Chương 56: Ta, ma đạo đại cữu ca!
Một ngày này.
Lục Trường Sinh nhận được một phong thư.
Là Hồng Nghị gửi đến, nói người của hắn điều động ở bên ngoài, tại Chu Sơn phủ đã biết được một tin tức.
Trạch viện nhà họ Khúc xuất hiện một tên nam tử quái dị.
Căn cứ hắn điều tra, tên nam tử này có khả năng rất lớn chính là Khúc Trường Ca.
Bởi vì lúc đó có người nhận ra tướng mạo của Khúc Trường Ca.
Đồng thời, tên nam tử quái dị này xuất hiện trong nhà họ Khúc, hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra với Khúc gia.
Cho nên kết hợp đủ loại tình huống, gần như có thể xác nhận, tên nam tử này chính là Khúc Trường Ca.
Nhưng không biết vì nguyên nhân gì, trước kia Khúc Trường Ca là một thư sinh nho nhã tuấn tú, bây giờ lại trở nên yêu tà ma tính, đôi mắt đỏ tươi, giống như một con quái vật.
Hồng Nghị nói trong thư, sau khi Khúc Trường Ca xuất hiện thì biến mất không thấy, không có tin tức.
Hắn nghi ngờ Khúc Trường Ca cũng bắt đầu tu tiên, nhưng tu theo ma đạo, bảo Lục Trường Sinh cẩn thận một chút."Ma đạo."
Lục Trường Sinh xem xong thư, ánh mắt híp lại.
Theo những gì hắn biết, giới Tu Tiên Khương quốc lấy Thiên Kiếm tông làm chủ.
Các tiên môn lớn, tiên thành, thế gia tu tiên, trên mặt đều là thế lực chính đạo.
Không có một thế lực ma đạo nào.
Cho nên ở Khương quốc, không có đất sống cho ma tu.
Thỉnh thoảng có một vài ma tu cũng là tán tu có được truyền thừa ma đạo.
Lục Trường Sinh không ngờ rằng, vị đại cữu ca tiện nghi của mình lại đi theo con đường ma đạo."Cũng không biết vị đại cữu ca này có tìm đến Thanh Trúc sơn hay không."
Lục Trường Sinh thầm nghĩ.
Hắn cũng không lo lắng vị đại cữu ca này sẽ tìm đến Thanh Trúc sơn gây chuyện gì.
Dù sao, không làm việc trái với lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa.
Hắn không những đã cứu được Khúc Chân Chân, mà hai người còn lưỡng tình tương duyệt.
Chẳng lẽ vị đại cữu ca tiện nghi này lại đến gây sự với hắn?
Cho dù Khúc Trường Ca không rõ chân tướng, chạy đến gây sự với hắn, thì cũng phải có bản lĩnh.
Theo Lục Trường Sinh thấy, Khúc Chân Chân có linh căn bát phẩm, ca ca của nàng cho dù có linh căn, chắc cũng chẳng hơn là bao.
Huống chi ở Khương quốc, ma tu giống như chuột chạy ngoài đường, ai cũng muốn đánh.
Trong tình huống này, sao có thể chạy đến Thanh Trúc sơn gây sự với hắn?"Haiz, xem ra vị đại cữu ca này của ta cũng là một nhân vật bi tình.""Đi trên con đường tu tiên, lại tu theo ma đạo, trở về nhà, lại biết cả nhà đã bị diệt."
Lục Trường Sinh thở dài, lắc đầu.
Hắn có ấn tượng không tệ về vị đại cữu ca chưa từng gặp mặt này.
Bởi vì hơn một năm nay, Khúc Chân Chân đã kể cho hắn không ít chuyện hồi bé.
Trong đó thường xuyên nhắc đến vị đại cữu ca tiện nghi này.
Trong lời Khúc Chân Chân, ca ca của nàng mặc dù cả ngày đọc sách, ăn nói có vẻ hơi giáo điều, thích giảng những đạo lý lớn dài dòng, nhưng không phải người cứng nhắc.
Bình thường rất yêu thương cô em gái này, em gái phạm lỗi, Khúc Trường Ca sẽ giáo huấn nhưng thường giúp giải quyết hậu quả, xử lý, giúp che giấu bố mẹ."Chuyện này tạm thời không nên nói với Chân Chân, tránh cho nàng lo lắng.""Nếu sau này có khả năng, có thể giúp đỡ thì cũng nên giúp đỡ vị đại cữu ca này, tất nhiên điều kiện tiên quyết là hắn còn sống.""Còn hiện tại thì thôi vậy."
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, thở dài, không suy nghĩ nhiều về chuyện này nữa.
Hắn hiện tại cũng chỉ là một con gà yếu Luyện Khí tầng ba, chỉ có thể sống yên ổn ở Thanh Trúc sơn.
Vị đại cữu ca này, hắn hiện tại không giúp được gì, cũng lười quan tâm.
Sau đó hồi âm cho Hồng Nghị, bảo hắn đừng tìm hiểu tin tức về Khúc Trường Ca nữa.
Nếu không, đến lúc dính dáng tới ma tu thì cũng là một phiền toái.
Đêm đó.
Khúc Chân Chân mặt mày đỏ bừng, đầy vẻ ngượng ngùng, mắt lờ đờ, chậm rãi hoàn hồn.
Nắm đấm nhỏ nhắn nện lên người Lục Trường Sinh một cái, giận dỗi: "Ghét, về sau đừng hòng cả ba chúng ta hầu hạ ngươi, chỉ biết lãng phí sức người."
Một bên Lục Diệu Vân xấu hổ rúc vào chăn, Tiểu Thanh tuy cũng có chút thẹn thùng nhưng thản nhiên hơn nhiều, vẫn hầu hạ Lục Trường Sinh."Hắc hắc, chẳng phải khó được sao, nàng xem Vân Nhi còn không nói gì kìa."
Lục Trường Sinh cười khẽ."Phu quân, xin chàng đừng nói nữa, xấu hổ quá!"
Lục Diệu Vân chôn đầu trong chăn, giọng nói nghèn nghẹn.
Nửa tháng sau."Phu quân, ta đã hoàn thành dẫn khí nhập thể, trở thành một tu tiên giả rồi!"
Ngày này, Khúc Chân Chân đội trâm cài tóc, mặc váy màu trắng phấn, mặt mày vui sướng, xúc động báo tin vui cho Lục Trường Sinh.
Đến Thanh Trúc sơn hơn một năm, vẻ ngây thơ trên mặt đã mất, thân hình mềm mại cũng nảy nở hơn nhiều.
Khuôn mặt thanh thuần động lòng người, thêm mấy phần phong tình quyến rũ của một người vợ, người mẹ."Chân Chân nhà ta đột phá Luyện Khí tầng một rồi!?"
Lục Trường Sinh nghe được tin này, vô cùng vui mừng.
Thê thiếp có linh căn, hắn đương nhiên hi vọng các thê thiếp đều bước lên tiên lộ, làm bạn với mình lâu hơn.
Không nói sau này sẽ thành trợ lực của mình, ít nhất sau khi tu tiên thì thân thể cũng sẽ có lợi.
Khúc Chân Chân hiện tại mới đột phá Luyện Khí tầng một là vì trước đó có thai, dưỡng thai, khôi phục thân thể, dẫn đến chậm trễ tu luyện.
Nếu không, ở Thanh Trúc cốc này, hưởng linh mạch cấp hai, cho dù không có tài nguyên tu luyện, thì sớm đã có thể đột phá Luyện Khí tầng một rồi.
Nhìn người vợ nhỏ trước mắt, mỗi khi cau mày hay mỉm cười đều quyến rũ động lòng người, Lục Trường Sinh ôm nàng vào lòng, nói: "Để chúc mừng Chân Chân nhà ta trở thành tu tiên giả, ta sẽ ban thưởng cho nàng một phen."
Cho dù đã là mẹ của một đứa bé, Khúc Chân Chân vẫn dễ thẹn thùng như xưa.
Nghe vậy, trong lòng nàng bỗng xao động, hai má đỏ bừng.
Còn chưa kịp nói gì, liền cảm thấy môi mình ấm áp, sau đó thân thể mềm mại dường như nhũn ra.
Một lát sau, Khúc Chân Chân giọng có chút gấp gáp, thở nhẹ nói: "Phu quân, về...về phòng.""Không sao, ở nhà mình mà, ở đây có ai đâu."
Lục Trường Sinh ôn tồn nói.
Sau đó, tiếng nỉ non ngượng ngùng của Khúc Chân Chân vang lên, cùng với tiếng sột soạt.
Khiến cho cả viện nhỏ đang vào thu cũng trở nên tràn ngập không khí xuân.
Trong mấy ngày kế tiếp, Lục Trường Sinh dành phần lớn thời gian cho Khúc Chân Chân.
Bây giờ Khúc Chân Chân đã đột phá Luyện Khí tầng một, cách lần sinh nở trước đó cũng đã nửa năm, hắn đương nhiên phải chăm sóc thật tốt, vì đứa con thứ hai bắt đầu cố gắng.
Trong nháy mắt đã đến cuối tháng.
Cuối tháng mỗi tháng là ngày Tứ trưởng lão giảng bài, dạy luyện chế phù.
Ngày này, Lục Trường Sinh rời giường, ăn sáng xong thì đến chỗ của Tứ trưởng lão.
Bởi vì trước đó đã tới một lần nên cũng không cần người dẫn đường.
Lục Trường Sinh quen đường rẽ qua hành lang khúc khuỷu, đi vào một sân nhỏ tĩnh lặng.
Tường rào trong sân đều là trúc Thanh Linh xanh biếc như ngọc.
Ở giữa là một cái đình nhỏ, bên cạnh bày năm bộ bàn ghế.
Lúc này, bên cạnh tiểu đình, đang có một thân ảnh tuyệt mỹ đứng thẳng.
Nàng có khuôn mặt thanh lệ, đôi mắt trong veo như nước, mặc một bộ váy trắng giản dị.
Mái tóc dài đen nhánh rủ xuống sau vai, mềm mại chạm đến hông.
Rõ ràng chỉ là một bộ váy trắng cùng đôi giày thêu màu trắng giản dị, nhưng phối hợp với thân hình nổi bật và khí chất thanh nhã của nàng lại tạo nên một sức hút khác lạ, một vẻ đẹp thoát tục, linh lung.
Gió nhẹ thổi, từng sợi nắng chiếu lên chiếc váy trắng của nữ tử.
Khiến cho toàn thân nàng như dát lên một lớp hào quang thánh khiết, trông càng thêm thần thánh cao quý.
Lục Trường Sinh thấy dáng vẻ yêu kiều như bước ra từ trong tranh của Lục Diệu Ca, trong mắt không khỏi lộ vẻ kinh diễm.
Cũng không biết có phải là sau khi thức tỉnh ký ức, người tiên tử đầu tiên mà hắn thấy trong giới tu tiên chính là Lục Diệu Ca.
Dẫn đến việc hắn cảm thấy mình trong lòng, có một tình cảm đặc biệt với Lục Diệu Ca.
Trước kia khi gặp Lục Diệu Ca, vì sự chênh lệch địa vị thân phận nên Lục Trường Sinh có ý tưởng với nàng, nhưng cũng không quá cảm thấy gì.
Bây giờ theo hệ thống cho tự tin, địa vị của Lục gia tăng lên, khiến cho Lục Diệu Ca trước mắt không còn quá xa vời đối với hắn nữa.
Khiến hắn thấy Lục Diệu Ca thì trong lòng không tự chủ được dấy lên những ý nghĩ trước đây chưa từng có.
Mong muốn đè nàng tiên tử thanh nhã như tiên này xuống, tùy ý thưởng thức."Ai, trách không được nhiều người có tiền có quyền sau khi có tiền của, đạo đức lại sa đọa như vậy."
Lục Trường Sinh trong lòng không khỏi lắc đầu.
Mình mới cưới vợ Lục Diệu Vân không lâu, bây giờ lại có những ý nghĩ bất chính với tộc tỷ."Đại tiểu thư."
Lục Trường Sinh không nghĩ nhiều nữa, nở nụ cười, tiến lên chào Lục Diệu Ca.
Với tư cách là Phù sư Lục gia, Lục Diệu Ca đều đến học luyện chế phù với Tứ trưởng lão vào những ngày này mỗi tháng.
Mà những tử đệ khác của Lục gia đến học chế phù đều là học đồ, cho nên Tứ trưởng lão chia làm hai nhóm.
Buổi sáng là Lục Diệu Ca và Lục Trường Sinh, buổi chiều là các tử đệ khác của Lục gia."Lục Trường Sinh."
Lục Diệu Ca thấy Lục Trường Sinh, nở một nụ cười nhạt chào hỏi.
Nụ cười của nàng rất nhạt, như hoa sen tuyết trên Thiên Sơn, vừa nở rộ liền thu nụ cười lại, khôi phục vẻ thanh nhã thoát tục vừa rồi.
Điều này khiến Lục Trường Sinh không khỏi nghĩ thầm, hai tỷ muội nhà này phương diện này cũng rất giống nhau.
Đều không thích cười, nhưng khi cười lại đều rất đẹp.
Hắn cũng không đến đáp lời gì, dù trong lòng hắn có ý với Lục Diệu Ca, cũng không thể chạy tới theo đuổi được.
Một là thân phận của hắn không thích hợp để tiến tới, mặt khác thì là, con gái không phải dựa vào theo đuổi, mà là dựa vào hấp dẫn.
Lục Trường Sinh ngồi xuống chỗ bàn ghế một bên chờ Tứ trưởng lão đến.
