Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Bắt Đầu Thành Lập Gia Tộc Trường Sinh Từ Người Ở Rể

Chương 497: Ngũ Độc giáo chủ: Dương Minh chân nhân là ngươi nói lữ?




Chương 497: Giáo chủ Ngũ Độc: Dương Minh chân nhân mà ngươi nói là gã đó sao?

Tấn quốc, chợ Tiên Chu.“Khúc Trường Thiên, Dương Minh chân nhân?”

Hôm nay, Mạnh Tiểu Thiền đọc được một tin tức.

Có một tu sĩ Kết Đan đến tận cửa Âm Minh Quỷ tông gây sự, chiến lực hung mãnh.

Không chỉ trấn áp hai trưởng lão của Âm Minh Quỷ tông là Quỷ Cơ xương khô và Quỷ Ảnh chân nhân.

Đến cả đại trưởng lão của Âm Minh Quỷ tông là Quỷ Bức chân nhân cũng bị người này đánh trọng thương.

Nguyên nhân là vì Khúc Trường Thiên, người trước kia bị Quỷ Ma chân nhân truy nã, lại là con trai của người nọ.

Trước đó không lâu, Quỷ Ma chân nhân không giữ mặt mũi, lấy lớn hiếp nhỏ, tàn phế Khúc Trường Thiên, nên ‘Dương Minh chân nhân’ kia mới trực tiếp đến Âm Minh Quỷ tông đòi lại công đạo.“Cái này…”

Mạnh Tiểu Thiền thấy tin này thì ngây người, vẻ mặt đầy hoang mang.

Chuyện quỷ quái gì thế này?

Về Khúc Trường Thiên, nàng đương nhiên biết rõ.

Đó là con trai của tình lang, Lục Toàn Chân.

Một tháng trước vẫn còn ở chợ Tiên Chu tĩnh dưỡng.

Sao giờ lại…“Dương Minh chân nhân này là Lục Lang sao!?”

Mạnh Tiểu Thiền lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.

Lúc trước Lục Trường Sinh nói mang Lục Toàn Chân đi chữa trị cơ thể, thật ra là đến Âm Minh Quỷ tông đòi lại công bằng!“Này này này…”

Mạnh Tiểu Thiền kinh hãi, vẻ mặt hốt hoảng, cả người có cảm giác như đang mơ.

Nhưng dù có là mơ, nàng cũng không dám mơ lớn đến thế.

Chuyện này thật sự quá kinh người!

Phải biết, Âm Minh Quỷ tông là một trong ba đại ma môn của Tấn quốc, ngang hàng với Ngũ Độc giáo.

Dù trong tông môn không có chân quân Nguyên Anh trấn giữ, nhưng có chí bảo 'Vạn quỷ huyết trì' áp chế nội tình, cho dù đối mặt với chân quân Nguyên Anh cũng không sợ hãi.

Vậy mà tình lang của mình lại dám giết đến Âm Minh Quỷ tông, đòi thuyết pháp, và còn toàn thân trở ra."Không hổ là Lục Lang, thật sự quá uy phong khí phách!"

Đôi mắt đẹp của Mạnh Tiểu Thiền long lanh đảo quanh, tựa hồ đang mường tượng lại cảnh tượng lúc đó, trái tim xao động rộn ràng.

Chỉ tiếc không được chứng kiến vẻ oai hùng của tình lang.“Thái Thượng trưởng lão của Âm Minh Quỷ tông chưa từng xuất hiện…”

Một lát sau, Mạnh Tiểu Thiền hoàn hồn, ánh mắt đọng lại, nhận ra vài điểm bất thường. Đã có tin đồn từ lâu, Thái Thượng trưởng lão của Âm Minh Quỷ tông đang bế quan, chuẩn bị đột phá Nguyên Anh.

Lúc này, Âm Minh Quỷ tông xảy ra chuyện lớn như vậy mà vị kia vẫn không lộ mặt, chứng tỏ rất có thể đang bế quan đến thời khắc ngàn cân treo sợi tóc."Nếu như vị Thái Thượng trưởng lão kia đột phá Nguyên Anh, Lục Lang chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm sao?"

Mạnh Tiểu Thiền không khỏi lo lắng cho Lục Trường Sinh, muốn biết tình hình hiện tại của hắn.

Tuy sự việc có vẻ như đã kết thúc.

Nhưng người sáng suốt đều hiểu, hành động của 'Dương Minh chân nhân' có thể nói là tát thẳng vào mặt Âm Minh Quỷ tông, sự việc không thể đơn giản kết thúc như vậy được.

Bất chợt, nàng suy nghĩ rất lâu, cảm thấy cần phải báo chuyện này cho sư tôn một tiếng.

Tuy chuyện này, sư tôn khó có thể nhúng tay giúp đỡ nhiều.

Nhưng sư tôn nhất định có thể biết rõ sự việc, tình huống cụ thể hơn.

Ngay lúc này.

Bên ngoài Ngũ Độc giáo vài trăm dặm.

Mưa nhỏ rơi tí tách, rớt trên lá cây, phát ra những âm thanh trong trẻo.

Trong một sơn động, văng vẳng tiếng gió rừng thổi xào xạc vào cành lá.

Sau khi Lục Trường Sinh giúp Nam Cung Mê Ly luyện hóa xong vô gian quỷ đầu, đương nhiên tiếp tục bồi dưỡng tình cảm.

Hắn nói bản nguyên của mình đã khôi phục được một chút, có thể lại ôn dưỡng Kim Đan thêm lần nữa.

Đối diện với sự chân thành và mồi nhử Kim Đan của Lục Trường Sinh, Nam Cung Mê Ly không hề chống cự.

Nghĩ đến lần chia ly này, phải rất lâu sau mới có thể gặp lại, Lục Trường Sinh không còn mạnh tay giày vò Nam Cung Mê Ly như trước, mà ngược lại, vô cùng dịu dàng.

Trên tấm thảm da hổ màu vàng đậm, ngọc thể của Nam Cung Mê Ly quyến rũ như đang bốc lửa, làn da mịn màng phủ một lớp mồ hôi mỏng, đôi lông mày lá liễu khẽ chau, vừa ngượng ngùng vừa giận dỗi.

Đôi mắt phượng dài hẹp hơi khép mở, lộ ra vài tia ý vị vũ mị.

Chiếc mũi ngọc xinh xắn thỉnh thoảng hừ một tiếng, rung động lòng người.

Đôi môi đỏ hồng mọng như quả anh đào, khẽ cắn, ướt át kiều diễm, khiến ai thấy cũng muốn hút lấy thưởng thức.

Lục Trường Sinh ôm vòng eo nhỏ nhắn của mỹ nhân, ghé sát khuôn mặt tuyệt mỹ, ngậm lấy đôi môi đỏ mọng, cảm nhận hương thơm ngọt ngào ngây ngất, đẹp không sao tả xiết.

Vẫn câu nói cũ, Nam Cung Mê Ly trước mắt đúng là tuyệt thế vưu vật, toàn thân dù chỉ một chỗ thôi cũng khiến người ta nhìn ngắm mãi không thôi.

Và sau những ngày ở chung vừa qua, Nam Cung Mê Ly cũng có những tiến bộ.

Khi bị Lục Trường Sinh khơi gợi đến nơi sâu thẳm, nàng sẽ có đôi chút đáp lại.

Chỉ là muốn mở khóa nhiều tư thế hơn, thì còn cần nỗ lực.

Thời gian từng giờ trôi qua.

Không biết bao lâu, việc ôn dưỡng Kim Đan đã xong. Nhìn thấy vẻ mặt đầy khoái cảm của Nam Cung Mê Ly sau khi xong chuyện, Lục Trường Sinh đầy dịu dàng ôm lấy thân thể mềm mại đang bốc lửa của đối phương.

Mái tóc Nam Cung Mê Ly rối bời, cơ thể mềm nhũn như đang ngây ngất, không nhúc nhích.

Dưới đôi mày lá liễu mảnh khảnh, đôi mắt phượng nửa khép nửa mở, mơ màng như nước, nhìn thanh niên tuấn mỹ trước mắt, trong lòng vậy mà lại dâng lên một nỗi không nỡ.

Lần này chia tay, không biết đến khi nào mới gặp lại…

Trong lòng Nam Cung Mê Ly chợt trào lên một cảm giác cô đơn và tịch mịch khó tả.

Đây là cảm giác mà trước kia nàng chưa bao giờ có.

Lục Trường Sinh không biết Nam Cung Mê Ly đang nghĩ gì.

Lòng dạ phụ nữ, kim đáy biển.

Huống chi là một người như Nam Cung Mê Ly.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được, Nam Cung Mê Ly trước mặt hắn đã dịu dàng đi rất nhiều, thậm chí có đôi chút sùng bái và lưu luyến.

Điều này không chỉ do tình cảm được vun đắp, và còn là tặng vô gian quỷ đầu.

Mà việc hắn đến Âm Minh Quỷ tông đòi công đạo cũng đã tạo nên sự rung động và ngưỡng mộ với sức mạnh của hắn trong lòng Nam Cung Mê Ly.

Rất lâu sau, Nam Cung Mê Ly mới hoàn hồn lại.

Thân hình ngọc ngà mềm mại đã khoác lên bộ quần lụa mỏng màu tím quyến rũ, dáng vẻ yểu điệu.“Bao giờ thì ngươi đi?”

Nam Cung Mê Ly hé đôi môi đỏ mọng, gương mặt tuyệt mỹ lãnh diễm cao quý, không chút nào giống vẻ quyến rũ lúc nãy."Nữ nhân này thật đúng là mặc vào váy là trở mặt."

Lục Trường Sinh thấy vẻ mặt như vậy của nàng, thầm oán trách trong lòng, nhưng cũng thấy buồn cười.

Mối quan hệ của cả hai đã đến mức này rồi mà nàng vẫn còn tỏ vẻ khách sáo.

Nhưng càng như vậy, hắn càng có ý chinh phục nàng."Ta định đến thăm Tiểu Thiền một lát."

Đôi mắt Lục Trường Sinh dịu dàng, thâm tình tha thiết, tràn ngập sự không nỡ."Ừm."

Nam Cung Mê Ly né tránh ánh mắt rực lửa của Lục Trường Sinh."Nếu Tiểu Thiền bằng lòng, ta muốn đưa nàng đến Bích Hồ Sơn."

Lục Trường Sinh nhìn Nam Cung Mê Ly, nói tiếp.

Mối tình của hắn và Mạnh Tiểu Thiền tuy đến từ Tỏa Tình cổ.

Nhưng Mạnh Tiểu Thiền đã có tình cảm sâu đậm với hắn nhiều năm như vậy, hắn cảm thấy cần phải cho nàng một lời giải thích rõ ràng.

Trước khi tạm biệt nữ nhi, nàng cũng mong muốn hắn chiếu cố Mạnh Tiểu Thiền cho tốt.

Gương mặt của Nam Cung Mê Ly hơi giật mình."Tình trạng của Tiểu Thiền ta rất rõ, lần này mang nàng trở về, một phần là để xem có thể giải quyết tình huống của nàng hay không, một phần cũng là để cho nàng một lời giải thích." "Hơn nữa, Âm Minh Quỷ tông không dám động đến ngươi, rất có thể sẽ tìm Tiểu Thiền gây phiền phức."

Lục Trường Sinh khẽ thở dài nói.

Nam Cung Mê Ly vẫn trầm mặc như trước.

Nàng đương nhiên hiểu tình cảm của Mạnh Tiểu Thiền với Lục Trường Sinh.

Nếu không phải vì bị mình và Nam Cung Thiên Thiên kìm kẹp, có lẽ nàng đã sớm tìm đến Khương quốc gặp Lục Trường Sinh.

Bây giờ, Nam Cung Thiên Thiên đã rời đi, và nàng cũng không thể giữ Mạnh Tiểu Thiền bên mình mãi được.

Hơn nữa, Mạnh Tiểu Thiền hiện tại đang ở Trúc Cơ tầng chín, chuẩn bị cho việc Kết Đan.

Nếu cứ tiếp tục áp chế, có thể sẽ gây tổn hại tâm cảnh, khó mà Kết Đan."Tình chủng của Tiểu Thiền dành cho ngươi đã quá sâu, đã ảnh hưởng đến thần hồn, ngươi muốn đưa nàng đi thì cứ đưa thôi."

Nam Cung Mê Ly nói vẻ mặt không cảm xúc, nhưng trong lòng lại trào lên một nỗi chua xót, cô tịch.

Bây giờ, nữ nhi đã rời đi, Lục Trường Sinh và Mạnh Tiểu Thiền cũng sắp đi, nàng chợt cảm thấy mình trở thành kẻ cô độc."Cánh cửa của Bích Hồ Sơn lúc nào cũng mở rộng đón ngươi, và khi đến Tấn quốc, ta sẽ cùng Tiểu Thiền đến gặp ngươi."

Lục Trường Sinh nắm lấy bàn tay ngọc trắng nõn của Nam Cung Mê Ly, nhẹ nhàng nói.

Việc hắn đưa Mạnh Tiểu Thiền về Bích Hồ Sơn, ngoài việc cho nàng một lời giải thích, cũng là để xoa dịu mối quan hệ giữa mình và Nam Cung Mê Ly."Biết rồi."

Trong lòng Nam Cung Mê Ly có chút sốt ruột, khó chịu nói, muốn hất tay Lục Trường Sinh ra.

Lục Trường Sinh nắm chặt tay không buông, cười nói: "Nếu vậy, Mê Ly, nàng cùng ta đến chợ Tiên Chu nhé.""Không phải vì Tiểu Thiền luôn nhớ thương vị sư tôn này của nàng thì chắc cũng chẳng muốn đi cùng ta."

Lục Trường Sinh vừa cười vừa nói.“Hừ.”

Nam Cung Mê Ly hừ lạnh một tiếng.

Đây cũng là điểm mà nàng hài lòng nhất về Mạnh Tiểu Thiền.

Dù trúng Tỏa Tình cổ, tình chủng dành cho Lục Trường Sinh đã rất sâu, nàng vẫn không quên mình là sư tôn của nàng.

Nói rõ địa vị của sư tôn trong lòng nàng không hề thua kém gì Lục Trường Sinh.

Đột nhiên hai người đi ra khỏi động, đi đến phường chợ Tiên Chu.

Phường chợ Tiên Chu."Sư tôn, Lục Lang!"

Mạnh Tiểu Thiền thấy Lục Trường Sinh và sư tôn đến đây, lập tức vui mừng gọi lên.

Không biết có phải ảo giác hay không, nàng cảm thấy hai người so với trước đó có vẻ thân thiết hơn đôi chút."Lục Lang, ta nghe nói...."

Mạnh Tiểu Thiền mặc một bộ váy tím, dung mạo xinh đẹp như ảo mộng, quan tâm hỏi Lục Trường Sinh đi đến Âm Minh Quỷ tông có bị thương không. Sau đó nàng hỏi thăm tình hình của Lục Toàn Chân có giải quyết được chưa.

Dù nàng đã nhận được thông tin liên quan nhưng không biết rõ quá trình cụ thể."Không có gì đáng ngại, tình hình của Toàn Chân vẫn cần thêm thời gian."

Lục Trường Sinh mỉm cười nói.

Nói xong, liếc nhìn Nam Cung Mê Ly một cái, tiếp tục nói: "Tuy nhiên chuyện này rất có thể sẽ rước lấy chút phiền phức không cần thiết, nên ta chuẩn bị quay về. Tiểu Thiền, muội có nguyện cùng ta trở về không?""A..."

Mạnh Tiểu Thiền nghe vậy, khuôn mặt xinh xắn như ảo mộng lập tức rạng rỡ, vui mừng khôn xiết, muốn đáp ứng ngay, bày tỏ ý nguyện của mình.

Nhưng thấy sư tôn bên cạnh mặt không cảm xúc, vẻ mặt lạnh lùng cao quý, nàng lập tức có chút lo lắng."Nếu con muốn đi thì cứ đi đi."

Nam Cung Mê Ly thấy nàng nhìn mình thì bực dọc nói, trong lòng lại hết sức ấm ức.

Cái tên cẩu nam nhân này trước kia đã cướp con gái của mình, giờ lại muốn bắt cóc cả đồ đệ mình...

Mạnh Tiểu Thiền nghe vậy, lập tức mím nhẹ đôi môi hồng, vẻ mặt do dự.

Nàng rất muốn cùng Lục Trường Sinh rời đi.

Nhưng cách đây không lâu, Nam Cung Thiên Thiên đã được chân quân Nguyên Anh thu làm đệ tử, đến Tiên Liên tông.

Nếu giờ nàng lại rời đi, chẳng phải sư tôn sẽ chỉ còn lại một mình sao?"Đệ tử chọn ở bên cạnh sư tôn."

Mạnh Tiểu Thiền do dự một lúc rồi cắn môi nói.

Nam Cung Mê Ly thấy thế thì trong lòng trào dâng chút vui vẻ, khuôn mặt lạnh lùng cũng dịu đi đôi phần, nói: "Con muốn đi thì cứ đi, không cần ép mình."

Nàng sắp bế quan tu luyện, không có thời gian quan tâm đến Mạnh Tiểu Thiền.

Hơn nữa đối phương với Lục Trường Sinh đã đến mức này, tiếp tục can thiệp cũng chỉ ảnh hưởng tình cảm sư đồ.

Huống hồ, đồ đệ Mạnh Tiểu Thiền này vẫn luôn hướng về mình, vị sư tôn này.

Giờ Mạnh Tiểu Thiền theo tên cẩu nam nhân kia về, đến khi mình muốn biết tình hình của hắn và Bích Hồ Sơn cũng có thể thông qua Mạnh Tiểu Thiền mà hiểu rõ."Đi cũng không phải không trở lại, đến lúc đó con muốn về thì có thể trở về bất cứ lúc nào."

Lục Trường Sinh không để ý đến lời nói của Mạnh Tiểu Thiền, mỉm cười nói với nàng.

Tuy Nam Cung Mê Ly nói không để ý.

Nhưng nếu Mạnh Tiểu Thiền thật sự không chút do dự chọn đi cùng mình, e rằng thế nào trong lòng cũng sẽ để ý, quan hệ thầy trò xuất hiện rạn nứt."Tiểu Thiền đa tạ sư tôn đã tác thành!"

Mạnh Tiểu Thiền nghe vậy mới cúi mình hành lễ nói.

Nam Cung Mê Ly và Mạnh Tiểu Thiền dặn dò vài câu rồi bảo nàng giao hết công việc ở phường chợ Tiên Chu lại, liền rời khỏi phường chợ Tiên Chu, trở về Ngũ Độc Giáo, chuẩn bị bế quan tu luyện. Nhưng khi vừa về đến Thiên Chu Phong, người quản lý trong phong đã thông báo giáo chủ Ngũ Độc muốn gặp nàng một chuyến."Ừm!?"

Nam Cung Mê Ly nghe vậy thì đôi mắt phượng đẹp nheo lại, trong lòng có điều suy nghĩ, sau đó quay về thánh điện năm xưa, cúi người chắp tay nói: "Bái kiến giáo chủ!""Vào đi!"

Một lát sau, trong điện vang lên giọng nói trẻ con nhưng đầy uy nghiêm."Bái kiến giáo chủ!"

Nam Cung Mê Ly bước vào đại điện, nhìn giáo chủ Ngũ Độc với hình dáng một bé gái công đường, nàng lại thi lễ, vẻ mặt cung kính."Thiên Chu sứ, ngươi có biết chuyện ở Âm Minh Quỷ tông không?"

Giáo chủ Ngũ Độc nhìn Nam Cung Mê Ly, trực tiếp hỏi."Giáo chủ đang nói về chuyện của Dương Minh chân nhân?"

Nam Cung Mê Ly thần sắc bình tĩnh, giọng nói cung kính."Không sai, ba ngày trước, Âm Minh Quỷ Vương đã đến bái kiến bản tọa, dù không trực tiếp hỏi, nhưng lời lẽ đều liên quan đến chuyện này...."

Giọng của giáo chủ Ngũ Độc vừa thanh thúy non nớt, lại tràn đầy khí tức uy nghiêm không tả hết được.

Bày tỏ Âm Minh Quỷ Vương suy đoán Chấn Thiên Lão Ma ở Ngũ Độc giáo, đồng thời Nam Cung Mê Ly nhúng tay vào chuyện của Quỷ Ma chân nhân và "Khúc Trường Thiên". "Bẩm giáo chủ, Dương Minh chân nhân là đạo lữ của ta."

Nam Cung Mê Ly nói thẳng.

Trước đó nàng đã ý thức được việc mình cứu Lục Toàn Chân, có thể khiến Quỷ Ma chân nhân nghi ngờ, từ đó bị Âm Minh Quỷ Tông biết được dấu vết."Đạo lữ?"

Giáo chủ Ngũ Độc có chút kinh ngạc.

Nàng đoán được Nam Cung Mê Ly có quan hệ với Dương Minh chân nhân này.

Nhưng không ngờ hai người lại là đạo lữ.

Dù sao thì vị Thiên Chu sứ này không giống người sẽ kết làm đạo lữ.

Nhưng nghĩ đến Nam Cung Thiên Thiên, nàng bèn hỏi: "Hắn là phụ thân của Nam Cung Thiên Thiên?""Vâng, thưa giáo chủ."

Vẻ mặt Nam Cung Mê Ly thản nhiên."Người này có thể dùng cho Ngũ Độc Giáo chúng ta, hoặc có thể mời đến Ngũ Độc Giáo đảm nhiệm chức trưởng lão khách khanh?"

Giáo chủ Ngũ Độc khẽ trầm ngâm nói.

Dù Ngũ Độc Giáo có giao hảo với Âm Minh Quỷ tông nhưng không hề có ý định vì Âm Minh Quỷ tông mà gây hấn với Lục Trường Sinh.

Điều đầu tiên nàng nghĩ tới là biến Lục Trường Sinh thành người của mình, tăng cường lực chiến lớn nhất cho Ngũ Độc Giáo.

Dù sao, lực chiến của Dương Minh chân nhân này có thể nói là vô cùng hung mãnh, một người một sủng, trong thời gian ngắn đã đánh trọng thương Quỷ Bức chân nhân. Nếu không có sự giúp đỡ của Âm Minh Quỷ Vương, có lẽ vị đại trưởng lão của Âm Minh Quỷ tông kia đã mất mạng dưới tay Dương Minh chân nhân rồi.

Sức chiến đấu như thế, có thể nói là đệ nhất nhân dưới Nguyên Anh!

Nếu Ngũ Độc Giáo của nàng có được một chiến lực đỉnh cao như vậy, thực lực sẽ được tăng thêm một bước."Giáo chủ, chuyện giữa ta và hắn là do cơ duyên xảo hợp, tạo hóa trêu ngươi.""Nếu gặp nguy hiểm, hắn bằng lòng tương trợ, nhưng muốn mời hắn gia nhập Ngũ Độc Giáo, đảm nhiệm chức trưởng lão khách khanh thì e là vô cùng khó.""Hơn nữa hắn đang có chuyện quan trọng, đã rời khỏi Tấn Quốc rồi."

Giọng nói của Nam Cung Mê Ly đầy vẻ cung kính.

Trước mặt một chân quân Nguyên Anh như giáo chủ Ngũ Độc, nàng rất khó nói dối.

Nên những gì nàng nói đều là thật, chỉ là che giấu một vài thông tin."Như thế cũng hơi đáng tiếc, nếu hắn quay lại Tấn Quốc, ngươi có thể mời hắn đến Ngũ Độc Giáo làm khách.""Chuyện giữa hắn và Âm Minh Quỷ tông, bản tọa có thể giúp hắn hóa giải."

Giáo chủ Ngũ Độc nói như vậy.

Trước đó Bạch Liên chân quân đã đến, biết được đại kiếp nạn sắp nổ ra, nên cũng có phần cảm giác cấp bách, muốn cố gắng hết sức tăng cao thực lực."Vâng, thưa giáo chủ, đợi khi hắn quay lại Tấn Quốc, ta chắc chắn sẽ thuật lại."

Nam Cung Mê Ly chắp tay nói."Tốt, Thiên Chu sứ, chuyện của Âm Minh Quỷ tông, Chấn Thiên Lão Ma, ngươi không cần bận tâm."

Giáo chủ Ngũ Độc khẽ gật đầu, giọng nói non nớt mang đầy vẻ uy nghiêm bá khí.

Giờ Nam Cung Mê Ly không chỉ có một cô con gái là Nam Cung Thiên Thiên được chân quân Nguyên Anh thu làm đệ tử.

Mà còn có một đạo lữ chiến lực có thể xem như vô địch dưới Nguyên Anh.

Nên bà dành cho vị Thiên Chu sứ này sự coi trọng hơn đôi chút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.