Chương 1216 -
Sau khi vui vẻ gặp lại, thấy Khương Ninh sống vui vẻ với các đội viên, Trịnh Vỹ Lệ không khỏi cảm thán, ngày xưa tầng mười tám ở cùng với nhau rất vui vẻ nhưng bây giờ khoảng cách ấy càng lúc càng xa
Khương Ninh có đội viên mới, lúc nguy hiểm cũng có thể tin tưởng người ở sau lưng
Mà mình thì loay hoay mãi, gặp không ít chuyện sinh tử, có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người và người
Cho dù thế nào, phía trước cũng là ánh sáng, bọn họ vẫn phải tiếp tục kiên trì
Sau khi nhóm Khương Ninh rời đi, nhóm Đinh Kỳ cũng không trì hoãn nữa, nhanh chóng sắp xếp mọi người rút lui theo thứ tự
Lúc tờ mờ sáng, bốn người ngồi vào xe bọc thép, nhanh chóng rút lui khỏi sa mạc
Lại có thêm một lựa chọn nữa, không biết có phải mạo hiểm gì không
Thành phố Phượng
Lúc Khương Ninh nhắc đến nó thì mắt họ sáng rỡ
Đây là nơi đã từng nuôi dưỡng ba người lớn lên, bọn họ lại trở về quê hương sao
Thứ có thể khiến A Ninh liều mạng bảo vệ, có lẽ thật sự là vườn địa đàng
Trái tim của bốn người cũng hướng đến đây
Bọn họ đã phiêu bạt hơn mười năm thiên tai, tất cả mọi người đều mệt mỏi, hy vọng có một bến cảng để bọn họ có thể nghỉ ngơi lấy sức, không sống vất vả như cái xác biết đi nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai chiếc xe bọc thép chạy như điên trên sa mạc, khiến bụi cát tung bay
Thùng lưu trữ chỉ cách mỏ dầu hơn trăm mét, mà dầu hỏa bị cháy khiến khói đen ngút trời, cứ như sợ bị bọn họ phát hiện và cảnh giác
Bọn họ phải tăng thêm tốc độ, không thể khiến bọn chúng nhận ra được
Đi được nửa đường, con chó đen tỉnh lại, điên cuồng sủa về phía mọi người
Nếu không phải vì bị trói, bọn họ sợ rằng mình sẽ bị xé nát
Khương Ninh không thèm phản ứng, lại xịt thuốc mê vào mặt nó
Mọi người bật cười, chị Ninh thật quyết đoán
Một đường bão táp, cuối cùng lúc mặt trời hơi hửng sáng một chút thì họ cũng đến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoàng Mậu dùng ống nhòm để quan sát, phát hiện ở phía xa xuất hiện thùng lưu trữ
Đám Đại bàng hói vẫn còn ở đó, hơn nữa còn xây dựng khu nghỉ ngơi để tránh gió, bên cạnh còn có dụng cụ mở rương
Vì cách quá xa, hơn nữa tầm nhìn cũng không rõ lắm nên bọn họ không thấy rõ công cụ phá thùng là cái gì
Khương Ninh cất xe bọc thép, mọi người lặng lẽ tiếp cận thùng lưu trữ
Ngay khi họ sắp đến, không ngờ lính gác đêm lại đột nhiên tỉnh lại
Gã ta mắc tè khó chịu, vội vàng đi giải quyết ở cách đó không xa
Sau khi gã ta quan sát khắp nơi, vừa định về ngủ tiếp thì chợt phát hiện có gì đó đang chuyển động
Gã ta vội vàng ẩn nấp, lấy ống nhòm ra cẩn thận quan sát
Khắp nơi trống trải, dường như không có gì cả, chẳng lẽ do gã ta tưởng tượng
Gã ta vỗ vỗ đầu, trở về ngủ tiếp
Không ngờ lúc sắp ngủ, đột nhiên gã ta lại bị đột kích
Trời ơi
Có kẻ địch, thật sự có kẻ địch
Gã ta vội vàng nhấn còi
Nhóm Khương Ninh đã cẩn thận lắm rồi nhưng không ngờ phe kia lại ngốc như vậy
Tiếng kèn chói tai vang lên
Hoàng Mậu còn đang nghĩ có nên giở mánh cũ hay không thì đám Đại bàng hói đã nã súng
Đạn bắn ra như không tốn tiền vậy
May mà mấy người bọn họ có kinh nghiệm phong phú, nhanh chóng tìm được chỗ ẩn nấp bảo vệ mình
Bọn họ đều là lính đặc chủng, kỹ thuật bắn súng vô cùng tốt
Hơn nữa, họ lại ở cách đó mấy trăm mét nên súng tự động của đám Đại bàng hói không quét đến được
Nhưng Khương Ninh lại móc súng ra, cũng đưa cho Hoắc Dực Thâm một cái
Nhóm Hoàng Mậu cũng có chuẩn bị, lúc xuất phát cậu ấy đã mang súng theo bên người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì vậy, mỗi người cầm theo vũ khí mai phục chờ đợi thời cơ