khi nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi lại đưa tay ra lần nữa, sau đó nắm chặt lấy bàn tay của đội trưởng Trần, muốn đi theo ông ấy về phía khoảng không kia
Mà trong mắt của mấy người Mắt Ưng ở bên cạnh cũng chứa đầy ý cười nhìn về phía tôi, đặc biệt là Bé Sữa vẫn là dáng vẻ luôn bám dính lấy tôi
Bang bang bang bang
Ngay tại lúc tôi vừa định bước vào khoảng không thì nghe thấy tiếng súng nổ, khiến tôi không kịp phản ứng và không rõ tại sao trong một hoàn cảnh hài hòa như vậy lại có tiếng súng
Tôi còn chưa kịp phản ứng, sắc mặt của đám người đội trưởng Trần lại đột nhiên thay đổi, đội trưởng Trần đột nhiên buông tay tôi ra, sau đó chậm rãi bước đi
"Chú Trần
Tôi hét lên một tiếng, sau đó cứ thế trơ mắt nhìn chú ấy biến mất, khiến lòng tôi cảm thấy hoảng sợ
"Kêu, kêu cái gì mà kêu
Một giọng nói giận dữ vang lên: “Ông đây đã bảo cậu có chuyện gì khác thường thì nhớ chạy ngược trở về, sao cậu cứ nghe vào tai này là lọt qua tai kia vậy
Tôi ngơ ngác nhìn lão Yên, trong thời gian ngắn có chút không biết rõ tình huống, còn ông ấy thì lập tức nắm chặt lấy lỗ tai của mình, sau đó nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn tôi, bộ dạng đó như thể muốn nuốt chửng tôi luôn vậy
Lúc này tôi mới từ từ tỉnh táo lại, sau khi nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh khác hẳn lúc trước thì tôi mới vội hỏi chuyện gì đã xảy ra?