Chương 931 -
Bọn chúng ra tay nhanh như chớp, ánh mắt đầy hung dữ
Khương Ninh cứ như mọc mắt ở sau lưng
Cô vừa né vừa tung một cú đá xoay người hất văng con dao trên tay người đàn ông ra
Cô lập tức rút dao găm ra, cắt đứt cổ họng người đàn ông một cách dứt khoát
Sau ngần ấy năm, tên xấu xí và cậu ba nhà họ Dung cũng đã khá hơn
Bọn họ đều đến từ cùng một nơi, từ khi Khương Ninh hỏi về món lòng non, bọn họ đã biết có chuyện chẳng lành
Đây vốn dĩ không phải là những người may mắn còn sống sót mà chúng đều là hải tặc
Cả hai người họ đều mang theo vũ khí tự vệ, bắt đầu xông lên đánh nhau với đám hải tặc xông tới
Tên xấu xí thì không có lợi thế về thể lực nên hắn ta chỉ có thể nghĩ cách chơi xấu để tự vệ
Hắn ta rút bình xịt phòng chó sói ra, điên cuồng xịt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên trong chứa nước ớt, là loại ớt chỉ thiên do vợ hắn ta trồng, cay vô cùng
Kẻ địch chủ quan nên không né tránh
Mắt của bọn chúng cay xè không mở ra được, đám hải tặc tức giận chửi ầm lên: "Si pban*
*Phiên âm của tiếng Hàn, cụm từ này người Hàn thường dùng để chửi thề, có nghĩa là “mẹ mày”
"Si pban
tên xấu xí chém một nhát, chửi tục: "Ông đây còn là Đông Bát* đây này
*Ở đây, tên xấu xí không hiểu ý của đám hải tặc là đang chửi thề, vì câu chửi thề “Si pban” của người Hàn trong tiếng Trung nghe rất giống cụm từ “Tây Bát”
"Chị ơi, anh rể, cứu mạng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không biết có phải thấy cậu ba nhà họ Dung dễ bắt nạt hay không mà có mấy tên hải tặc xông về phía gã ta
Hai tay không địch nổi lại bốn bàn tay, cậu ba nhà họ Dung bị vây đánh kêu ầm lên
Hoắc Dực Thâm nhanh chóng giết chết mấy tên, tiện tay giải vây cho gã ta
Bọn hải tặc này cứ như đã phân công từ trước, mấy tên này là đến bệnh viện lấy thuốc, tưởng Khương Ninh và những người khác dễ đối phó nhưng không ngờ lại bị mất mạng nhanh như vậy
Trong nháy mắt, bọn họ đã bị giết chết mấy tên, tên cuối cùng thấy thế bèn quay đầu bỏ chạy
Khương Ninh mắt nhanh tay lẹ mắt, chỉ với một bước đã phi tới đá gãy cánh tay tên đó
Tên đàn ông đau đớn kêu ầm lên, miệng liên tục lẩm bẩm nói gì đó
Không giống câu “Si pban” khi nãy, nhưng nhìn tướng mạo thì chắc chắn là người nước láng giềng
Tên nào cũng đều nói là người Trung, nếu chúng không nói thì đánh đến khi nói thì thôi
Là bác sĩ, Khương Ninh biết đánh vào đâu để khiến người ta đau đớn không chịu nổi
Quả nhiên, chỉ vài cú đấm đã khiến tên đó kêu gào thảm thiết: "Tôi nói, tôi nói..
Khương Ninh đoán không sai, là bọn khỉ Nam
Bọn người này là người may mắn còn sống sót của nhiều quốc gia khác nhau, ở trên biển thì kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, sau đó thành lập liên minh hải tặc theo khu vực
Chúng sống bằng nghề cướp bóc, từ lâu đã nhắm vào căn cứ Hoa Thành
Nhưng căn cứ Hoa Thành quá mạnh, hơn nữa ở đây lại tạm thời không tiếp nhận người may mắn còn sống sót đến từ nước ngoài
Vì vậy, bọn chúng đành phải khổ luyện tiếng
Trong đoàn hải tặc từng có người đến Hoa Hạ làm ăn, không thiếu người thông thạo tiếng, hơn nữa trước khi xảy ra thiên tai Internet rất phát triển, phương ngữ ở khắp các nơi đều có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì vậy, chúng đã học được nhiều loại tiếng
Chúng sống trên biển lâu rồi, muốn nhân lúc thời tiết thay đổi đánh úp căn cứ Hoa Thành
Chúng nhắm vào khu A là vì thuốc men, lương thực của căn cứ đều ở đây
Nhưng mỗi khu của căn cứ lại cách nhau rất xa, chỉ cần tốc độ đủ nhanh, dưới sự che chở của gió lớn sóng dữ thì chúng có thể thoát khỏi sự truy đuổi
Không ngờ căn cứ Hoa Thành lại xảo quyệt như vậy, liên tục tiến hành các cuộc thử nghiệm
Hơn nữa, phương ngữ ở các khu vực rất nhiều, từ thành ngữ đến phương ngữ, ngay cả cùng một thành phố thì khẩu âm của các khu vực khác nhau cũng khác nhau
Không dễ chơi một chút nào
Có lẽ chúng cũng không ngờ rằng, sau khi vượt qua bao nhiêu cửa ải, cuối cùng chúng lại bại lộ vì một món lòng non
Vậy rốt cuộc món lòng non của cô có ý nghĩa gì
Đúng là tức chết mất
Khương Ninh không giải thích gì với tên đó, chỉ với một nhát dao cô đã đưa tên đó xuống địa ngục
Tiếng ẩu đả vang lên, thu hút các nhân viên y tế cầm vũ khí chạy tới, khi nhìn thấy dưới đất đầy xác chết, mọi người đều ngây người