Bắt Đầu Thiên Tai Tôi Dựa Vào Tích Trữ Chục Tỷ Vật Tư Nằm Thắng

Chương 76: - Em gái có cần lương thực không? 2




Chương 76 - Em gái có cần lương thực không
2

Em gái có cần lương thực không
2

Đến trung tâm mua sắm lúc 9 giờ, vẫn đông nghịt người đứng xếp hàng như trước, không ngờ loa thông báo vang lên giọng của nhân viên nói rằng hôm nay đã bán hết lương thực, nếu cần mua thì ngày mai đến sớm
"Tôi đến đây từ 12 giờ đêm hôm qua, sao lại hết rồi
"Tôi đến xếp hàng từ 9 giờ tối chẳng phải cũng vẫn chưa đến lượt sao
Tiếng kêu than lập tức nổi lên bốn phía, tuy mọi người vô cùng bức xúc nhưng có thể làm gì được chứ
Bây giờ có quân đội đeo súng thật tuần tra, dù có xông vào cũng không cướp được lương thực
Sắc mặt ai nấy đều mệt mỏi và không cam lòng, sau khi lưỡng lự một lát, cuối cùng vẫn thất vọng rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gần như tất cả những người đến trung tâm mua sắm đều để mua lương thực, ngoài ra thuận tiện mang theo một ít những thứ khác
Sau khi dòng người rời đi, cửa hàng rộng rãi lập tức trống trải hẳn
So với lần trước, rõ ràng hàng hóa ít đi rất nhiều, phàm là thứ có thể lấp đầy bao tử đều bị lấy sạch không còn
Ngược lại xuất hiện nước lọc được bày bán với giá mười đồng mỗi lít và phải tự mang theo đồ đựng nước
Nghĩ đến thi thể trôi trong nước, Lục Vũ và Trương Siêu lập tức không còn hứng thú
Đại đa số sản phẩm trong cửa hàng là đồ điện, quần áo, chăn màn, các loại đồ dùng, có tiền trong tay cũng không tiêu được
Còn lại hai chiếc thuyền cao su, Lục Vũ định mua về để dự phòng nhưng nhìn thấy bảng giá năm mươi nghìn đồng một cái thì không dám mở miệng
Mục tiêu của Khương Ninh vô cùng rõ ràng, chuẩn bị vật tư bảo vệ tính mạng của bọn họ trong thời tiết cực lạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô không thiếu nhưng không có cách nào lấy ra cho bọn họ dùng, nhất định phải dùng cách quang minh chính đại
Tình trạng thiếu hụt nhu yếu phẩm khiến giá của những mặt hàng này tăng vọt tới tận trời, còn quần áo, chăn màn… lại không tăng mấy, suy cho cùng phải tiêu tiền một cách khôn ngoan, bọn họ chỉ muốn tiết kiệm tiền để mua lương thực
Trong khi đang đi dạo, cô nhìn thấy áo khoác lông chồn
Chiếc áo lông chồn dài qua đầu gối sờ vào mềm mại, mặc lên người vô cùng ấm áp
Nhìn bảng giá, 49.999 đồng
Có cả kiểu dáng dành cho nam và nữ, giá cả của hai loại không chênh lệch nhiều, Khương Ninh lấy một lượt bảy cái, ngay cả Cola cũng có phần, mua về rồi sửa lại sau
Thoáng cái đã tiêu hết ba trăm năm mươi nghìn, tim Lục Vũ rỉ máu: "Hay là đổi sang loại rẻ hơn một chút đi
"Bây giờ không tiêu, giữ lại để làm giấy vệ sinh à
Ngoại trừ áo khoác lông chồn còn có áo bông giữ ấm, áo lông, trang phục dành cho hoạt động thể thao ngoài trời, chăn bông, bít tất, giày, quần áo giữ nhiệt… để cho bọn họ muốn mua gì thì mua
Đáng tiếc không có đồ dùng cho thú cưng, nếu không cô cũng muốn tích trữ cho Cola
Đang chọn, đột nhiên có một người đàn ông trung niên đi tới, thấp giọng hỏi cô: "Em gái có cần lương thực không
Vẻ mặt lấm la lấm lét, trông cũng không phải người tốt
Lúc mua áo khoác lông chồn, Khương Ninh đã nhận ra mình bị hắn ta theo dõi, còn tưởng rằng hắn ta đến ăn cắp hoặc cướp bóc, không ngờ là đến bán lương thực
"Lương thực gì
"Gạo
"Có bị ngâm nước không
Người đàn ông trung niên gật đầu: "Cũng có loại không bị ngâm nước nhưng đắt gấp đôi
"Giá bao nhiêu
"Bị ngâm nước thì 2500, không bị ngâm nước thì 5000
Khương Ninh suy nghĩ một chút: "Làm sao tôi biết ăn loại bị ngâm nước có thể chết hay không
"Em gái yên tâm, người làm ăn chúng tôi xem chữ tín đứng đầu, không lừa già dối trẻ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói xong móc gạo từ trong túi ra, màu sắc chuyển sang màu vàng sẫm, đưa lên ngửi thì không có mùi gì
"Ông có bao nhiêu
"Cô muốn bao nhiêu, tôi có bao nhiêu
Khương Ninh nhẩm tính, trừ đi những khoản đã tiêu: "Hai ngàn đồng một cân, tôi muốn hai trăm năm mươi cân
Người đàn ông trung niên có lương thực: "..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.