Chương 917 -
Khi nói về việc nghiên cứu về thực phẩm, Trung Quốc đã có lịch sử năm nghìn năm và khi thiên tai liên tiếp có nhiều loài đã bị ăn thịt đến mức có nguy cơ tuyệt chủng
Bây giờ cá đù vàng đã được nghiên cứu thì không lâu nữa là đến lượt các loài cá khác
Nghĩ đến các loài sinh vật phong phú trong đại dương, chỉ cần vấn đề dạ dày được giải quyết và những người sống sót không còn tranh giành miếng ăn thì việc xây dựng căn cứ sẽ tiến triển vượt bậc
Khương Ninh rất chờ mong, hy vọng rằng sự thịnh vượng và văn minh trước thiên tai có thể được khôi phục khi mình còn sống
Nhắc tới chuyện chả cá, cô kể cho Hoắc Dực Thâm hay chuyện Tưởng Quan Sơn đến thăm: “Ông ta chụp cho em cái mũ to như vậy, rõ ràng là không để em có cơ hội từ chối.”
Hoắc Dực Thâm suy nghĩ một lát: “Có rất nhiều người sống sót bị rối loạn tinh thần và đau ốm bệnh tật, mặt khác những người sống sót tham dự xây dựng cũng bị thương ở công trường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thuốc tây càng ngày càng ít, người biết Trung y lại càng hiếm hoi, cộng thêm có mấy nhân viên y tế bị thương cho nên bệnh viện hoàn toàn không thể hoạt động được
Tưởng Quan Sơn lo đến độ nóng rộp cả lưỡi, có khi là vì không còn cách nào khác, trong lúc tình thế cấp bách nên phải dùng đạo đức để tới thuyết phục em.”
Anh không đưa ra ý kiến cho Khương Ninh: “A Ninh, gánh vác trách nhiệm của bệnh viện, đồng ý hay không là do em quyết định
Anh hy vọng quyết định của em xuất phát từ trái tim em, chứ không phải bị áp đặt đạo đức cho nên mới không thể không đáp ứng và thỏa hiệp
Nếu là như vậy thì cho dù em đi làm cũng sẽ không vui vẻ.”
Khương Ninh im lặng, không nói gì nữa
Nên nói thế nào nhỉ, cô cũng muốn làm vậy, nhưng lại cũng không muốn lắm
Hoắc Dực Thâm vỗ vai cô: “Không vội, cứ từ từ mà suy nghĩ.”
Cả nhà ăn tối, sau đó chơi đùa với chó, đọc sách rồi đến giờ thì đi ngủ
Buổi sáng, Hoắc Dực Thâm rón ra rón rén rời giường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Ninh cũng dậy cùng: “Em muốn đi bệnh viện xem thử.”
“Hay là để ngày mai?” Thấy tinh thần cô không được tốt cho lắm, Hoắc Dực Thâm áp tay lên trán cô: “Ngày hôm qua em nằm mơ, cả đêm cũng không ngủ được nhiều.”
Anh hỏi cô mơ thấy gì thì cô lại im lặng không nói, nhưng có thể nhận thấy được tâm trạng cô đang rất tệ
“Không sao đâu, lát về em sẽ ngủ bù.”
Hoắc Dực Thâm không cản nữa: “Được, anh chờ em.”
Cả nhà rửa mặt, ăn xong bữa sáng rồi đi làm, Khương Ninh đi theo đến khu A, để chó con ở nhà một mình
Chó con cũng quen rồi, chỉ cần không có ai vào nhà cướp bóc thì nó sẽ yên lặng trông chừng địa bàn nhà mình, mặc kệ bên ngoài xảy ra chuyện gì
Ngồi trên phà, cảm nhận làn gió biển mát lạnh, suy nghĩ của Khương Ninh dần dần rõ ràng hơn
Hôm qua, cô mơ thấy Cố Đình Lâm
Ông bị bệnh nặng nhưng không có thuốc để cứu mạng
Ông chỉ có thể mở to mắt nhìn cô, đến chết cũng không nhắm mắt lại được
Sau đó, không gian của cô biến mất
Không gian chứa đầy vật dụng và thuốc cứu mạng đều không còn nữa
Khương Ninh mở bừng mắt ra, toàn thân toát mồ hôi lạnh
Không gian đột nhiên xuất hiện, liệu nó có biến mất một cách đột ngột không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu ngày nào đó nó thật sự biến mất thì cô nên làm cái gì bây giờ
Cả một đêm cô bị mất ngủ nên tâm trạng rất tồi tệ
Phà đã tới khu A rất nhanh, Hoắc Dực Thâm vội vàng đi làm: “A Ninh, có việc gì nhớ tìm anh.”
Khương Ninh gật đầu, một mình đi về phía bệnh viện
Khuôn viên bệnh viện rất rộng, bên trong còn khu trồng thuốc trong vườn ươm trồng
Qua tấm kính, cô nhìn thấy nhiều loại thảo mộc thông thường mọc bên trong, một số loại phát triển khá tốt
Những loài cây có chu kỳ sinh trưởng ngắn đã có thể được chiết cành hoặc thu hoạch
Thảo dược cũng là loại hiếm có
Ở cách đó không xa có đội tuần tra, họ thấy Khương Ninh nhìn chằm chằm vào bên trong thì lập tức cảnh giác
Thấy đội tuần tra đi tới, Khương Ninh vội vàng rời đi, rẽ về phía bệnh viện
Trong bệnh viện vắng tanh, thậm chí cả nhân viên y tế cũng không thấy đâu
Y tá bị thiếu trầm trọng, gần như không thấy bóng dáng người bệnh
Sở dĩ bệnh nhân không đến là vì đến cũng vô ích
Khám ra một đống bệnh mà lại không đào đâu ra thuốc chữa thì đó chẳng phải là tự chuốc lấy phiền phức cho chính mình hay sao