Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong rừng rậm Thái Hoang.
Từng con Thanh Lân Phi Long vỗ cánh trên không trung.
Trên lưng con Phi Long đầu đàn, Long Bích Trì ngạo nghễ đứng đó.
Nàng khoác một bộ giáp xanh, ôm lấy thân hình thon dài mềm mại, khuôn mặt xinh đẹp mà không thiếu khí khái anh hùng.
Giữa mái tóc nhô ra hai chiếc sừng rồng xanh biếc, như được tạo thành từ ngọc bích, mơ hồ phát sáng."Bí tàng cuối cùng cũng mở ra, bản long nữ ngược lại muốn xem, Quân gia Thần tử kia có ba đầu sáu tay hay không." Long Bích Trì nhướn mày.
Nàng không hề xem thường Quân Tiêu Dao.
Nhưng cũng không cho rằng Quân Tiêu Dao là bất khả chiến bại.
Dù sao trong cái thời đại đại tranh này, các thiên kiêu cùng nổi lên, các vương tranh bá, ai có tư cách xưng mình là vô địch?
Nếu không có, vậy thì Quân Tiêu Dao cũng không thể là vô địch.
Long Bích Trì tự nhủ, dù nàng không trấn áp được Quân Tiêu Dao, ít nhất cũng có thể toàn thân trở ra.
Mà bên này, ngoài Long Bích Trì của Tổ Long sào.
Còn có vương tộc thái cổ đỉnh cấp, Vương giả trẻ tuổi của tộc Cửu Đầu sư tử.
Có cường giả của tộc Thôn thiên tước.
Nam Thiên thành.
Quân Tiêu Dao và những người khác chuẩn bị xuất phát.
Họ bước trên hư không mà đi, lập tức thu hút ánh nhìn xung quanh.
Không còn cách nào, với nhân khí hiện tại của Quân Tiêu Dao, chỉ cần thân phận bại lộ, bị nhận ra, đi đến đâu cũng sẽ thu hút mọi ánh nhìn.
Quân Tiêu Dao cũng chẳng thèm để ý.
Mà đúng lúc này, một giọng nữ non mềm như oanh hót truyền đến."Tiêu Dao, lâu rồi không gặp."
Nghe thấy giọng nói này, Quân Tiêu Dao dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Một đám người đáp phi thuyền độ không mà đến, dẫn đầu là một cô gái trẻ mặc đồ trắng, tóc xanh bay lượn, tay áo tung bay, như tiên tử giáng trần.
Nàng có dung nhan tiên diễm, như tỏa ra hào quang, lông mày như núi xa mờ nhạt, đôi mắt ẩn chứa Thi Tinh, mỹ lệ vô cùng, mang vẻ đoan trang thoát tục.
Có lẽ bởi vì nàng mang Tiên Thiên Đạo Thai, trời sinh tương hợp với đạo, khiến người ta có cảm giác vô cùng hài hòa tự nhiên.
Cô gái này không phải Khương Thánh Y thì còn ai?"Là Thần Nữ nhà Khương gia..." Vô số ánh mắt đổ dồn.
Rất nhiều tu sĩ nam giới, trong mắt đều hiện lên vẻ kinh diễm, ngơ ngác nhìn."Nhỏ..." Quân Tiêu Dao vừa định mở miệng.
Khương Thánh Y liền khẽ hừ một tiếng, như đang nhắc nhở điều gì."Thánh Y tỷ." Quân Tiêu Dao bất đắc dĩ sửa lời."Như vậy mới đúng chứ." Khương Thánh Y nhoẻn miệng cười, hàm răng sáng bóng.
Nàng tuy trưởng thành hơn Khương Lạc Ly, nhưng chung quy vẫn là cô gái đang tuổi xuân xanh, tính cách cũng không quá cứng nhắc, chín chắn.
Quân Tiêu Dao không ngờ, người đến nhà Khương lại là Khương Thánh Y chứ không phải Khương Lạc Ly.
Thấy vẻ mặt của Quân Tiêu Dao, Khương Thánh Y trêu: "Sao vậy, không thấy Lạc Ly, thất vọng sao?""Không có." Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.
Hắn không quan tâm đến cái người chân ngắn kia."Nàng đang bị ép ở trong tộc tu luyện, lần này không đến gặp ngươi được, chắc tức lắm đấy." Khương Thánh Y lại cười nói."Vậy thì để nàng hảo hảo tu luyện đi, đúng rồi, Thánh Y tỷ, lần này tỷ đi cùng sao?" Quân Tiêu Dao hỏi.
Khương Thánh Y dù sao cũng là bà con xa của mẫu thân hắn, nếu có thể, hắn cũng không ngại chiếu cố một chút."Thật đúng là người nhỏ mà già đầu, rốt cuộc là ai nên chiếu cố ai đây?" Khương Thánh Y lườm yêu Quân Tiêu Dao một cái.
Rõ ràng đáng lẽ là nàng che chở Quân Tiêu Dao mới đúng chứ."Vậy được, đến lúc đó liền nhờ Thánh Y tỷ." Quân Tiêu Dao cũng không để ý, dù sao hắn không cần ai bảo hộ.
Nhìn Quân Tiêu Dao thản nhiên nói chuyện vui vẻ với Khương Thánh Y, tất cả nam nhân xung quanh đều lộ vẻ ghen tị.
Mà các nữ tu thì ngưỡng mộ Khương Thánh Y có thể trò chuyện với Quân Tiêu Dao.
Trong nhất thời, mọi người ở đây thật sự không biết nên ghen tị ai mới đúng.
Đúng lúc này, cả vùng trời Nam Thiên thành vang lên tiếng lão đạo nhân của Đạo Cực thiên tông."Chư vị, lần này bí tàng Nguyên Thiên chí tôn mở ra, Bất Hủ đạo thống phong tỏa thiên địa, tu sĩ thế hệ trước, không được đi vào!""Bí tàng lần này, hung hiểm vạn phần, kẻ yếu nên biết điều mà lui, mới có thể giữ được tính mạng!"
Vừa dứt lời.
Một đạo ánh sáng lung linh bay lên trời, lơ lửng trên không trung rừng rậm Thái Hoang.
Đó là một tấm gương lớn, mặt gương như một dòng nước xanh biếc."Là Cổ thánh binh của Quân gia ta, Quan Thiên kính!" Quân Trượng Kiếm nói.
Quan Thiên kính có thể chiếu rọi cảnh tượng trời đất.
Quân Tiêu Dao biết, đây là vì sợ đám thiên kiêu Bất Hủ đạo thống bọn họ trực tiếp vẫn lạc trong bí tàng.
Đến lúc đó nếu gặp nguy hiểm, có Quan Thiên kính, họ cũng có thể kịp thời ra tay viện trợ."Xuất phát." Quân Tiêu Dao phất tay nói."Vâng!"
Sau lưng hắn, Quân Trượng Kiếm, Quân Tuyết Hoàng, Quân Vạn Kiếp, Quân Linh Lung bốn người, gật đầu đáp lại, như những người hầu, thị nữ cung kính.
Khương Thánh Y cũng dẫn theo một vài thiên kiêu của Khương gia cùng đi theo.
Trong mắt nàng cũng có chút kinh ngạc."Xem ra đứa cháu này của ta đã thành đại thế rồi.". . .
Lúc Quân Tiêu Dao đến rừng rậm Thái Hoang.
Toàn bộ Nam Thiên thành đều nhốn nháo.
Mặc dù trước đó lão đạo nhân khuyên rằng bí tàng Nguyên Thiên cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng vẫn không ngăn cản được trái tim nhiệt huyết của các tu sĩ này.
Đây chính là bí tàng của chí tôn cường giả.
Chỉ cần tùy tiện có được một cơ duyên, cũng có thể giúp bọn họ quật khởi.
Dù sao các tu sĩ này không phải xuất thân từ các thế lực lớn, mọi tài nguyên cơ duyên, đều phải tự mình tìm kiếm.
Cơ Huyền của Cơ gia và những người khác cũng dẫn theo một nhóm thiên kiêu lên đường.
Cổng thành Nam Thiên, Tiêu Trần che mặt, ngẩng đầu nhìn bóng lưng rời đi của đám người Quân Tiêu Dao, trong mắt hiện lên một tia cừu hận và quyết tâm."Quân Tiêu Dao, cứ chờ đấy..."
Tiêu Trần cũng lao về phía rừng rậm Thái Hoang.
Mà phía sau hắn, Vũ Minh Nguyệt ẩn trong bóng tối, cũng đi theo sau.
Nàng không yên tâm để Tiêu Trần một mình rèn luyện trong bí tàng Nguyên Thiên nguy hiểm như vậy.
Cùng lúc đó, bên phía hoàng tộc thái cổ, Long Bích Trì, Cửu Đầu sư tử, Thôn thiên tước cũng đồng loạt xuất động.
Toàn bộ khu vực xung quanh rừng rậm Thái Hoang đều trở nên náo nhiệt!
Nam Thiên thành cách rừng rậm Thái Hoang chỉ khoảng ngàn dặm.
Chưa đầy một khắc, đám người Quân Tiêu Dao đã đến bên ngoài rừng rậm Thái Hoang.
Quân Tiêu Dao phóng mắt nhìn tới, rừng rậm mênh mông vô bờ, tràn ngập sương mù xám quỷ dị, bao phủ một bầu không khí điềm xấu.
Và ở nơi sâu nhất trong rừng rậm, có hơi thở chí tôn lan tỏa, có dị tượng xuất hiện.
Không còn nghi ngờ gì, đó chính là nơi đặt bí tàng của Nguyên Thiên chí tôn.
Chỉ những người có lệnh bài Nguyên Thiên chí tôn mới có thể thực sự tiến sâu vào nơi sâu nhất của bí tàng.
Tuy nhiên những người còn lại cũng có thể nhặt được chút lợi ích ở bên ngoài.
Do đó, tất cả các tu sĩ cùng lúc lao về phía rừng rậm Thái Hoang.
Vào cùng một khắc, trong rừng rậm Thái Hoang, những con di chủng thái cổ gầm thét, những sinh linh thuần huyết rít gào.
Chúng đều bị làn khói xám xâm nhập, phát điên, chiến lực mạnh hơn bình thường.
Rất nhanh, vô số trận chiến nổ ra.
Cùng lúc này, Cơ Huyền của Cơ gia cũng tiến đến, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao như có cảm giác, quay đầu lại, cũng thấy được Cơ Huyền."Hắn hẳn là Tiểu Thánh Nhân của Cơ gia đi." Quân Tiêu Dao thờ ơ nói.
Nhưng ở bên cạnh hắn, Quân Trượng Kiếm lại hơi nghiến răng, ánh mắt có chút âm trầm."Hừ, hắn từng ỷ vào cảnh giới, thắng ta mấy chiêu, liền đi khắp nơi tuyên truyền, nói mình đánh bại thiên kiêu Quân gia."
Quân Trượng Kiếm lạnh lùng nói, trong lòng vô cùng khó chịu."Ồ, thì ra còn có chuyện này." Quân Tiêu Dao nói.
Sự chú ý của hắn lại tập trung vào cánh tay phải của Cơ Huyền...
Xương tay Thánh Nhân Vương, ừm...
Có nên cướp lấy không nhỉ?
