Chương 287 -
Nghe của Khương Ninh nói, Hoắc Dực Thâm lại có chút áy náy: “Không đâu.”
Anh không thích ăn đồ ngọt, bình thường sẽ uống cà phê: “Thật ra thì anh cũng áy náy, không muốn để em bận rộn.”
Ý anh là không gian trồng trọt, những thứ kia đều làm rất cực khổ, nhưng vì muốn tích lũy thời gian, anh không thể nào vào hỗ trợ được, chỉ có thể để một mình cô làm
Phải làm việc như thế nào, Hoắc Dực Thâm không biết, nhưng anh biết chắc chắn không thể thoải mái
Cho nên, anh mới làm hết việc nhà, dường như chuyện gì cũng không cho cô làm
Anh làm việc thì ai cũng thấy được, nhưng cô làm việc thì không ai nhìn thấy: “A Ninh, nếu có việc gì cần, cứ tìm anh.”
“Ừm.”
Có người thấy được mình mệt mỏi thế nào, lúc nào cũng quan tâm đến mình, nhưng cũng rất đúng mực, loại cảm giác này thật tốt
Ít nhất trong mấy tháng sống chung, Khương Ninh không cảm giác có gì không thoải mái, không còn lạnh như băng như trước kia mà thôi
Trở về 1802, cô kéo rèm cửa sổ thật dày, mở đèn đọc sách
Tự dưng cô lại thèm ăn bánh que cay, nên vừa ăn vừa lật sách y
Tối đến, nhiệt độ giảm xuống đến bốn mươi lăm độ, cũng là giới hạn của áo giữ nhiệt, cuộc sống thật sự không nên quá thoải mái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cầm bánh que cay lên, lúc cô vừa định ăn, Khương Ninh bỗng nhiên trợn to mắt
Con gián lớn
Lớn chừng ngón cái, nhìn hình dạng xem ra còn khá nhỏ, đang từ từ bò ở trên sàn nhà
Kỳ lạ, cô cũng đã chặn tất cả cống thoát nước rồi, kẽ hở sân thượng cũng đã dùng lưới vải cố định, rốt cuộc nó bò ra từ đâu vậy
Khương Ninh vô tức cầm dép lên, vừa định đánh tới, ai ngờ Đại Hôi đột nhiên nhảy ra, nhai rôm rốp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng vậy, nó ăn mất con gián rồi
Ôi, con gián lớn mang theo rất nhiều vi khuẩn, Đại Hôi đang cãi nhau với vợ, tự nhiên muốn tự sát, hay là do nó ngu không biết sợ nhỉ
Cô muốn cản lại nhưng không kịp, con gián kia đã bị hàm răng thỏ sắc bén nhai nuốt
Cùng lúc đó, Đại Hôi nhìn xung quanh, dường như đang tìm thức ăn, tung tăng đến phòng bếp
Khương Ninh mò công tắc điện trên tường, quả nhiên nó lại đang nhai
Lần này là con gián lớn trưởng thành, lớn bằng hai ngón cái
Ý thức được nguy hiểm nó giương cánh bay lên, không ngờ bị Đại Hôi nhảy cao bắt được
Khương Ninh nghĩ đến kiếp trước bọn chúng bò chi chít ở trên mặt đất, còn ngang nhiên bay tới bay lui không ngừng, đúng là khiến người ta rợn tóc gáy
Nóng cực hạn bắt đầu, khiến con gián cũng lớn thật nhanh
Nghĩ đến chuyện bọn chúng ăn cái gì mà lớn, dạ dày của Khương Ninh tự nhiên khó chịu
Cô không đụng đến nữa, đâu đâu cũng là vi khuẩn
Không chỉ có Đại Hôi đi tìm, cô vợ nóng nảy của nó cũng đến tham gia góp vui, hai vợ chồng chạy tới chạy lui trong phòng, tổng cộng bắt được năm sáu con gián lớn nhét kẽ răng, dáng vẻ như kiểu còn chưa đã thèm
Khương Ninh lo lắng bọn nó bị độc chết, sáng sớm tỉnh lại chuyện đầu tiên cô làm là xem sức khỏe của bọn nó
Không ngờ, bọn nó không những có hăng hái hơn gấp trăm lần, còn mang mấy nhóc con ra ngoài kiếm ăn khắp nơi
Đúng lúc, Hoắc Dực Thâm muốn gọi cô qua ăn điểm tâm, không ngờ Đậu Đậu bị dọa sợ thét chói tai: “A, con gián, anh ơi có gián!”
Nghe tiếng cô bé kêu lên, chú chó phóng đến dùng vuốt mở cửa chạy đi
Khương Ninh đi theo, không ngờ vừa bước ra cửa nhà, dưới chân bỗng phát ra một tiếng “Bẹp”
Giở dép lên, một con gián lớn chết không toàn thây
Khương Ninh: “...”
Ngẩng đầu nhìn hành lang và bậc thang, vừa nhìn đã thấy, có chừng hơn bảy tám con gián
Đây là tầng mười tám, mà những nhà ở dưới thấp tầng..
Cô lập tức sởn tóc gáy
1801 cũng có gián, rốt cuộc là do lúc chúng còn nhỏ đã vào đây, hay là trong nhà vốn có trứng của côn trùng
Không ai biết
Hoắc Dực Thâm thích dọn dẹp, trong nhà sạch sẽ ngăn nắp, cho nên gián cũng không nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]