Chương 87: Sắc đẹp như lang như hổ, làm tan rã ý chí con người!
“Ta có thể có cái đam mê kỳ quái gì chứ?”
Lục Trường Sinh mắt trong veo, vẻ mặt thản nhiên nói.
Nhìn Lục Trường Sinh với bộ dạng thản nhiên đó, Lục Diệu Hoan ngờ vực nhìn qua, rồi cũng thu ánh mắt, không nói gì.
Dù sao, nhìn thì cứ nhìn thôi.
Chính mình ăn mặc như vậy, chẳng phải là để người ta ngắm hay sao.
Tuy bình thường, nàng đối diện với ánh nhìn soi mói, sẽ tỏ vẻ kiểu “Nhìn cái gì, nhìn nữa lão nương móc mắt ra đấy”, hoặc trực tiếp quát lớn.
Nhưng lúc này, với ánh mắt của Lục Trường Sinh lại chẳng có chút nào ghét bỏ, ngược lại có chút vui mừng thầm kín.
Cảm giác bản thân mình có mị lực, quả nhiên bản tiểu thư mới là xinh đẹp nhất.
Cứ như vậy, hai người sóng vai đi một đoạn đường.“Được rồi, ta sắp đến nhà rồi, Nhị tiểu thư tạm biệt.”
Đến một ngã rẽ, Lục Trường Sinh khoát tay nói với Lục Diệu Hoan.
Hắn và vị Nhị tiểu thư này không có nhiều chuyện để nói, đến nhà thì đương nhiên về nhà tắm rửa.
Thấy Lục Trường Sinh mới đi một đoạn đã về, hoàn toàn không có ý đưa mình, thậm chí hỏi thăm xem mình có muốn ghé chơi, uống chén trà gì không, Lục Diệu Hoan bĩu môi đỏ mọng, tức giận hừ một tiếng rồi nói: “Tạm biệt”.
Tựa như một con Khổng Tước kiêu ngạo thanh lãnh, giậm guốc lộp cộp rời đi.
Màn đêm buông xuống.
Bạch Ngọc Lâu phái người đưa bốn thị nữ Lục Trường Sinh mua đến.
Vì Lục Trường Sinh lười chờ nên đã chọn bốn thị nữ có sẵn.
Còn Tiêu Nguyệt Như có linh căn thì phải đợi Bạch Ngọc Lâu báo tin, trong vòng một tháng mới đưa tới được.
Người hàng xóm Cao Hà thấy Lục Trường Sinh lại mua thêm thị nữ, vẻ mặt có chút câm nín.
Hắn không hay đến nhà Lục Trường Sinh mà lại mời Lục Trường Sinh đến nhà mình uống trà, cũng vì nhà Lục Trường Sinh có nhiều nữ quyến quá, thấy đến thăm cửa thường xuyên thì không hay lắm.
Lúc này, thấy Lục Trường Sinh lại mua thị nữ, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, có phải mình cũng phải để ý hơn một chút không.
Dù sao nhà mình cũng có một cô con gái.
Tuy con gái tuổi còn nhỏ, nhưng với tướng mạo, dáng vẻ, khí chất của Lục Trường Sinh, đơn giản già trẻ đều bị “giết”, khiến hắn lúc này, không khỏi sinh ra vài phần lo lắng.
Về ý nghĩ của Cao Hà, Lục Trường Sinh đương nhiên không biết.
Sau khi có thêm bốn thị nữ, hắn lại phát hiện một vấn đề.
Đó là sân nhỏ sắp hết chỗ chứa.
Nếu mình cứ tiếp tục thế này, thêm mấy người nữa thì cái sân này sẽ quá nhỏ, phải tìm chỗ ở khác thôi."Haiz, cũng chẳng còn cách nào, phải tiết chế lại thôi."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu.
Tuy nói hắn mua thị nữ, Lục gia, Lục Diệu Vân cũng không nói gì.
Nhưng đến Cửu Long phường thị mới hơn nửa năm mà đã có thêm hơn chục người như thế, quả thật hơi nhanh.
Hơn nữa, nuôi một nhóm thị nữ như vậy ở Cửu Long phường thị cũng là một khoản chi không nhỏ.
Những thị nữ này sinh con cho hắn, đương nhiên hắn không thể đối xử tệ bạc được.
Ngày thường ăn uống đều là linh mễ, linh thực.
Các nàng sống ở Cửu Long phường thị cũng cần có thẻ cư trú dài hạn ở phường thị.
Những chi tiêu vụn vặt cộng lại cũng không phải là con số nhỏ.
Nếu là người bình thường thì căn bản không thể nuôi nổi.
Lục Trường Sinh không nghĩ nhiều, để thị nữ mới đến hầu hạ mình tắm rửa.
Chiều hôm sau, Lục Diệu Ca đến cửa hàng Linh phù.
Vì chuyện của Lục Diệu Hoan, đến để nói lời cảm ơn Lục Trường Sinh.
Cửu Long phường thị không lớn không nhỏ, Lục gia và Trịnh gia đều có chút thế lực trong phường thị, chuyện này lan đến tai hai nhà cũng là điều bình thường.
Về việc này Lục Trường Sinh tự nhiên nói là chuyện nhỏ, không có gì.
Trong nháy mắt, đã trôi qua hơn nửa tháng.
Trong cuộc sống hằng ngày của Lục Trường Sinh, ngoài việc thêm một công đoạn luyện chế Hắc Long pháp châu ra thì không có gì khác biệt.
Sau hơn nửa tháng luyện chế, Hắc Long pháp châu cũng đã được hắn luyện hóa gần một phần năm.
Mà một trong bốn thị nữ đã mua trước đó, cũng đã có thai sau khi được hắn sủng hạnh.
Ngày này, có một sai vặt đến cửa hàng Linh phù, là Nhị trưởng lão phái đến báo tin cho hắn.
Nói mười ngày nữa muốn về Thanh Trúc Sơn một chuyến, hỏi xem Lục Trường Sinh có muốn cùng ông ấy trở về không.“Phiền ngươi chuyển lời đến Nhị trưởng lão, đến lúc đó ta sẽ cùng ông ấy trở về.”
Lục Trường Sinh nghe vậy liền trả lời.
Lần này hắn cũng đã gần bốn tháng chưa về rồi.
Bây giờ Nhị trưởng lão muốn về thì nhân tiện đường về nhà một chuyến.
Sáu ngày sau, là ngày nhập hàng của cửa hàng Linh phù, kiểm kê hàng hóa tháng này.
Lục Trường Sinh cũng sớm báo trước với Cao Hà.
Sau đó nhờ sự giúp đỡ của Cao Hà, trong hai ngày, hai người đã kiểm kê xong hết thảy hàng hóa.“Cao huynh, chuyến này làm phiền huynh rồi.”
Lục Trường Sinh lấy ra hai mươi linh thạch nói.
Đây là tiền công đã thỏa thuận lúc đầu.“Lục huynh nói gì vậy, phải là ta cảm ơn huynh mới đúng.”
Cao Hà cũng không khách sáo, cười tủm tỉm nhận lấy linh thạch.
Hắn làm một Trung phẩm Phù sư, một ngày mười linh thạch tiền công cũng coi như là một món hời không tồi.
Sau khi nhận lấy linh thạch, Cao Hà hơi trầm ngâm rồi nói: “Lục huynh, có vài lời ta không biết có nên nói không.”“Ồ? Cao huynh cứ nói đi, còn có gì không nên nói chứ?”
Lục Trường Sinh nhíu mày, tùy ý nói ra.“Chính là lão Cao ta làm Phù sư ở cửa hàng Linh phù này, ngày thường cũng hay cùng mấy Phù sư, chưởng quỹ ở các cửa hàng Linh phù khác uống rượu tán gẫu, cũng biết được chút tình hình của các cửa hàng Linh phù trong phường thị, về tỉ lệ hàng tốt.”“Với danh tiếng cửa hàng Lục huynh, thì tình huống hàng hóa có tì vết, có chút không hợp lý.”“Nhất là như Lục huynh, cứ vài tháng lại hủy hợp tác với mấy nhà, như thế này thì e là Phù sư trong toàn phường thị đều hợp tác hết rồi.”
Cao Hà mở miệng, nói như thế.
Lục Trường Sinh nghe vậy liền hiểu ý của Cao Hà.
Đó là ám chỉ với hắn rằng nguồn hàng của cửa hàng có vấn đề.
Hắn ở cửa hàng lâu như vậy, sao có thể không hiểu chuyện này chứ.
Việc nhập hàng, mua bán, hợp tác đều do một mình chưởng quỹ Trương Sơn phụ trách.
Trong đó không có chuyện mờ ám, không có dính một chút chất béo thì hắn không tin.
Chính hắn tùy tiện kiếm một cái tên tuổi nhà cung cấp để hợp tác thì Trương Sơn làm như thế cũng không có gì khó.
Nhưng Trương Sơn đã làm ở cửa hàng Linh phù tầm mười năm rồi, nửa năm nay biểu hiện cũng khá, làm được việc, làm tốt sự tình.
Vậy nên có chút “dầu mỡ” thì cũng không có gì đáng trách.
Chỉ cần không quá đáng thì Lục Trường Sinh cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Dù sao thì, nước trong quá thì không có cá.“Đa tạ Cao huynh nhắc nhở, đạo lý này ta cũng hiểu được.”
Lục Trường Sinh cười nói.“Xem ra là lão Cao ta nhiều chuyện, cũng đúng, thật sự cũng không có vấn đề gì quá lớn.”
Cao Hà nghe vậy liền biết mình lo lắng dư thừa rồi.
Hắn cũng chỉ là tiếp xúc với Lục Trường Sinh lâu như vậy, quan hệ cũng không tệ, lo Lục Trường Sinh tuổi còn trẻ, bị lừa mà không biết nên mới lên tiếng nhắc nhở.“Cao huynh bằng lòng nói chuyện này với ta, chứng tỏ coi Lục Trường Sinh ta là bằng hữu.”
Lục Trường Sinh khoát tay áo, biết Cao Hà là có ý tốt nhắc nhở.
Hắn cũng biết Cao Hà là người như thế nào, bằng không thì cũng đã không mời hắn đến giúp đỡ rồi.
Sau đó hai người vừa cười vừa nói ra cửa, đến Ngọc Thiện Các ăn cơm.
Chủ quán Ngọc Thiện Các là Dư Mậu Thành thấy hai người liền giảm 20%, đồng thời còn tặng thêm một đĩa dưa muối.
Ba ngày sau.“Nhị trưởng lão, Diệu Ca tỷ.”
Lục Trường Sinh đang tắm rửa ở hậu viện.
Nghe thị nữ Bách Hợp nói Nhị trưởng lão và đại tiểu thư đến chơi, liền vào phòng khách.“Ha ha, vốn dĩ muốn cho người báo với ngươi, để ngươi trực tiếp đến ở đại viện, sáng sớm ngày mai sẽ lên đường về lại Thanh Trúc Sơn.”“Nhưng lão phu nghĩ ngươi dọn ra ở một mình lâu như vậy rồi, còn chưa ghé qua xem nên liền qua đây xem một chút, có làm phiền ngươi không?”
Trong sảnh, Nhị trưởng lão mặc một bộ thanh y trường bào, thân hình cao lớn, cầm chén trà, cười ha hả nói.
Đại tiểu thư Lục Diệu Ca thì mặc một bộ đồ trắng, tao nhã ngồi một bên.“Sao lại thế được, Nhị trưởng lão ngài đến, Trường Sinh hoan nghênh còn không kịp.”
Lục Trường Sinh khách khí nói.
Rồi Lục Trường Sinh hàn huyên với Nhị trưởng lão một hồi, còn dẫn Nhị trưởng lão và Lục Diệu Ca đi thăm quan xung quanh sân nhỏ một chút.
Trong quá trình đó, Nhị trưởng lão thấy trong sân Lục Trường Sinh nhiều oanh oanh yến yến thì không khỏi âm thầm lắc đầu.
Thầm nghĩ Lục Trường Sinh quả là háo sắc, danh bất hư truyền.
Mới đến Cửu Long phường thị bao lâu?
Hơn nửa năm thôi mà đã nạp thêm nhiều thiếp thất có dung mạo tư thái đều thuộc hàng thượng đẳng như vậy rồi.
Khi ông thấy có vài thiếp thất đang mang bầu, liền không khỏi cau mày, nhìn thêm vài lần.
Kết quả phát hiện, những cô gái trong sân hầu như ai cũng có thai cả.
Nhị trưởng lão không khỏi đếm.
Một, hai, ba... Mười một người!
Sau khi đếm số người có thai, Nhị trưởng lão nhất thời có chút ngơ ngác.
Không ngờ Lục Trường Sinh nạp thiếp, mua nhiều thị nữ đã đành, còn khiến tất cả đều có thai.
Tinh lực của người trẻ tuổi sao mà dồi dào thế?
Bình thường không muốn tu luyện, không muốn vẽ bùa, không muốn làm việc, làm chuyện khác sao?
Nhị trưởng lão không khỏi nhìn về phía Lục Trường Sinh, dò hỏi: "Trường Sinh, đây đều là những người ngươi mới nạp làm thiếp? Đều mang thai con của ngươi?"
Dù cho hắn biết mình hỏi thừa, những cô gái này khẳng định là thiếp của Lục Trường Sinh, mang thai con của Lục Trường Sinh, nhưng vẫn là không nhịn được xác nhận một lần.
Chủ yếu việc này, thực sự có chút không bình thường.
Đối với Tu Tiên giả mà nói, chuyện nam nữ sẽ làm tổn thương nguyên dương tinh khí, ảnh hưởng tốc độ tu luyện.
Cho dù là đạo lữ song tu, ở phương diện này cũng hết sức tiết chế, chẳng qua là đôi khi mấy lần, không thể cả ngày lẫn đêm, quá mức trầm mê.
Có thể Lục Trường Sinh này, hơn nửa năm thời gian, liền trực tiếp có thai mười một người, rõ ràng là liều mạng làm đó chứ.
Một bên Lục Diệu Ca mấp máy môi, không nói gì.
Nhưng trong đôi mắt đẹp, cũng không khỏi lộ ra chút thất vọng nhàn nhạt.
Dưới cái nhìn của nàng, Lục Trường Sinh nếu chịu một lòng tu hành, chuyên tâm bùa đạo, vẫn có hy vọng sau khi trở thành nhị giai Phù sư, có được cơ hội Trúc Cơ.
Trước đó nàng cũng đã từng nói với Lục Trường Sinh về chuyện này.
Nhưng thấy Lục Trường Sinh đưa Quan Hinh đến Cửu Long phường thị, bây giờ lại có nhiều thiếp như vậy, cũng không khỏi có chút thất vọng.
Biết Lục Trường Sinh cũng không nghe lời mình."Đúng vậy, Nhị trưởng lão, đây đều là những người Trường Sinh mới nạp làm thiếp, đều đang mang thai con của ta."
Lục Trường Sinh nghe vậy, cũng có chút xấu hổ.
Chính hắn cũng biết, ở thế giới này, làm một Tu Tiên giả, hơn nửa năm, chỉ làm ra mười một đứa bé, so ra thì có hơi nhiều.
Mặc dù bình thường, chính hắn không có cảm giác gì, cũng không thấy xấu hổ.
Nhưng lúc này bị Nhị trưởng lão hỏi, vẫn có chút xấu hổ.
Dù sao người sau cũng coi như là bậc trưởng bối của hắn.
Nhất là Lục Diệu Ca còn ở bên cạnh."Ai."
Nhị trưởng lão nghe vậy, nhịn không được lắc đầu thở dài.
Tại thời khắc này, hắn đối với tiếng tăm của Lục Trường Sinh tại Thanh Trúc sơn, thích cưới vợ nạp thiếp sinh con, xem như đã khắc sâu nhận biết.
Hắn khẽ ho hai tiếng, sau đó hướng Lục Trường Sinh nói: "Trường Sinh à, sắc đẹp như sói như hổ, làm tan rã ý chí người ta, thỉnh thoảng hưởng thụ một chút, thư giãn một chút, tự nhiên là có thể.""Nhưng cũng không cần quá trầm mê vào chuyện này, vẫn nên dành thời gian tinh lực cho tu hành và bùa đạo."
Nhị trưởng lão nói năng thấm thía.
Loại chuyện này nói không bình thường, thì đúng là có chút không bình thường.
Nhưng nói là quá đáng, thì cũng không đến mức đó.
Dù sao đó là cuộc sống riêng tư của người ta, hắn cũng không dễ can thiệp, nói nhiều.
Nghĩ đến lần này sau khi trở về, vẫn nên nói với Tứ trưởng lão một tiếng, nhờ Tứ trưởng lão đến khuyên nhủ một chút.
Nếu không, hắn thấy, Lục Trường Sinh như thế không chút tiết chế mà sinh con, thật sự sẽ tự làm phế mình.
Lỡ một khi phế đi, đối với Lục gia mà nói, cũng là một tổn thất lớn."Nhị trưởng lão nói chí phải, Trường Sinh xin tuân theo dạy bảo."
Lục Trường Sinh vẻ mặt thành thật cung kính đáp.
Dù sao người ta cũng tính là bậc trưởng bối, loại chuyện này nhắc nhở một câu, hắn tự nhiên cũng đàng hoàng nghe theo.
Còn cuối cùng làm thế nào, vẫn là tùy mình.
Bất quá Lục Trường Sinh chính mình cũng dự định khoảng thời gian tới sẽ thu liễm một chút, để dành chút tiền.
Trước đó hắn còn muốn mua pháp y cho các thê thiếp và con cái, mua Dưỡng Nhan đan các kiểu.
Nhưng thường ngày cứ có tiền là tiêu, chi tiêu tăng lớn, khiến trên người căn bản không để dành được tiền.
Lần này trở về, lại không có tiền mua chút quà có giá trị."Ừm."
Thấy vậy, Nhị trưởng lão cũng không nói thêm gì.
Loại lời này, nói nhiều chỉ làm người phản cảm.
Sau đó, Lục Trường Sinh dặn dò Tiểu Thanh một tiếng, liền cùng Nhị trưởng lão, Lục Diệu Ca đến ở tại đại viện phía đông của Lục gia.
Chuẩn bị sáng mai sẽ cùng nhau trở về Thanh Trúc sơn.
Vào đại viện phía đông, nơi sắp xếp vẫn là khu nhà nhỏ lần trước."Cộc cộc cộc!"
Lục Trường Sinh đang tĩnh tọa tu luyện trong phòng, nghe thấy tiếng gõ cửa.
Đứng dậy mở cửa phòng."Thành ca?"
Ngoài cửa là Lục Diệu Thành."Trường Sinh, đây là linh thạch trước kia mượn của ngươi."
Lục Diệu Thành thấy Lục Trường Sinh, liền trực tiếp đưa hai mươi miếng linh thạch ra, mở miệng nói.
Lục Trường Sinh hơi kinh ngạc.
Không ngờ Lục Diệu Thành lại chủ động đến trả tiền.
Nói thật, hai mươi miếng linh thạch này, hắn xem như bỏ sông bỏ biển.
Hành động của đối phương, quả thật khiến hắn có chút bất ngờ."Thành ca khách khí quá, còn làm phiền ngươi chạy đến."
Lục Trường Sinh cười, nhận lấy linh thạch.
Hắn nhìn ra, tinh thần và sắc mặt Lục Diệu Thành hiện tại tốt hơn rất nhiều.
Đoán chừng là một thời gian không có đi đọc sách thưởng trà.
Nếu không cũng không thể có tiền trả lại được."Có phiền phức gì đâu, cũng nợ lâu như vậy rồi."
Lục Diệu Thành vỗ vai Lục Trường Sinh, nhiệt tình nói: "Trường Sinh, tháng sau Xuân Mãn Lâu lại có một trà mới, lúc đó ta mời khách, cùng đi."
Khóe miệng Lục Trường Sinh có chút co lại.
Còn tưởng Thành ca đã tu tâm dưỡng tính, xem ra mình nghĩ nhiều quá rồi.
Hắn không khỏi khoát tay áo, mặt đầy chính khí nói: "Thành ca, ta từ trước đến nay không đi những nơi đó.""Trường Sinh, ta nói cho ngươi, loại trà mới này, rất nhiều loại còn chưa từng " Lục Diệu Thành tiếp tục nói."Không được không được, ta vẫn là không đi."
Lục Trường Sinh kiên định nói.
Nhà mình đã có nhiều thê thiếp thị nữ như vậy rồi, cần gì phải đi mấy nơi đó.
Đơn giản là lãng phí tiền bạc và tinh khí!
Có tiền, mình mua thêm hai thị nữ, cho vợ con mua chút quà, không tốt hơn sao?"Được thôi."
Thấy thế, Lục Diệu Thành cảm thấy mất hứng, cũng không khuyên nữa.
Lục Trường Sinh nhìn bóng lưng Lục Diệu Thành, thầm nghĩ, chẳng lẽ Thành ca chơi thì chơi hết mình, sau đó dưỡng sinh một thời gian, rồi lại quay lại như vậy?
Không thì sao trước đó như vậy, hiện tại rõ ràng không còn, lại có vẻ bình thường.
Sáng sớm ngày thứ hai, Nhị trưởng lão liền dẫn Lục Trường Sinh và vài người khác của Lục gia, đi ra từ cửa đông của Cửu Long phường thị.
Sau đó lấy ra một chiếc phi thuyền màu vàng đất lớn chừng bàn tay.
Dưới tác dụng của pháp lực, phi thuyền lập tức bay lên khỏi lòng bàn tay, hóa thành một chiếc thuyền nhỏ dài đến trượng, bên trong bên ngoài thân thuyền đều vẽ những hoa văn trận pháp."Lên đi."
Nhị trưởng lão lên tiếng.
Lục Trường Sinh bước lên phi thuyền, tìm một chỗ ngồi xuống.
Phi thuyền có tất cả bảy chỗ ngồi, bên dưới chỗ ngồi, có thể thấy những lỗ khảm, khảm linh thạch.
Biết loại phi thuyền này có thể thay thế tu sĩ dùng pháp lực thôi thúc bằng cách cho linh thạch vào.
Nếu chỉ dựa vào pháp lực của tu tiên giả thôi thúc, căn bản không thể bay đường dài, tiêu hao cũng quá lớn."Đi!"
Đợi mọi người ngồi xuống xong, Nhị trưởng lão cũng bước lên phi thuyền, tay kết pháp quyết, khiến phi thuyền bao phủ một tầng màng nước nhạt nhòa, bay lên không trung, hóa thành một đạo lưu quang bay nhanh."Tốc độ này còn nhanh hơn Thiết Vũ Ưng mấy phần, nếu chen chúc thì có thể ngồi được mười mấy người."
Lục Trường Sinh nhìn tốc độ của phi thuyền, thầm nghĩ.
Cảm thấy cái đồ chơi này rất ổn.
Nếu mình có một chiếc, sau này mang thê thiếp đi đi về về Cửu Long phường thị sẽ tiện hơn rất nhiều.
Nhưng giá của loại phi thuyền này, ít nhất cũng phải hơn nghìn linh thạch.
Mà lại phi thuyền quá lộ liễu, không có chút thực lực, dễ bị người khác để mắt đến trên đường.
Nửa ngày sau.
Phi thuyền đáp xuống trước Thanh Trúc sơn.
Mọi người xuống phi thuyền, tiến vào Thanh Trúc sơn, Lục Trường Sinh liền chắp tay cáo từ, thẳng hướng nhà mà đi."Phu quân ~ ""Phu quân về rồi!""Cha! Cha! Cha!"
Lục Trường Sinh vừa bước vào sân nhỏ, các thê thiếp và mấy đứa nhỏ đang ở trong viện thấy hắn liền vui vẻ gọi, lao về phía hắn ôm lấy.
Cảnh này khiến Lục Trường Sinh cũng nở nụ cười, tràn ngập ấm áp, bế hai đứa trẻ đang chạy tới lên.
Nhưng đối mặt với nhiều đứa trẻ, chỉ có thể thả xuống ngay, ôm lũ trẻ này thay phiên mấy lần.
Đồng thời ôm lấy vài thê thiếp.
Mặc dù tại Cửu Long phường thị có nhiều thị thiếp như vậy.
Nhưng không thể có được cảm giác ấm áp khi đối mặt thê thiếp và con cái ở nhà.
Những thê thiếp con cái ở đây đã chung sống nhiều năm, có rất nhiều tình cảm với nhau.
Chẳng mấy chốc, Lục Diệu Vân và Khúc Chân Chân cùng những người khác cũng bế con đến chào Lục Trường Sinh, trong mắt tràn đầy nhu tình yêu thương.
Lục Trường Sinh đã nhìn thấy những tiểu gia hỏa trong lòng các nàng, dường như cũng lớn hơn một chút, rất đáng yêu.
Sau đó hắn cũng nhìn xuống Thủy nhi và Cửu nhi.
Tóc của hai bé đều giống mẹ.
Một bé màu đỏ, một bé màu lam.
Nhưng tròng mắt thì màu đen.
Thấy hai đứa trẻ không mấy chính tông của mình, Lục Trường Sinh cũng cảm thấy đáng yêu.
Sau đó, Lục Trường Sinh trêu đùa cùng các con và các thê thiếp, nghe các nàng kể chuyện, cũng kể lại chuyện của mình.
Cùng lúc đó.
Bên trong Thanh Trúc cốc, một trang viên khác."Nhị ca, huynh nói Lục Trường Sinh tại Cửu Long phường thị, sau khi tự mình chuyển ra ngoài ở thì cả ngày chìm đắm vào nữ sắc, không chỉ nạp cả đống thiếp, mà mỗi người đều mang thai con? Có đến hơn mười người?"
Tứ trưởng lão nghe Nhị trưởng lão nói, rất kinh ngạc, có chút khó tin.
Nàng và Nhị trưởng lão khác nhau.
Cùng Lục Trường Sinh tiếp xúc lâu như vậy, biết Lục Trường Sinh thích sinh con, rất thích sinh con.
Nhưng cũng không tưởng tượng hắn lại trầm mê nữ sắc đến vậy.
Bình thường khi tu luyện, chế phù, hắn vô cùng chăm chỉ, nghiêm túc.
Nhưng lúc này nghe Nhị trưởng lão nói, nàng nhất thời không biết nói gì.
Bởi vì hành vi này, theo nàng thấy, thật sự có chút không hợp lẽ thường.
Nhớ ngày đó, Lục gia kén rể, hai mươi năm mới yêu cầu sinh năm mươi con.
Kết quả Lục Trường Sinh hơn nửa năm, đã làm mười một người mang thai.
Cứ như vậy sinh tiếp, còn muốn tu luyện nữa không, còn muốn luyện tập phù lục không?"Ta có giống người hay thích nói đùa không?"
Nhị trưởng lão thấy Tứ trưởng lão có chút không tin, lúc này nói: "Lúc ấy Diệu Ca cũng ở đó, cũng thấy, ngươi không tin thì lúc đó có thể đi hỏi Diệu Ca.""Chuyện này, ta cũng không tiện nói gì, nhưng ngươi là trưởng bối, bình thường cũng thân cận chút, lúc đó có thể nói với Lục Trường Sinh, cũng bảo Diệu Vân để ý chút.""Cứ tiếp tục như vậy, ta thật sợ hắn lãng phí tài năng trên bụng đàn bà."
Nhị trưởng lão thở dài nói.
Hắn không ngại Lục Trường Sinh nạp thiếp.
Dù sao nam nhân háo sắc, chuyện rất bình thường.
Chỉ là hành vi của Lục Trường Sinh, hắn thấy thật sự có chút quá đáng.
Sắc đẹp như hổ như sói, làm tan rã ý chí!
Mà Lục Trường Sinh tuổi còn trẻ, ý chí chưa đủ kiên định, ở phương diện này rất có thể không khống chế được bản thân.
Cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng một thiên tài phù đạo sẽ ngã xuống."Được, ta ngày mai đi xem một chút, hỏi xem tình hình của Trường Sinh thế nào, có chuyện gì."
Trên mặt Tứ trưởng lão cũng lộ ra vài phần ngưng trọng, gật đầu nói.
Trong lòng nàng đối với Lục Trường Sinh đứa cháu rể này có ấn tượng rất tốt.
Vẫn là không tin Lục Trường Sinh hoàn toàn trầm mê vào nữ sắc, lãng phí việc tu luyện, chế phù.
Chuẩn bị ngày mai đi xem thử, hỏi xem tình hình thế nào.
Tiện thể kiểm tra kỹ năng phù lục của Lục Trường Sinh, đến lúc đó sẽ biết thực hư.
