Chương 3: Lần đầu đột phá “Ta nói, ta nói, là...” Ngay khi tên sát thủ này muốn mở miệng nói ra chủ mưu phía sau màn thì, sát thủ bên cạnh đột nhiên rút ra một thanh đoản kiếm phát động công kích
Phụt
Đầu của sát thủ kia trực tiếp bị cắt xuống, máu tươi trong nháy mắt phun ra
Tình cảnh này phát sinh quá mức đột ngột, Lục Phàm căn bản không kịp phản ứng
Tần Quỳnh đứng bên cạnh thấy thế lập tức giận dữ quát: “Muốn chết!” Kèm theo tiếng quát phẫn nộ, Tần Quỳnh cách không đấm ra một quyền, trực tiếp đánh bay tên sát thủ kia ra ngoài
Khi tên sát thủ kia bay ngược mười mấy mét đập xuống đất, đã chết không thể chết lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này Lục Phàm mới phản ứng được, vô thức lùi về sau một bước, sắc mặt có chút trắng bệch
Lúc này mười tên sát thủ còn lại cũng đồng loạt ngã trên mặt đất, thất khiếu chảy máu, vậy mà toàn bộ đều đã chết
Tần Quỳnh thấy thế tiến lên ngồi xổm người xuống kiểm tra một hồi, rồi lắc đầu với Lục Phàm
“Chủ công, bọn họ cắn nát răng độc tự vẫn rồi.” “Cái gì!” Sắc mặt Lục Phàm khó coi vô cùng nhìn mười cái xác sát thủ, trong lòng vừa sợ hãi lại vừa không dám tin
Vốn dĩ hắn còn nghĩ đám gia hỏa này hình như đã bị mình thuyết phục, hẳn là có thể khai ra chủ mưu sau màn
Thật không ngờ trong nháy mắt tất cả đều tự vẫn mà chết
Trong lúc Lục Phàm ngây người, Tần Quỳnh liên tiếp lục soát thi thể của hơn mười tên sát thủ này
Nhưng rất đáng tiếc, hắn không có bất kỳ thu hoạch gì
Đi đến trước mặt Lục Phàm, Tần Quỳnh trầm giọng nói: “Chủ công, người vừa mới động thủ hẳn là một tên tử sĩ, phụ trách giám thị bọn gia hỏa này.” “Ừ!” Lục Phàm sắc mặt khó coi khẽ gật đầu, hắn cũng đoán ra được điều này
Vừa rồi những sát thủ kia rõ ràng đều đang do dự giãy dụa
Nhưng khi tên tử sĩ sát thủ kia động thủ giết một người thì những sát thủ còn lại lập tức chọn tự vẫn
“Hô… Được rồi, lần này bọn chúng không có giết được ta, nhất định sẽ còn quay lại.” Nói rồi hắn nhìn về phía người áo đen bất tỉnh nằm một bên dưới đất, trong lòng có chút hiếu kỳ
“Gia hỏa này là ai?” “Bẩm chủ công, gia hỏa này vừa nãy nấp trong rừng cây kia theo dõi nơi này, mạt tướng nghi hắn muốn làm hại chủ công, liền đánh ngất xỉu mang đến.” “A!” “Chủ công, muốn giết hắn không?” “Để sau hẵng nói.” Nói rồi Lục Phàm ngồi xổm xuống lục soát trên người hắc bào tu sĩ
Tìm tòi một lát không có bất kỳ thu hoạch gì
Khi hắn nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay của người áo đen này mới đột nhiên kịp phản ứng
Nơi này là thế giới tu luyện, có nhẫn trữ vật chuyên dụng
Lấy chiếc nhẫn trữ vật của hắc bào tu sĩ này xuống, Lục Phàm đưa cho Tần Quỳnh
“Xem trong này có manh mối gì không.” “Vâng, chủ công!” Tần Quỳnh nhận lấy nhẫn trữ vật tra xét một phen, từ trong đó lấy ra hai khối lệnh bài lớn bằng bàn tay
Một khối toàn thân màu vàng kim nhạt, mặt trước khắc một chữ Càn, khối còn lại toàn thân màu đen, mặt trước khắc một chữ Ảnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Chủ công, gia hỏa này hẳn là thành viên Ảnh Vệ Đại Càn nổi danh.” “Ngươi biết Ảnh Vệ?” “Vâng, Ảnh Vệ nổi tiếng giang hồ với sự tàn độc, nghe nói người bị bọn chúng để mắt tới không ai thoát được.” Nghe Tần Quỳnh nói vậy, Lục Phàm giật mình gật đầu
Hắn suýt quên Tần Quỳnh khi được hệ thống triệu hồi đến cũng được cấy vào ký ức của thế giới này
Tương đương với việc Tần Quỳnh đã sinh sống ở thế giới này, chỉ là bị hệ thống điều động mà thôi
“Chủ công, xử lý gia hỏa này thế nào
Giết hay là…” “Không cần.” Lục Phàm lắc đầu, “Gã này là thành viên Ảnh Vệ, không cần tự rước phiền phức vào người.” Còn một điều hắn không nói ra
Ảnh Vệ là lực lượng bí ẩn chuyên thuộc của vị tiện nghi phụ hoàng, giống như Cẩm Y Vệ trong lịch sử ở kiếp trước
Ngoại trừ tiện nghi phụ hoàng thì căn bản không ai có thể điều động
Rõ ràng gia hỏa này là do tiện nghi phụ hoàng phái đến âm thầm theo dõi mình
Cho nên coi như Tần Quỳnh không xuất hiện, mình e là cũng không chết được
Chỉ là..
“Đi thôi Thúc Bảo, rời khỏi chỗ này trước, lát nữa chắc sẽ có người đến.” “Vâng, chủ công!” … Hoàng cung Đại Càn, điện Thái Hòa
“Bệ hạ, nô tài… Nô tài thất thủ!” Ngồi sau long án, đang múa bút viết chữ, Lục Chính nghe vậy sắc mặt trong nháy mắt âm trầm như băng, long uy đáng sợ bao trùm cả tòa đại điện
“Thái tử chết rồi?” “Nô tài… Nô tài không biết!” Người áo đen quỳ trên mặt đất mồ hôi lạnh tuôn ra, vội vàng kể lại sự việc
Sau khi nghe hắn kể xong, long uy và sát ý đáng sợ trong nháy mắt biến mất, Lục Chính cau mày, ánh mắt hiện lên vẻ suy tư
“Cao thủ ẩn mình… Điều động tất cả thám tử, điều tra nhanh nhất có thể về nơi thái tử đang ở
Phái người khác theo dõi Ninh Vương, Dự Vương, Tề Vương và Ngụy Vương, xem bọn chúng có động tĩnh gì không.” Nói đến đây, Lục Chính trầm ngâm một lát rồi nói: “Ngầm điều tra người cao thủ bí ẩn kia, nhớ kỹ, không được đánh rắn động cỏ.” “Vâng, bệ hạ!” “Đi xuống đi, tự mình đến Hình Phạt Đường chịu phạt.” “Nô tài khấu tạ bệ hạ!” Ảnh Vệ áo đen dập đầu xong thì lẳng lặng rời đi
Lục Chính tiếp tục múa bút vẩy mực, rồng bay phượng múa, bốn chữ lớn rắn rỏi mạnh mẽ hiện lên trên giấy
Chúa tể càn khôn
..
Ninh Vương phủ
Nhị hoàng tử Lục Cẩm ngồi ngay ngắn ở vị trí đầu não trong phòng, đôi mày nhíu chặt, trong tay cầm một miếng ngọc phù truyền âm
“Điện hạ, có phải bên thái tử có tin tức truyền đến không?” Kèm theo tiếng nói, một nam tử trung niên thân mặc nho sam màu trắng bước đến
Chính là phụ tá của Ninh Vương phủ, Trương Kha
Lục Cẩm mặt trầm đưa ngọc phù truyền âm cho Trương Kha, sau khi người này nghe xong truyền âm, cũng nhíu mày
“Điện hạ, hành động ngu xuẩn như vậy không giống phong cách làm việc của ba vị kia, xem ra trong bóng tối còn có một thế lực không biết đang mưu đồ.” Lục Cẩm nghe vậy hít một hơi sâu nói: “Tiên sinh, vậy kế hoạch tiếp theo của chúng ta vẫn cứ tiếp tục hay là…” “Điện hạ, hãy hạ lệnh cho mọi người rút lui đi, việc này tiếp tục nữa cũng vô nghĩa thôi.” Trương Kha lắc đầu nói: “Chỉ là một phế vật thôi, sống lại thì có thể làm gì được chứ?” “Điều quan trọng lúc này là ba vị kia, điện hạ muốn được vào đông cung thì phải có thứ gì đó chứng minh mới được…” Cảnh tượng tương tự cũng diễn ra tại Dự Vương phủ, Tề Vương phủ và Ngụy Vương phủ
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi
Việc phế thái tử bị ám sát đã truyền đến tai tất cả những người biết chuyện
Nhưng chuyện này cũng không gây ra sóng lớn
Một phế vật đã định sẵn không có duyên với ngôi Chí Tôn, sống cũng được, chết cũng được, chẳng ai quan tâm
Mà nhân vật chính trong sự việc này là Lục Phàm lúc này đang khoanh chân ngồi trong xe thú xa
Cả người được bao bọc bởi một lớp tạp chất đen ngòm hôi hám, như khoác một tầng giáp mềm màu đen
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người điều khiển thú xa là Tần Quỳnh khi phải đối diện với mùi hôi thối như vậy, cũng phải nín thở mặt đỏ lên, không thể không dùng linh lực bịt kín mũi miệng
【Đinh, chúc mừng ký chủ đột phá Luyện Khí cảnh ngũ trọng!】 【Đinh, ký chủ lần đầu đột phá, nhận được một gói quà đột phá lớn, đã gửi vào kho hệ thống.】 Hai tiếng thông báo liên tiếp kéo Lục Phàm tỉnh lại, hai mắt chậm rãi mở ra
Vừa mở mắt, mùi hôi thối không thể tả ngay lập tức bao phủ khoang mũi, Lục Phàm trực tiếp không nhịn được mà nôn ra…