Chương 35: Chu Giản Y “Quay xong rồi chứ?” “Yên tâm đi Diêu tỷ, đều đã chụp rõ ràng hết thảy rồi ạ!” Cùng lúc ấy, từ cửa sổ hành lang của tòa lầu đối diện căn phòng Hạ Sơ Nhất đang ở, hai bóng đen đang to nhỏ điều gì.
Mà trước mặt bọn hắn là một chiếc máy quay chuyên nghiệp.
Hai người này chính là Diêu tỷ - người đại diện của Sở Tình Tuyết, và một thợ quay phim.“Mau đưa cho ta xem một chút!” Diêu tỷ nói rồi đưa mắt nhìn về phía máy quay.
Chỉ thấy trên màn hình máy quay là một bức ảnh.
Trong bức ảnh, một người đàn ông cởi trần đang ngồi trên ghế sofa.
Vì góc quay nên bức ảnh không chụp được nửa thân dưới của người đàn ông.
Thế nhưng, điểm gây sốc lại ở chỗ này: một người phụ nữ chỉ để lộ nửa cái đầu, và cái đầu này đang thấp ở vị trí ngang bụng của người đàn ông.
Nếu để người không biết chuyện trông thấy, hai người đang làm gì thì có thể nghĩ ra rồi.
Thế nhưng điều này vẫn chưa phải là hết.“Nhanh, nhanh tiếp tục chụp!” Diêu tỷ trông thấy trong cửa sổ đối diện, người phụ nữ đã bắt đầu cởi áo.
Ngay sau đó, thợ quay phim bắt đầu điên cuồng nhấn nút chụp.“Ngươi đang làm gì?” Hạ Sơ Nhất vội vàng ngăn cản đối phương.
Giờ phút này Sở Tình Tuyết đang phơi bày đôi vai trần, đang muốn cởi bỏ lớp che chắn cuối cùng ở nửa thân trên của nàng.“Làm gì? Sơ Nhất, ngươi không phải vẫn luôn muốn có được ta sao? Hôm nay ta liền để ngươi được như nguyện, nói vậy thì ngươi nên tin tưởng ta đi.” Sở Tình Tuyết ngẩng khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, ôn nhu nói.“Không cần thiết, ngươi đi đi!” Lông mày của Hạ Sơ Nhất càng nhăn càng sâu.
Với những gì hắn hiểu rõ về Sở Tình Tuyết, đối phương căn bản sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Trừ phi… Trừ phi có âm mưu gì đó.
Hạ Sơ Nhất ngắm nhìn bốn phía, nhưng cũng không phát hiện có bất kỳ điều dị thường nào.
Ngay cả quần áo trên người đối phương hắn đều đã quan sát tỉ mỉ, cũng không phát hiện bất kỳ camera chụp ảnh nào được ẩn giấu.“Sơ Nhất…” Giờ phút này Sở Tình Tuyết có chút không cam lòng, chính mình cũng đã ra nông nỗi này.
Đối phương vậy mà vẫn như cũ đối với mình thờ ơ, lập tức một cỗ lòng hiếu thắng tràn ngập nội tâm, muốn tiếp tục nữa.
Cái cảm giác xấu hổ ban đầu của nàng đã sớm bị quẳng ra sau gáy.“Sở Tình Tuyết, về sau ta và ngươi cùng công ty của ngươi nước giếng không phạm nước sông! Ngươi, đi thôi!” “Ta…” “Đi!” Trông thấy đối phương còn muốn nói gì, Hạ Sơ Nhất nghiêm nghị quát.
Nói đoạn, Hạ Sơ Nhất đứng dậy, trực tiếp mở cửa phòng ra ra hiệu đối phương rời đi.
Trông thấy thái độ quyết tuyệt của đối phương, Sở Tình Tuyết cắn chặt hàm răng, sau đó nhanh chóng mặc quần áo rời khỏi nơi này.
Đồng thời trong mắt của nàng tràn đầy mê mang và không hiểu.
Chẳng lẽ Hạ Sơ Nhất thật sự không thích mình sao?
Nghĩ đến đây lòng nàng không khỏi có chút nhói đau.
Đợi nàng ngồi xuống trong xe, Diêu tỷ cùng một thợ quay phim khác đã sớm quay lại.“Sự tình làm được thế nào rồi?” Sở Tình Tuyết mở miệng hỏi.“Yên tâm đi, không có chụp được mặt ngươi, nhưng những gì nên chụp đều đã chụp hết rồi, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng, sao ngươi lại…” “Đi, đi thôi.” Sở Tình Tuyết có chút tâm phiền ý khô, không nhịn được ngắt lời của Diêu tỷ, lãnh đạm nói.
Đằng sau, chiếc xe nhanh chóng rời đi, thẳng đến công ty giải trí Thâm Hải.
Mà chờ đối phương đi khỏi, Hạ Sơ Nhất thì lâm vào trong suy tư.
Cử động của đối phương hôm nay rõ ràng có chút không bình thường, nhưng không bình thường ở chỗ nào thì hắn vẫn chưa nói ra được.
Nghĩ nửa ngày vẫn không nghĩ ra một cái cớ, cuối cùng Hạ Sơ Nhất phủi phủi một góc phòng khách, dứt khoát cũng liền không suy nghĩ nhiều nữa.
Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, nếu có âm mưu gì thì cứ việc phóng ngựa tới.
Vừa vặn hắn còn đang buồn phiền, không có một cái cớ hợp lý nào để trừng trị đối phương đây.
Ngày thứ hai, Hạ Sơ Nhất sáng sớm đã đưa Cơ Trữ Mạn đến công ty.
Hai ngày này vì chuyện tuyên truyền ca khúc, Cơ Trữ Mạn mỗi ngày đều đang tiến hành đủ loại quay chụp.
Nhưng hiệu quả cũng rất rõ ràng.
Ngay cả Hạ Sơ Nhất không mấy khi lên mạng, trong lúc vô tình lướt điện thoại cũng có thể nhìn thấy video tuyên truyền của đối phương.
Không thể không nói thủ đoạn tuyên truyền của Vạn Tượng xác thực cao minh.
Mặc dù hai ngày nay Cơ Trữ Mạn có suất ra ánh sáng rất cao, nhưng lại không hề nói một chữ nào về ca khúc sắp ban bố.
Ngay cả bản cắt của ca khúc cũng không hề để lộ ra nửa phần.
Dùng chiêu ca sĩ vượt giới, dẫn tới vô số người hâm mộ đối với khúc hát đầy lòng hiếu kỳ.
Đương nhiên, loại thủ đoạn tuyên truyền này cũng là Trương Ngọc có lòng tự tin rất lớn vào “Thác Vị Thời Không”.
Nếu không, cuối cùng tuyên bố ra một bài ca dở tệ, sẽ trực tiếp khiến danh tiếng của Cơ Trữ Mạn bị hủy hết.
Đưa tiễn Cơ Trữ Mạn cùng Vương tỷ xong, Hạ Sơ Nhất tìm được Uông chủ quản.“Sơ Nhất, ngươi đã đến rồi sao? Kỳ thật ngươi không cần đến sớm như vậy, để những ca sĩ kia chờ một lát cũng không sao.” Trông thấy người đến, Uông Tuyền Minh ân cần nói.“Không sao, ta không có thói quen đi trễ.” Hạ Sơ Nhất vừa cười vừa nói.“Vậy được, chúng ta đi thôi, ta đã hẹn phòng thu âm số 6.” Hai người nói rồi đi ra ngoài.
Lúc này, bên ngoài phòng thu âm số 6, Chu Giản Y đang an tĩnh ngồi chờ.
Hôm qua nàng về đến nhà nhận được thông báo thử giọng của Uông chủ quản xong, cả đêm đều không ngủ được.
Trong lòng vừa kinh hỉ, vừa lo lắng, còn có từng tia sợ sệt.
Nàng kinh hỉ vì có thể nhận được cơ hội thử giọng, lo lắng mình hát chưa đủ tốt, sợ sệt người chế tác chướng mắt chính mình.
Từng giây từng giây trôi qua, Chu Giản Y an tĩnh ngồi trên ghế, cố gắng điều chỉnh tâm tình của mình.
Để cho mình không cần căng thẳng.
Lúc này, tiếng bước chân liên tục từ xa đến gần truyền đến.“Ngươi sao lại ở đây?” Đột nhiên một giọng nói có chút khinh thường, cắt lên chói tai truyền đến.
Chu Giản Y ngẩng đầu nhìn qua, trông thấy khuôn mặt của đối phương xong, sắc mặt của nàng đột nhiên trở nên khó coi mấy phần.
Người đến tên là Triệu Nhã, là tân nhân cùng thời với nàng.
Nhưng Triệu Nhã lại may mắn hơn, vừa mới đến không lâu đã được quản lý của bộ phận huấn luyện để mắt tới.
Có đối phương dẫn tiến, Triệu Nhã trong thời kỳ tân nhân liền rất nhanh bộc lộ tài năng.
Thành công ban bố vài bài ca khúc, mặc dù không nóng không lạnh, nhưng cũng thu hoạch được một ít người hâm mộ.
Công ty nhìn trúng tiềm lực của nàng, còn cố ý an bài một người đại diện.
Nhưng Triệu Nhã người này lòng dạ nhỏ hẹp, không biết đã cướp đoạt bao nhiêu tài nguyên của những tân nhân cùng thời.
Trong đó có cả Chu Giản Y.“Ta… Ta là tới thử giọng.” Chu Giản Y nhỏ giọng nói.“Thử giọng? Ngươi cũng nhận được thông báo thử giọng sao?” Triệu Nhã một mặt kinh ngạc, cùng người đại diện bên cạnh nàng liếc nhau, sau đó có chút oán trách nói: “Ta đã bảo không đến mà, một người chế tác âm nhạc sơ cấp thì có thể sáng tác ra ca khúc hay nào chứ?” “Phế vật như vậy đều có thể tới thử giọng, hiển nhiên trình độ chẳng ra sao cả, ta hiện tại cần chính là tinh phẩm, là tinh phẩm!” Nàng hiện tại đã vạn sự sẵn sàng chỉ thiếu gió đông, chỉ cần có một bài ca khúc có thể nổi tiếng để nàng hát, vậy thì nàng sẽ rất nhanh tiến vào hàng ngũ ca sĩ hạng hai.
Nói đoạn, Triệu Nhã quay người liền muốn đi.“Cô nãi nãi của ta ơi, bây giờ ngươi không thể đi được, nếu không muốn hát thì cứ giao kèo một chút là được rồi, không cần thiết đắc tội người của bộ phận chế tác âm nhạc, trừ phi sau này ngươi có con đường riêng của mình để có được ca khúc hay.” Người đại diện bên cạnh vội vàng kéo lại đối phương, sau đó bất đắc dĩ nói.“Cái này… Được thôi! Thật sự là lãng phí thời gian.” Triệu Nhã một trận do dự cuối cùng không nhịn được nói.
