Chương 950 -
Đắp hình ba người một chó, chẳng ai có sẵn máu nghệ thuật trong người nên mấy người tuyết kia trông chẳng đâu vào đâu
Chó con nghịch ngợm làm gãy tay “Khương Ninh”
Vì để thả lỏng tinh thần nên Khương Ninh cũng xả hơi một lần, cô lấy nước sôi từ không gian ra và biến thành băng
Tay cầm một thìa nước sôi, hất vào không gian thành hình vòng cung
Hoắc Dực Thâm không giỏi chụp ảnh, móng và khớp xương của anh như bị lão hóa, mấy tấm ảnh chụp tiếp theo trông rất lộn xộn
Trời ạ, hình như đàn ông ai cũng giống nhau hay sao ấy
Đậu Đậu vẫn ổn hơn, cô bé chụp mấy lần đều trông rất giống ảnh nghệ thuật, đẹp miễn bàn
Vì họ vừa mới đến đây làm gì cũng thấy mới mẻ
Ngày nào, bọn họ cũng ngủ nướng, hoặc ra ngoài nghịch tuyết, hoặc ngồi quanh bếp lửa, thỉnh thoảng nướng khoai lang hoặc khoai môn, hoặc đánh bài gì đó
Đến đây vào ngày thứ chín, cuối cùng gió tuyết cũng đã ngừng thổi sau nhiều ngày liên tiếp
Khắp nơi đều có tuyết trắng xóa, nhìn không thấy cảnh gì cả
Ngôi nhà làm bằng container bị bao phủ một lớp băng ở bên ngoài, nếu đứng từ xa thì thật sự không thể nhận ra
Đậu Đậu ghét sự nhàm chán nên cô bé lại bắt đầu thử trồng rau
Khương Ninh chỉ cho hạt giống, nhưng không lấy trứng gia cầm ra
Cô bé rất có năng khiếu, nếu tất cả chỗ đó được ấp và đều nở ra thì cả căn nhà sẽ tràn ngập mùi
Đậu Đậu đang rải đất, bỗng nhiên chó con lại đứng dậy
Ánh mắt nó hung dữ, lông trên người dựng hết lên
Sau đó, nó lao ra nhanh như chớp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Ninh giật mình, sau đó mới phản ứng kịp rồi lao ra ngoài: “Cola!”
Đến khi cô chạy ra ngoài, chó con đã biến mất ở phía bên kia đồi tuyết
Chuyện gì vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu phát hiện ra kẻ địch thì chó con sẽ cảnh báo trước, chứ không phải đột nhiên chạy vèo đi như thế
Ba người chạy lên đồi tuyết chỉ phát hiện ra một vết chân được kéo dài ra xa…
Khương Ninh lấy ống nhòm ra, tìm một lúc mới phát hiện được hướng chó con biến mất
Nó chạy rất nhanh mà không quay đầu lại
Hoắc Dực Thâm quan sát những hướng khác và không phát hiện ra điều bất thường
Không lẽ chó con chán việc ở Bắc Cực rồi đột nhiên bị khủng hoảng nên bỏ chạy
Nhưng rõ ràng trạng thái của nó mấy hôm nay vẫn ổn mà
Hoắc Dực Thâm nói: “Đậu Đậu, em ở đây trông chừng, anh chị đi tìm Cola.”
Băng tuyết ngập trời, lỡ nó không quay về hoặc gặp nguy hiểm thì sao
Khương Ninh lấy vũ khí ra đưa cho Đậu Đậu, sau đó vội vàng chạy về hướng Cola biến mất
Tuyết không còn rơi nữa, nhưng gió vẫn thổi, thổi bay những bông tuyết
Chẳng mấy chốc mà dấu chân còn sót lại của Cola đã bị vùi lấp
Không có dấu vết thì rất dễ nhầm phương hướng
Khương Ninh đành phải dựa vào trí nhớ, tuyết phủ lên cẳng chân, đi lại cực kì tốn sức
Gió thổi vù vù, dù họ đã đeo khẩu trang nhưng vẫn thấy khó chịu, một lúc sau lại thở phì phò
Họ cứ đi mãi đi mãi, cảm giác bị sai hướng mất rồi
Tuy hai người đã dùng ống nhòm để tìm nhưng chẳng phát hiện ra bất kì dấu vết nào
Khương Ninh vừa giận vừa lo, uổng công nuôi nó lâu như thế, đến lúc tìm được nó, cô sẽ đánh đòn nó thật đau
Hơn một tiếng, hai người họ mệt đến mức không thể nhấc nổi đầu gối để đi tiếp giữa trời tuyết
Hoắc Dực Thâm liên tục quan sát xung quanh, kích động nói: “Bên kia!”
Ở phía xa có thứ gì đó đang ngọ nguậy
Khương Ninh nhìn rất lâu, đúng là có thứ gì đó màu nâu đang cử động, hơn nữa còn đang nhìn về phía họ
Hai người họ không dám chậm trễ, bèn bước nhanh hơn
Khoảng cách được kéo gần, đó đúng là Cola đã bỏ đi
Con chó này, nó còn biết quay về cơ đấy
Khương Ninh giận lắm, cô rút ra cây roi mây từ không gian và định đánh nó thật mạnh
Nửa người nó ngập trong tuyết, nhưng tốc độ của thú bốn chân thì khác, tốc độ nhanh hơn thú hai chân
Trời ạ, nó còn biết vẫy đuôi cơ
Dù cho ông trời có chống lưng cho nó thì cũng vô dụng, hôm nay cô phải đánh nó bằng mọi giá
Khương Ninh giơ cây mây lên, bỗng nhiên phát hiện trên khóe miệng nó có vết máu…
Không chỉ khóe miệng nó bị thương mà trên chân và lưng đều có
Khương Ninh kinh ngạc, ai làm thế